|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
cô lục tìm chiếc Ipod trong ngăn kéo đầu giường, vô tình chạm phải phong thư màu xanh dương vẫn còn mờ mờ nếp gấp. Đọc lại lá thư của người đàn ông lạ mặt đó vô tình Hiên lại rơi vào tâm trạng trầm mặc. Bản Canon in D vẫn còn đang trôi theo từng phím đàn thì cô đã nhắm mắt lại và ngủ thiếp đi từ lúc nào không biết! …………………………………… Nằm trên chiếc giường thuở nhỏ, Thái Văn cảm giác mình vẫn còn rất bé. Lâu rồi anh mới có thể ngủ ngon đến vậy. Thái Văn thức dậy rất sớm, anh nghe thấy tiếng chim hót bên khung cửa sổ, hơi sương lành lạnh nhưng lại làm anh thấy tinh thần vô cùng thoải mái. Anh bước xuống vườn nhìn ba mình đang tỉa cây cảnh, mùi thức ăn của mẹ anh nấu trong bếp vô cùng hấp dẫn. Những con sóng ngoài biển du dương chạm vào bờ rất khẽ. Hít một hơi thật sâu, anh dùng tay trái bế con chó nhỏ mập nhất đàn vào lòng và vuốt ve. Nghiêng đầu nhìn nó, anh cao giọng nói với mẹ mình trong bếp: “ Mẹ ơi. Con nhận con chó lông trắng mập nhất đàn này rồi đấy!” Ba anh bước lại gần và nghiêm giọng: “ Không được. Con đó là của Bim Bim. Ba đã hứa phải giữ con đó cho cháu nội rồi!” “ Con không biết. Con này con nhận rồi! Nhà nó vẫn có một con chó Nhật già. Ba chỉ biết đến cháu nội mà không quan tâm gì đến con trai út.” Ba anh cười vang rồi trách anh: “ Anh cứ lấy vợ rồi sinh cho tôi cháu nội xem,lúc ấy anh muốn gì tôi cũng chịu. Niềm vui của ông bà già là được ẵm cháu. Mẹ anh cũng sốt hết cả ruột mấy năm nay. May thay Tiểu Nguyễn lại sinh cho nhà này một đứa trẻđáng yêu đến thế! Giờ nhiệm
vụ tiếp theo đến lượt anh.” Nháy mắt với ba mình, anh cười: “ Vậy thì con chó này ba để cho con dâu tương lai đi.” Nói rồi anh ôm luôn con cún nhỏ vào phòng khách và bắt tay nó, vuốt ve. Cuối tuần, Hoàng đưa con gái về thăm bố mẹ tiện đón em trai trở lại Hà Nội. Thoáng một cái, Văn đã ở nhà được một tuần. Anh thật sự nhớ căn hộ quen thuộc của mình, nhớ người con gái ấy! Gia Hiên cũng vậy, ngày nào tan làm cô cũng nhìn vào khung cửa câmlặng của nhà đối diện, ánh đèn đã tắt cả tuầnmà không thấy sáng. Không hiểu sao cô có cảm giác lo lắng cho anh. Cũng thấy nhớ anh từng chút, từng chút một! Mỗi ngày tan làm, cô lại thấy căn nhà của mình trở nên tẻ nhạt… Tiểu Nguyễn kéo rèm cửa sang một bên, ánh sáng tràn ngập trong căn phòng khách nhà Văn. Cô xắn tay áo rồi bắt tay vào quét dọn. Đang chuẩn bị đi xuống siêu thị gần nhà thì cô thấy Hiên cũng vừa bước ra. Gia Hiên cúi đầu chào Tiểu Nguyễn: “ Chị đến ạ? Lâu rồi em thấy nhà anh ấy toàn đóng cửa. Anh ấy đi đâu vậy chị?” “ À. Chú ấy về dưới nhà với bố mẹ chồng chị. Anh Hoàng đang đưa chú ấy lên rồi. Em đang đi đâu sao?” “ Em định đi mua thức ăn thôi. Ngày nghỉ ở nhà mãi cũng oải.” “ Vậy chị em mình cùng đi, tối nay em qua bên này ăn cơm với bọn chị nhá! Chị dặn anh Hoàng mang mực tươi lên. Chị sẽ làm mực hấp gừng cho em ăn thử. Ngon lắm!” Hai cô gái xinh đẹp cùng khoác tay nhau nói cười và bước đi trong nắng đông….! Chương 20: Yêu rất đau lòng! “Chị nghĩ có một điều mà chúng ta đều e sợ: cảm giác