|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
cẩn thận. Cảm ơn vì có một ngườibạn, một người em gái như em. Cảm ơn em đã thông cảm cho anh.” Gia Hiên vẫy tay chào anh rồi lấy xe. Những con đường quen bỗng chốc thành xa lạ, cô không về nhà mà quặt lái vào Bách Thảo. Những chiếc lá vàng phủ kín gót giầy. Chậm rãi bước đi theo con đường men hồ, những con bồ câu trắng thấy người liền vỗ cánh bay. Nơi đây cô đã từng cười ngọt ngào với người chồng cũ. Cô vẫn nhớ lúc chụp ảnh cưới, cũng chính nơi này khi những khóm sen cạn đang khoe sắc, chiếc cầu quấn quanh những gốc cây cổ thụ bắc qua hồ. Cô đã từng tạo dáng như những cô dâu trẻ kia. Sự tuyệt vời nhất của một tấm hình là nó chẳng hề thay đổi dù có biết bao năm tháng trôi qua hay dù cho những con người trong đó đã, đang và sẽ có biết bao nhiêu đổi thay…..Ngồi xuống chiếc ghế đá lạnh lẽo, ngắm nhìn những đôi tình nhân đang trao nhau những ánh nhìn âu yếm, những cái nắmtay xiết chặt, những nụ hôn vội vàng mà chan chứa yêu thương, Gia Hiên thấy lòng lạnh tê tái! Thọc sâu đôi bàn tay vào túi áo len ấm áp, cô cười buồn. Cười với chính mình, nụ cười cho những ngày xưa đã trôi vềphía cũ, vừa ấm áp, vừa đớn đau. Ánh chiều đã dần nhuộm tối, Gia Hiên dắt xe ra khỏi công viên, cô tiếp tục chạy xe về đường Bà Triệu rồi mua vé vào rạp. Megastarchỉ có mình cô một mình! Nhưng ai cấm một mình thì không được đến xem film? Hờ hữngvới những lứa đôi, những gia đình hạnh phúcngày chủ nhật, cô tìm chiếc ghế của mình và lặng lẽ xem lại Thanh Xà Bạch Xà. Cuối cùng cô đã tìm được đáp án của Thái Văn khi xem bộ film này lần trước. Cuối cùng cô đã khóc, chỉ tiếc không có anh ở cạnh để cô có thể mượn bờ vai rộng dựa vào! Hoá ra tình yêu lại đau đớn thế. Tiếng đôi tình nhân ngồi cạnh khẽ thủ thỉ với nhau. Người đàn ông lạnh lùng nói với cô gái của mình rằng: “ Yêu không đau lòng, hết yêu mới đau lòng!”. Gia Hiên tự nhủ, thật sao? Vậy tại sao Xà Tinh vẫn còn yêu Hứa Tiên, vẫn còn yêu sâu sắc mà phải sống trong quằn quại và đớn đau? Yêu thật sự rất đau lòng! Cô trở về nhà khi đêm đã khuya, hơi thở mỏng manh mang theo những làn khói mỏng, lục tìm chiếc chìa khoá căn hộ của mình lúc này cô mới để ý thấy người đàn ôngở căn hộ đối diện đứng tựa vào cửa từ lúc nào không biết. Ngượng ngùng cô ngẩng đầuvà nói với anh: “ Anh mới về ạ? Em thấy chị Nguyễn nói anh về dưới nhà, hôm nay mới lên!” Thái Văn khẽ cười, anh vẫn đứng yên, cánh tay trái vẫn đang ôm theo con chó nhỏ. Anh nói: “ Anh mang lên cho em con cún nhỏ làm bạn.Chẳng biết em có thích không nữa!” Gia Hiên nhìn theo tay anh, cô thích thú vội bước đến gần và đón con cún vào lòng. Dịu giọng, cô khẽ nói: “ Cảm ơn anh. Con chó yêu quá.” Cô vuốt ve nó rồi cưng nựng: “ Mày tên là gì nào? Để chị đặt tên cho mày nhé!” Văn cười, anh nhìn cô bằng ánh mắt trìu mếnvà chan chứa yêu thương, khẽ hắng giọng, anh nói: “ Em cứ gọi nó là Ok đi.” Hiên tròn mắt ngẩng đầu nhìn anh và ngạc nhiên: “ Hả? Sao lại tên là như thế ạ?” “ Vì anh thấy nó đáng yêu tới mức khiến ai nhìn cũng không thể phủ nhận nên gọi là Ok. Này, không phải đầu óc em