watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:30 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5233 Lượt

Praha xinh đẹp. Có lẽ chỉ có thể để ngắm nhìn chứ mãi mãi không tài nào chạm tới. Những giấc mơ cổ tích một thời của anh đã được đặt tại nơi đó. Mong rằng em sẽ thích. Rất vui vì được quen em. “Mọi cuộc gặp gỡ đều là duyên phận cả đời gắn bó.” Hy vọng em cũng tin vào điều đó như anh! Nick.” Mỉm cười gấp lại lá thư rồi cô cất cẩn thận vào ngăn tủ. Những lớp giấy gói được bóc ra,trên tay Hiên là bức tranh sơn dầu, từng đường vẽ sắc nét….Những ngón tay cô lướt nhanh qua từng hình ảnh được thu nhỏ. Những cánh chim trời sải cánh bay, những toà tháp cổ tích của Praha tuyệt diệu. Cây cầu Charles hờ hững bắc qua dòng sông Valtava thơ mộng nổi bật trong ráng chiều. Cô còn thấy ánh hoàng hôn tím nhạt phủ lên bước chân của những đôi tình nhân tay trongtay. Gia Hiên như nghe đâu đó tiếng gáy của hai con gà đang thò đầu từ chiếc đồng hồ Orloj. Phải chăng sự xuất hiện của mười hai vị tông đồ đang thấp thoáng đâu đây? Phía xa xa là toà thánh Vitus..Từng nét vẽ của anhđã thật sự đưa cô bước chân đến thành phố tình yêu ấy! Một bức vẽ mang đến cho con người ta cảm nhận về những ngày tháng êm đềm, bình yên và ấm áp! Bất giác trái tim cô loạn nhịp trước dòng suy nghĩ về người đàn ông lạ mặt kia! Bất giác….cô hiểu mình đã nợ anh một ân tình. ………………………………. Gấp quyển sách đang đọc dở, Hoàng đón chiếc khăn bông từ tay Tiểu Nguyễn. Cẩn thận, anh lau từng ngọn tóc cho cô. Không hiểu cô đang nghĩ gì, đôi mày thanh tú thỉnh thoảng khẽ nhăn lại. Hoàng khàn giọng lên tiếng trước: “ Cuối tuần, chúng ta nên về nhà nói chuyện với bố mẹ. Trốn tránh mãi không phải là cáchtốt. Hơn nữa chúng ta cũng cần phải chuẩn bị cho tiệc cưới.” Tiểu Nguyễn khẽ đáp lời anh: “ Tiệc cưới để sau đi. Dù sao cũng là cuối năm, cả hai chúng ta đều bận. Em muốn để sang năm mới, vào sinh nhật con rồi làm mộtthể. Được chứ?” “ Vậy nghe lời em.” Suy nghĩ một lát, Tiểu Nguyễn hỏi anh: “ Anh này. Anh có thấy em Hiên đó rất được không?” Hoàng thoáng ngạc nhiên, nhưng anh trả lời cô không giấu diếm: “ Ừ. Anh thấy cô ấy rất hoà nhã và rất được.” “ Em cũng thấy vậy. Nhưng thật tiếc, cô ấy không thể có con! Mà sao anh lại quen cô ấy thế? Không phải vì mấy năm trước ly hôn nênbiết chứ?” Ôm cô vào lòng anh cười: “ Không. Cô ấy là hàng xóm nhà Văn. Có vẻ quan hệ khá tốt, còn thực hư thế nào anh cũng chẳng bao giờ hỏi. Đúng là….cuộc đời! Vậy thì cô gái ấy thật bất hạnh.” “ Cô ấy có chồng rồi mà! Lần trước em đã hỏi qua những phương pháp điều trị mới nhất nhưng không có cách nào khác. Cô ấy chắc chỉ có thể nhận con nuôi! Mong là người chồng sẽ hiểu và thông cảm! Nhưng đàn ông…..chẳng ai biết được.” “ Không phải ai cũng như chồng em đúng không?” Tiểu Nguyễn khúc khích cười, cô trêu anh: “ Anh đang định nói đến chồng nào thế? Em có những hẳn hai ông chồng…” Hít hà mùi thơm trên tóc cô, anh xiết cô vào lòng và âu yếm: “ Em còn dám gọi Phillip là chồng nữa xem! Anh bắn tên lửa cho anh ta hết đường về quêăn tết!” …………………………………………… Phillip kéo chiếc vali bước đi giữa sân bay Nội Bài. Hà Nội, hẹn gặp lại vào giáng sinh! Đưa mắt nhìn dòng người qua lại, anh thấy một bóng dáng quen thuộc. Người đàn ông đó mặc một chiếc áo tím, quần tây thẫm mầuđang đứng xếp hàng trong khu vực soát vé…. Thái Văn bước lên máy bay, anh dự định sẽ điMỹ hai tuần. Một phần vì công việc nhưng phần chính anh muốn giải quyết dứt điểm một số việc còn bên đó! Cuốn tạp chí lật qua lật lại, ánh mắt anh khẽ dừng lại trước hình ảnh của một cô người mẫu có vẻ rất nổi tiếng. Điều làm anh quan tâm không phải cô gái ấy mà là chiếc váy Chanel màu xanh dương trên người cô ta. Perfect! Anh muốn chiếc váy này, nói đúng ra là anh đang tưởng tượng cô gái bí ẩn kia khi mặc chiếc váy xanh ấy liệu sẽ thế nào? Khoé môi khẽ cười đầy ngọt ngào, thầm nhủ: chờ nhé, anh sẽ lại tìm em! Chương 10: Người đến sau làm đau người đến trước.. Tàn thuốc