không biết. Không biết rằng điều diễn ra trước mắt có phải là điều xứng đáng cho tất cả hy sinh? Không biết rằng mình nêntừ bỏ hay phải cố gắng đi tiếp đoạn đường này? Không biết rằng vì sao ta phải làm điều chúng ta đang làm, khi không biết được mục đích là gì? Nó giống như những ngày còn rất nhỏ, chúng ta chạm bàn tay mình vào bếp lửa chỉ bởi vì chúng ta không biết rằng nó có thể nóng đến mức làm bỏng bản thân mình. Cảm giác không biết luôn làm đau chúng ta, ngay từ những lúc bắt đầu….” Tiểu Nguyễn nói xong liền đưa ánh mắt nhìn Hiên trìu mến. Nắm lấy bàn tay giá lạnh của Hiên, cô mỉm cười rất khẽ: “Chính vì vậy chị mong em phải thay đổi cách sống một cách tích cực hơn. Không thể sống mãi cho những nỗi đau được. Hôm qua đi thăm anh Hiếu, chị thấy anh ấy rất có thiện cảm với em. Không biết hai người có thể đi được đến đâu nhưng thấy hai người có thể nói chuyện và làm bạn….chị rất vui!” Ánh mắt Hiên sáng lên, cô đặt ánh nhìn vào Tiểu Nguyễn và hỏi đầy sửng sốt: “ Anh Hiếu bị ốm hả chị? Em mới gặp anh ấy cách đây một tuần trước. Em không biết!” “ Ừ. Anh ấy bị cảm lạnh em ạ. Khổ thân, anh ấy lại chỉ có một mình!” Gia Hiên bần thần, suy nghĩ một lúc lâu cô nói với Tiểu Nguyễn: “ Chắc em xin lỗi không dùng cơm với anh chị được đâu! Chị cho em xin địa chỉ nhà anh Hiếu được không? Em muốn đi thăm anh ấy. Sợ mai đi làm lại không có thời gian!” Tiểu Nguyễn cảm thấy rất vui, cô dịu dàng nói: “ Vậy em đi thăm anh ấy đi. Lúc khác chị em mình lại tâm sự sau vậy!” Gia Hiên vừa chạy xe ra khỏi chung cư thì chiếc santafe của Hoàng cũng quặt lái vào khu nhà quen thuộc ấy. Thái Văn bước ra dắt theo Bim Bim, còn Hoàng ôm chiếc hộp lớn, bên trong là hai chú chó nhỏ đang không ngừng động loạn. Tiểu Nguyễn mở cửa rồi ôm con gái vào lòng: “ Công chúa của mẹ, con có bị mệt không?” Khuôn mặt bé Bim xị xuống, bé con chun mũivéo von: “ Mẹ ơi, chú Văn xấu tính. Ông nội bảo là để con cún mập nhất cho con, nhưng chú ấy xí mất rồi.” Thái Văn cười nhìn cháu rồi lên tiếng: “ Nhà cháu chẳng phải có Mi Mi rồi sao? Tham lam quá không tốt, bố mẹ cháu không dạy thế à?” Nói rồi anh bóc chiếc hộp mà anh trai mình vừa đặt xuống, tay trái Văn ôm con cún nhỏ vào lòng. Tiểu Nguyễn thấy thích mắt liền cấtgiọng: “ Thích thật đấy! Chú bị dị ứng với chó mà, còn đòi nuôi làm gì? Để anh chị nuôi hết cho.” “ Không được. Em dùng con này để tặng!” Tiểu Nguyễn thốt lên “ À, ra vậy!” rồi trở vào trong bếp. Hoàng rửa tay xong trở ra liền cao giọng với Vợ: “ Em ơi. Sao em bảo có cả em Hiên đang ở đây mà! Em ấy đâu rồi?” “ Anh Hiếu bị ốm, em ấy đến thăm rồi. Chưa biết chừng hai người đó thành đôi cũng nên!” Hoàng nhếch môi cười cười rồi ôm con gái vào lòng trong khi khuôn mặt của Thái Văn tối sầm lại. Tiểu Nguyễn trở ra phòng khách chỉ thấy chồng mình và con gái, cô liền huýchtay Hoàng và khẽ nói: “ Chú ấy đâu rồi?” Hoàng đưa mắt về cánh cửa phòng ngủ đượcđóng kín và thì thầm vào tai vợ: “ Thằng này đến chết vẫn không hết tính trẻ con! Ai bảo em lại động chạm đến vấn đề thương tâm của nó!” “ Ơ. Em có nói gì đâu, sao