trong sáng như tờ giấy than chứ hả? Đừng có mà nghĩ linh tinh!” Gia Hiên cúi đầu mỉm cười, má cô lựng đỏ khoe núm đồng tiền duyên khiến Thái Văn muốn ngắm nhìn mãi không thôi. Anh như bị thôi miên trước vẻ đẹp của cô gái hiện hữu ngay trước mắt. Rất muốn nói một câu tình tứ nhưng tiếng chuông điện thoại vô tình kéoanh rời khỏi khung cửa đang đứng. Khẽ nói với cô: “ Muộn rồi, em về nghỉ sớm đi!” rồi anh trở vào phòng khách giải quyết chiếc điện thoại đang phát âm ồn ào. Chương 21: Love me? You really love me? Những hàng cây xào xạc ngoài cửa kính, không gian ẩm ướt và lạnh dần như những luồng hơi nước vô hình thổi đến. Có chút mâytừ không gian xa lạ ùa đến nhanh chóng. Những ngón tay được sơn màu mận thẫm nắm chặt vạt áo măng tô rồi kéo cao chiếc dây túi xách LV trên vai, cô gái bước ra khỏi sân bay Nội Bài tiến về chiếc taxi vẫn chưa có khách… May đọc địa chỉ nơi cần đến rồi thẫn thờ nhìn những con đường xa lại bị bỏ lại sau lưng. Thái Văn nhìn những đám mây vần vũ ngoài cửa sổ, thở dài. Đôi mắt anh nhìn ra khoảng không ngoài kia, những hạt mưa đang táp vào khung kính của cánh cửa lộ thiên trong phòng khách. Nền trời một màu xám xịt. Lúc này là 4h30p chiều! May nói cô ấy sẽ đến đây sau khi làm xong thủ tục ở khách sạn. May! Đó là một cô gái rất đẹp, cái đẹp gợi cảm mang đậm nét Á Đông. Cô ấy vốn là người Việt nhưng từ nhỏ đã sinh ra và lớn lên ở phố người Hoa trên đất Mỹ. Anh vẫn nhớ lần đầu tiên gặp cô ấy. Một đêm giáng sinh buồn chán, tiếng Tàu chọt choẹt nên anhchỉ biết sử dụng tiếng Anh làm tấm lá chắn duy nhất cho mình. Nhớ hơi nóng của bát mì vằn thắn mà cô ấy tự tay mang ra cho anh, nhoẻn cười đầy quyến rũ, cô ấy hỏi anh bằng thứ tiếng Anh pha âm Mỹ đặc sệt: “Are you chinese?” “No, I’m vietnamese. Do you know Vietnam?” Cô ấy reo lên khi biết câu trả lời của anh, ánhmắt ngỡ ngàng tưởng như không tin được: “ Việt Nam. Anh là người Việt Nam sao? Em, em cũng là người Việt Nam đó!” Anh và May đến với nhau bằng sự tình cờ như thế. Có một thời anh từng tin rằng cô và anh sẽ tiến xa hơn trong một mối quan hệ mang tên ràng buộc. Nhưng sau khi sống thửcùng nhau anh mới hiểu giữa anh và cô không thể nào bước quá xa được nữa. Cô làm việc cho một hãng mỹ phẩm của Mỹ tên là gì anh cũng không nhớ nổi. Chỉ nhớ một thời cô đã từng khoác tay anh tham gia các bữa tiệc, gặp gỡ bạn bè, những mối quan hệ xã giao với tư cách bạn gái. Nhưng trong ấn tượng của anh vẫn rất rõ rằng, anh chưa baogiờ nói yêu cô dù bằng cả tiếng Anh hay tiếng Việt. Chiếc điện thoại thời thượng khẽ rung ù ù trong túi quần, Văn rút máy và trầm giọng: “ Em đến đâu rồi?” Giọng nói cô vẫn ngọt ngào như xưa, dịu dàng cô cất tiếng: “ Dạ. Em đang ở dưới sảnh chung cư. Anh xuống đón em được chứ?” “ Anh xuống ngay đây!” …………………………………. Cơn mưa cuối chiều không đủ lớn nhưng cũng khiến Hiên chau mày khó chịu. Cô vừa đảo qua chợ khó khăn lắm mới tìm mua được gà sống đen. Chiều nay, một chị cùng cơ quan đã mách cô rằng chỉ cần cho tam thất cùng một chút rượu ướp trong bụng congà rồi đem hầm cách thuỷ sẽ rất tốt cho việc làm mạnh cơ bắp, giúp xương