|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
sở và khó khăn. Đang tính đi luôn theo anh…” Quay sang nhìn cô vẫn đang luyên thuyên, Văn thở dài: “ Em không cần sống khổ sở và khó khăn thếđâu. Anh sẵn lòng để lại di chúc nếu chết mở rộng phần mộ cho em vào ở ké. Kiếp này làmhàng xóm vậy thì kiếp sau xin được ở chung một nhà để sớm tối có nhau. Chứ sống mà thấy khổ quá sống làm quái gì.” ………………………… Bác sĩ nói tay của Văn ít nhất hai tháng nữa mới được tháo bột. Anh vẫn nhớ lúc há miệng ra hỏi lại bác sĩ: “ Hai tháng thì tôi sinh hoạt bằng niềm tin à?Thế thì chặt quách đi còn nhẹ nợ hơn.” “ Người ta còn thiếu một số thứ mà vẫn không chết được. Cậu chỉ cố định 1 cánh tay trong hai tháng mà đã phát điên lên thế chắcsống trong thời chiến tranh không ai dám đưa cậu vào bộ đội. Đấy là xương bả vai không hề bị ảnh hưởng nên cậu vẫn thoải mái chán.” Anh biết có nói gì cũng là phí lời. Giờ đây sống với anh không khác nào địa ngục. Chỉ nghĩ đến việc tắm gội, mặc quần áo hàng ngày. Lại còn công việc của anh trong hai tháng tới? Ôi thôi…! Gia Hiên vừa về cô đã vội vào bếp nấu ăn, trên đường về Văn có nói anh phanh gấp tránh một chiếc xe máy ngoài ngoại thành nên mới bị thương. Tuy anh không bị thươngnặng nhưng mặt anh bị xây xát. Tay thì bị chệch xương phải cố định một chỗ. Nghĩ đến bộ dạng nhăn nhó của anh khiến cô mỉm cười ngây ngốc. Ngâm người trong nước ấm khiến Văn thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Cẩn thận tránh nước dính vào bên cánh tay, anh vật lộn một hồi với đống quần áo. Lúc này anh thật sự ước ao mình có thể sống như người nguyên thuỷ…Tiếng chuông cửa không ngừng reo. Khoác hờ chiếc sơ mi lên người, bước ra mở cửa. Đập vào mắt Hiên là ngực Văn vẫn để trần. Cô xấu hổ cúi đầu, lí nhí nói: “ Anh muốn ăn cơm bên nhà em hay là muốn em mang sang cho anh?” “ Này. Em chưa nhìn thấy đàn ông để trần bao giờ à mà phải cúi đầu xấu hổ? Mặt em sắp chuyển thành mông khỉ được rồi đấy.” Hiên nghe anh nói vậy hết luôn lúng túng, có phần dỗi hờn cô đá mạnh vào chân anh rồi lừmắt với anh: “ Vậy thì anh tự đi mà lo liệu nhá! Em mặc kệ.” Cô chưa kịp quay lưng bước đi đã bị anh kéo tay lại: “ Em có thể thương
xót cho anh được không?Anh thật sự đáng thương mà. Em cứ coi anh như không khí cũng được.” “ Vậy em sẽ coi anh như chị em tốt của em được chứ?” Xị mặt xuống, Văn nói: “ Anh không bị hỏng những chỗ khác. Anh chỉbị hỏng tay thôi. Không tin cho em kiểm tra…” “ Thái Văn. Anh có thể nghiêm túc nói chuyệnvới em được không? Giờ em mới biết anh tuổi Dê.” Cười nhìn cô, anh dịu giọng: “ Anh hứa sẽ nghiêm túc. Nhưng em có thể vào giúp anh gội đầu được không? Em thấy đấy, giờ anh đã rất khổ sở rồi…” Cô không còn cách nào khác đành theo anh vào trong nhà. Ngay đến Hải Minh, 8 năm gắnbó nhưng cô vẫn chưa bao giờ gội đầu cho anh. Thật không nghĩ có lúc cô lại làm nhữngviệc này cho một người đàn ông khác. Thái Văn thấy Hiên vẫn đứng ở cửa phòng tắm liền lên tiếng: “ Em còn chần chừ cái gì thế? Chỉ là gội đầu hộ anh thôi mà! Chẳng lẽ khó khăn lắm