anh lại đổ cho em chứ!” “ Chú ấy thích em Hiên, em lại đi làm mối chobạn thân của em, thử hỏi chú ấy vui sao nổi.” Tiểu Nguyễn vuốt ve con chó nhỏ trong tay béBim rồi nhíu mày: “ Xì. Thích là một chuyện, có mang lại hạnh phúc được cho người ta hay không lại là mộtchuyện khác! Em nghĩ Gia Hiên và anh Hiếu thật sự rất hợp! Anh ấy từng trải lại là người trầm tĩnh, biết suy nghĩ, ăn nói và quan tâm tới người khác. Còn chú Văn nhà mình công tử quá mà em Hiên thì cần một người có thể che chở cho em ấy!” Hoàng cũng gật đầu với vợ. Tiểu Nguyễn đứng dậy và gõ cửa phòng Văn rồi cất tiếng: “ Chú ra ăn cơm thôi, mệt thì cũng phải ăn rồi ngủ sau.” Hoàng cũng nói theo: “ Ăn cho anh chị còn đưa cháu về!” ……………………………….. Gia Hiên mua đồ xong liền tìm theo đúng địa chỉ mà Tiểu Nguyễn đưa. Thực ra cô có thể đến thăm Tâm Hiếu vào lúc khác nhưng sự thực là cô muốn tránh mặt Thái Văn và Hoàng. Cái ôm hờ hững tuần trước, cô vẫn đểtâm nhưng chẳng thể từ chối lời mời của Tiểu Nguyễn. Vậy là phải cảm ơn anh Hiếu ốm đúng lúc rồi! Mỉm cười, cô bước vào thang máy tìm nhà anh. Tiếng chuông cửa kéo dài mà vẫn không thấy người ra mở. Gia Hiên đang định quay người bước đi thì anh trở ra. “ Sao lại là em?” “ Dạ. Em thấy chị Hạnh Nguyễn nói anh ốm nên em tới thăm. Không biết anh đã đỡ chút nào chưa?” Tâm Hiếu mời Gia Hiên vào nhà, cô hơi ngạc nhiên khi thấy một người con gái khác cũng đang ngồi trên sofa, khuôn mặt được trang điểm khá đậm, đôi mắt đỏ hoe như vừa mới khóc, lớp mascara trôi xuống khiến nhìn qua thấy cô gái ấy có đôi nét thảm hại và trông hơi sắc cạnh! Tâm Hiếu khẽ ho rồi anh nói với cô gái đó: “ Em vào rửa mặt rồi nghỉ đi! Anh có khách.” Ngô Thanh đứng dậy cúi chào Hiên rồi bước về phía phòng ngủ. Tâm Hiếu rót trà, thỉnh thoảng anh lại lấy tay chắn ngực để che những cơn ho dữ dội. Khàn giọng, anh khẽ nói: “ Thật xin lỗi em!” Gia Hiên mỉm cười: “ Em đoán được người đấy là ai rồi! Không sao đâu. Em mang cho anh chút đồ. Toàn sữavà hoa quả. Anh bị ốm thì phải tích cực ăn uống mới chóng khỏi được.” Nói rồi cô đứng dậy khi chén trà vẫn chưa nhấp qua môi. Cô lịch sự nói: “ Nếu biết anh đang bận em đã không vào nhà rồi.” Cô nháy mắt với anh rồi tiếp tục: “ Em về đây. Có gì em sẽ gọi điện thăm hỏi anh sau vậy!” Tâm Hiễu sững sờ rồi anh cũng đứng dậy hiểu ý gật đầu với cô. Anh tiễn cô xuống dướinhà, vừa đi anh vừa chậm rãi nói: “ Thật xin lỗi em quá! Đúng là hôm nay anh vừa mệt, lại gặp phải những chuyện không như ý muốn. Cô ấy phát hiện chồng ngoại tình nên kiên quyết đòi ly hôn và đến tìm anhđể an ủi! Anh chẳng biết phải nói gì cả, chỉ biết để mặc cô ấy khóc thôi.” Gia Hiên cười buồn, cô dừng bước và quay sang anh: “ Hoá ra nhiều người rơi vào thất bại trong hôn nhân chứ không riêng mình em! Nhưng chị ấy thật may mắn vì có một người luôn hếtlòng yêu mình như anh. Em nghĩ, chị ấy sẽ biết trân trọng. Và anh hãy tận dụng cơ hội thuộc về mình nhé! Em tin anh sẽ hạnh phúc, anh trai ạ.” Tâm Hiếu đưa tay ra vỗ vai cô rồi dặn dò: “ Đi đường
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