liền nhanh. Nghĩ đến Văn cô lại nhớ con chó nhỏ của mình, bất giác mỉm cười. Bước vội lên đại sảnh, Hiên rũ chiếc ô đang nhỏ nước rồi thu lại. Vừa quay người cô thấy Văn đang đi ra khỏi thang máy. Mỉm cười với anh nhưng chỉ thoáng trong phút giây, cô bỗng sững sờ. May vừa nhìn thấy Văn bước ra đã vội chạy về phía anh và dang đôi tay bé nhỏ ôm chầm lấy anh. Ghì sát cằm vào vai anh, cô thì thầm rất khẽ: “ Nick. I really miss you!” Thái Văn ngượng ngùng gỡ tay May ra, nhìn thẳng vào mắt cô đầy trìu mến, anh trầm giọng: “ May. Đây là Việt Nam chứ không phải ở Mỹ. Ok?” Khi hai người họ còn đang nhìn nhau đầy thân mật thì Gia Hiên đã bước qua anh từ lúcnào không hay! Anh biết, chắc chắn cô đã hiểu lầm hành động vừa nãy! Căn phòng khách trầm lặng, May ngồi ôm tách cafe vẫn đang còn nóng. Đây là loại cafe mà Văn thích nhất, cô biết_vẫn là Kopi Luwak… Người đàn ông đang trầm mặc cạnh khung cửa sổ kia dường như vẫn không hề đổi khác. Thái Văn mở chiếc zippo và tự châm cho mình một điếu thuốc. Hít một hơi thật sâu, anh phả ra những làn khói mỏng. Hoàng hôn đang buông dần theo từng hạt mưa ướt át. May đứng dậy đi về phía anh, cô nhẹ nhàng quàng tay ôm chặt thắt lưng người đàn ông ấy từ phía sau. Dựa đầu vào vai anh, nghe tiếng đập của trái tim anh vốn là một niềm hạnh phúc, nhất là khi cô đã xa anh quá lâu, cả về thời gian và không gian. Nỗi nhớ một người mình từng yêu say đắm đủ khả năng để đốt cháy cõi lòng của một cô gái si tình! Thái Văn khàn giọng: “ Đừng như thế được không. May! Chúng ta chia tay rồi mà em.” Có bao nhiêu tủi thân, cô vẫn giữ chặt anh bằng đôi bàn tay nhỏ bé, giọng nói yếu ớt: “ Anh đã có người phụ nữ khác phải không? Phải không Nick?” Anh xoay người, bằng một bàn tay trái khẽ nâng khuôn mặt trang điểm rất đậm của cô lên, những ngón tay dài buốt lạnh của anh quệt ngang những giọt nước mắt đang trực trào rơi xuống trên khuôn mặt ấy. Vẫn giọng nói ấm áp mà xa vời, anh nói: “ Em biết là chúng ta không thể! Phải không?Kết quả của một cuộc tình cố gắng vẫn sẽ là vô vọng. Em hiểu điều đó hơn anh mà!” Cô lắc đầu, những lọn tóc xoăn đung đưa, khuôn mặt xinh đẹp đang mặc sức chối bỏ những gì anh vừa nói. Nghẹn giọng, cô nức nở: “ Không. Lần này em về đây vì em thật sự muốn được ở bên anh. Nick. Em đã rất nhớ anh, em không thể sống thiếu anh được!” “ May à. Em mãi mãi là một sự tiếc nuối lớn nhất anh đem theo cạnh mình. Và anh biết rằng tiếc nuối đó càng sửa đổi thì chỉ càng tồi tệ hơn. Dẫu rằng anh có xếp từng mảnh vỡ trái tim em lại lành lặn bằng chính bàn tay đã đập vỡ nó, nhưng luôn còn đó những vết hằn… Nên anh chỉ biết bù đắp bằng ngần ấy năm bên cạnh em như một người bạn thân, anh sẵn sàng nghe niềm vui của em khiem hẹn hò cùng chàng trai khác, khóc cùng em những giọt nước mắt không phải lỗi từ anh. Nhưng yêu em thì anh không thể…Anh xin lỗi.” Ngả đầu vào ngực anh, cô càng không kìm được lòng mình mà khóc dữ hơn. Trong buồnthương, cô nói: “Em đã từng nói với anh: dẫu thế giới này ra sao, dẫu nỗi đau em phải chịu đựng như thế
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