sao?” “ Xì. Anh có biết là em sống tới 27 năm vẫn chưa từng gội đầu cho ai không hả?” “ Thử việc đi cho quen. Biết đâu em có năng khiếu sẽ được ký hợp đồng dài hạn.” Gia Hiên cẩn thận thử độ ấm của nước, bàn tay cô nhẹ nhàng xoa dầu thơm và gãi đầu cho anh. Mùi bạc hà làm cô thấy rất dễ chịu. Hít một hơi thật sâu, cô xả nước cho sạch bọt rồi đưa cho anh khăn bông. Văn không ngừng lấn tới, anh vẫn chau mày với Hiên: “ Tiễn Phật phải tiễn tới tận Tây Thiên. Em nghĩ anh còn có thể tự lau được à?” Cô giật chiếc khăn từ tay anh rồi vò đầu anh như một đứa trẻ, cảm giác được nghịch tóc người khác thật dễ chịu. Hiên khúc khích cười: “ Anh có cần em tắm luôn cho không?” “ Xin em đừng. Em tắm hộ rồi mai ảnh nude của anh tràn lan khắp các mạng xã hội. Anh vẫn chưa lấy vợ em ơi………….!” ……………………………… Tiểu Nguyễn kiểm tra vết thương cho Văn một lượt rồi nhíu mày. “ Sạch sẽ cũng mức độ vừa phải thôi. Một tuần không tắm cũng không chết. Người Mèocòn 3 năm mới gội đầu một lần kìa.” “ Nhưng anh là người Kinh không phải ngườiMèo.” “ Chú định xưng anh với ai? Ở đây chẳng có ai là em chú cả nhá!” Khuôn mặt tối sầm, Văn quay ra giận dỗi với Tiểu Nguyễn. Tiểu Nguyễn lục tung tủ quần áo của anh rồi đưa ra trước mặt anh một chiếc áo thu đông: “ Mặc cái này cho tử tế vào?” “ Này. Đừng tưởng làm chị dâu thì lên mặt dạy đời nhá. Thằng này không mặc đấy.” “ Tuỳ thôi. Nhưng mai gió mùa Đông Bắc về, định khoác hờ áo sơ mi lên người che mỗi tấm lưng cho ai xem? Mai chị bận rồi, không sang được đâu. Cảm thấy
có thể tự khắc phục được với rét đậm thì cứ việc!” Cuối cùng anh vẫn phải hậm hực nghe theo sự sắp xếp của Tiểu Nguyễn. Trước khi ra về, cô còn dặn: “ Thức ăn chị để trong tủ lạnh, toàn đồ hộp chỉ cần hâm nóng lên là được. Hoa quả đều đã rửa sạch rồi. Dù sao vẫn còn một tay, không tới mức chết được! Thấy vết thương đau hay là có gì cần thì chú gọi điện nhá! Chị về đây.” Tiểu Nguyễn đi rồi, căn nhà lại trở về dáng vẻtịch mịch ban đầu. Không làm được việc gì thật là tẻ nhạt. Anh nằm dài trên sofa chuyển hết kênh này trên kênh khác. Chiếc điều khiển chẳng mấy chốc bị Văn ném sang một bên. Anh chán nản nằm dài ở nhà cả ngày ôm ghì lấy chiếc Mac trên giường, cứ thỉnh thoảng lại refresh trang facebook của mình mà cũng chẳng hiểu thật sự để làm gì. Không phải Văn cảm thấy chán chường với mọi thứ, anh chỉ cảm thấy thật khó để tìm một việc gì làm mang lại cho mình những niềm vui đúng nghĩa. Chiếc Droid 2 ồn ào lôi anh bước ra khỏi giường hướng về phòng khách. Lục tìm chiếc điện thoại, anh trầm giọng: “ Anh đây.” “ Em muốn hỏi xem anh có muốn ăn gì khôngem mua giúp?” “ Em mua cho anh 1 bao bắp rang bơ, 5 chaicoca cỡ lớn và 7 hộp Nama Chocolate vị trà xanh.” “ Anh định mở rạp chiếu film tại nhà à? Mà mua những thứ đấy?” Câu nói của Hiên bất giác khiến anh mỉm cười. Bên kia đầu giây, Hiên vẫn vừa lật xemnhững vỉ hoa quả tươi, vừa chờ anh lên tiếng. Thấy anh im lặng, cô khẽ gọi: “ Anh đâu rồi thế? Anh có nói chuyện nữa không đấy?” “ À. Ừ. Anh đây. Anh đang nghĩ hay là em đưaanh đi xem film được không? Em có biết cả ngày nằm nhà, anh sắp thành người thực vậtmất!” “ Xem film ý ạ? Vậy đợi em 30 phút nữa. Em thanh toán xong rồi sẽ về!” Đặt chiếc điện thoại xuống, Văn cười ngây ngốc. Anh lao vội vào phòng tắm cạo râu, xịt keo. Rồi lại trở ra tủ quần áo lựa đi lựa lại. Cái tay gẫy mang lại thật nhiều phiền phức nhưng bất giác lúc này anh thấy nó cũng không còn khó chịu như ngày hôm qua! Mỉm cười với người đàn ông trong gương, anh quyết tâm phải cưa đổ cô hàng xóm từng bước, từng bước một! Chương 15: Nhìn em khóc, anh rất đau lòng! Hiên vội vã cất xe rồi lên nhà, cô chỉ kịp rửa qua mặt rồi chải đầu. Vẫn bộ váy công sở đang mặc trên người, cô bước sang phía nhàVăn. Tròn mắt nhìn anh từ đầu tới chân, ngaytừ đầu gặp người đàn ông này cô đã thấy anh lúc nào cũng để ý ăn mặc từng tý một. Mọi thứ trên người anh đều phải thật hoàn mĩ nếu không…..với một người tình trạng tayvẫn còn đang bó bột, mặt có vài mũi khâu nhưng ai dám bảo người đàn ông ấy không còn đẹp trai như trước? Thậm chí còn quyến rũ hơn. Thái Văn đưa tay ra quơ qua quơ lại trước mặt Hiên: “ Này. Chưa nhìn thấy trai đẹp bao giờ hả?” Khóe miệng Hiên cong lên cười mỉm. Cô khẽ nói: “ Trai đẹp em nhìn thấy nhiều. Nhưng thời buổi này vấn đề đầu tiên khi nhìn thấy trai đẹp là phải hỏi xem người đó thích đàn ông hay phụ nữ!” Cười khổ, anh cao giọng: “ Anh cũng không biết mình thích đàn ông hay phụ nữ nữa. Hay là em thử cảm hoá anh xem rốt cuộc anh có thích phụ nữ hay không…?” Hiên cầm túi xách đập vào bên sườn của Văn. Anh khẽ á lên một tiếng rồi cau mày: “ Này. Em không phải phụ nữ hả? Người ta mới đùa một câu mà đã chìa nanh vuốt ra rồi.” “ Em quên chưa nói với anh. Lúc em sinh nhà em vẫn còn ở Hà Đông nên anh đừng ngạc nhiên như thế!” Nheo mắt nhìn cô, Văn đáp lời: “ Anh nghĩ sư tử Hà Đông còn phải nể em vàiphần ấy chứ!” “ Em chẳng hơi đâu cãi nhau với anh. Nhìn anh thế này có khi em thấy hay là thôi đi. Anh tự đi xem film một mình. Nhìn cách ăn mặc của anh em sợ mình khiến anh mất mặt.” Văn cười cười, Anh đưa tay lên cằm đăm chiêu: “ Anh không ngại phải chờ phụ nữ làm đẹp! Em mặc bộ váy công sở cả ngày không thấy chán à? Em có thể mặc cái gì nữ tính và….hiền dịu hơn được không? Nhỡ may gặp phải người quen anh còn có thể bán em với giá cao nhất!” Cô trừng mắt với anh, nhưng cuối cùng Gia Hiên cũng yêu cầu Văn đợi. Cô lựa mãi mới thấy chiếc váy đỏ của mình từ năm ngoái. Một năm, chiếc váy vẫn vừa với thân người chỉ có điều có những thứ cũng của một năm trước nay đã không còn thích hợp. Cười buồn, ngắm lại mình trong gương rồi cô tự tin bước ra. Megastar ngày giữa tuần không quá đông, Hiên muốn đi xe của cô nhưng Thái Văn nhất định không chịu. Anh nói mẹ đánh không đaubằng ngồi sau con gái! Không hiểu lý sự cùn của anh ở đâu ra nữa. Cuối cùng cô mặc kệ để anh gọi taxi. Dù sao như vậy cũng tốt….chỉ là cô thấy xót tiền cho anh! Người đàn ông này tựa hồ như một đứa trẻ. Ở anh cô thấy những khát khao về một cuộc sống thoải
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