rơi dầy đặc một góc ban công. Những cơn gió thu đi lạc không ngừng tát vào khuôn mặt người đàn ông đang đứng đó!Mấy ngày nay, Hải Minh chạy đi chạy lại khắp nơi, những mối quan hệ cần biết tới anh đã cố gắng hết sức rồi….nhưng vẫn chẳng bằng câu nói của một người. Anh biết, quyền tự docủa anh bây giờ đã nằm trong tay Việt trưởng viện kiểm sát Hoàng Gia Lân. Khoé môi nhếch lên cười chua xót, ông bố vợ cũ chỉ còn mấy năm nữa là về hưu song cán cân công lý trong tay ông ấy lúc này vẫn còn giá trị lắm. Anh biết, anh đỡ không nổi chỉ là cái gì có thể cố, anh sẽ cố… Chuyển đứa con trai vừa ngủ say cho người giúp việc, Oanh bước về phòng. Khuôn mặt tỏ rõ vẻ không vui, cô lên tiếng: “ Anh có thể hút ít đi được không?” Vất đầu lọc còn cháy dở xuống, anh bước về phía cô và đáp lời: “ Con ngủ rồi à?” “ Vâng. Chuyện kia giờ tính sao anh? Coi như bỏ ra một năm làm công cốc, đi tiền không được hả? Em chẳng tin có ai chê tiền!” Hải Minh cười khẩy: “ Xem ra em đúng là chưa nhìn thấu hết việc này rồi. Tiền kiếm lúc nào chẳng được. Cái họnhằm vào là anh chứ không phải là tiền! Em nghĩ ông bố vỡ cũ của anh cần tiền đến mức ấy hay sao?” Rít từng từ qua kẽ răng, Oanh đay nghiến: “ Xem ra, cô vợ cũ của anh đúng là người trọng tình trọng nghĩa. Sau khi ly hôn mà vẫnnhớ gửi quà mừng. Thật khâm phục chị ta quá!” Với tay tắt đèn, Minh ngả người xuống chiếc giường Dior đầy mỏi mệt, anh vỗ nhẹ vào vai vợ rồi khàn giọng: “ Ngủ thôi. Còn chưa thấy đủ loạn hay sao màlôi cô ấy vào nữa? Dù đi tù anh vẫn không để em và con phải chết đói đâu. Đừng có lo.” Đàn ông, họ luôn tự cho mình quyền đúng và luôn đứng ra gánh vác mọi chuyện. Còn người phụ nữ của họ thì lúc nào cũng đứng sau rồi lòng bổi hổi không yên! Nhìn cảnh chồng mình hàng ngày chạy ngược xuôi Oanhcảm thấy căm phẫn Gia Hiên. Dù thật sự có lúc cô đã từng thấy có lỗi với chị ta, nhưng cảm giác đó chẳng khác nào cánh chuồn lướtnhanh trên mặt nước. Tìm được số điện thoạicủa Gia Hiên, cô đã chủ động gọi điện hẹn gặp. Tất nhiên, chị ta sẽ không thể ngờ đượcngười hẹn gặp mình là ai. Và tất nhiên, Oanhmuốn chị ta không thể từ chối và cũng khôngcó lý do để chuẩn bị tâm lý trước khi nói chuyện với cô. ……………………………… Xếp gọn lại đống tài liệu còn dang dở trên bàn, Gia Hiên cầm theo túi xách và bước ra khỏi phòng làm việc. Cafe phố bình yên trên con đường Lý Thường Kiệt quen thuộc mà cô vẫn qua. Bước chân của Gia Hiên đi về phía cánh tay của một cô gái vẫy mình. Một cô gái lạ! Kéo ghế ngồi xuống, cô lịch sự nói: “ Chào em. Xin lỗi đã để em phải chờ.” “ Em cũng vừa mới tới. Không biết chị gọi gì ạ?” “ Cho chị một nâu nóng. Em tên gì nhỉ? Và cần tìm chị có việc gì không?” Nhấp môi tách cafe vẫn còn toả hương, Oanhnhìn Hiên cười và mở lời: “ Cảm ơn chị đã đến gặp em. Em biết chị hiệnđang là phó chánh án đồng thời còn là một luật sư rất giỏi. Nhà em gần đây đang gặp phải chuyện buồn. Không biết chị có thể…dành thời gian để nghe em nói không ạh?” Hiên dịu giọng cảm ơn cô nhân viên rồi lại quan sát cô gái trẻ trước mặt mình. Cô ấy chắc nhỏ hơn Hiên hai đến ba tuổi. Ngụm cafe đắng đánh thức những tỉnh táo ngủ quên trong cô, chậm rãi Hiên nói: “ Dù không biết em là ai, nhưng thôi được, em cứ nói đi. Chị cũng có quen biết một số người trong ngành này. Hy vọng có thể giúp được em!” Oanh cười khan, lạnh lùng đáp lời Hiên: “ Chẳng giấu gì chị, em là vợ của anh Minh_Người mà cách đây không lâu chị cũng gọi là chồng. Hẹn chị ra đây em rất mong được tư vấn xem chồng em liệu có thể được ăn cơm nhà nước bao nhiêu năm? Để gia đình còn biết đường chuẩn bị? ” Hiên với tay cầm túi xách rồi đứng dậy, cô cười cay đắng: “ Xin lỗi, vậy thì chị chẳng có lý do gì để phải ngồi đây nghe em nói nữa rồi!” Oanh đứng dậy theo rồi nắm cánh tay Hiên và vẫn ngọt giọng đều đều: “ Chị làm gì mà vội thế! Chị cứ ngồi nghe em nói vài lời rồi đi vẫn chưa muộn.” Ánh mắt Hiên thoáng vẻ sửng sốt, ngỡ ngàngvà chứa đựng những đau thương cũng như tức giận. Cười khẩy, cô kéo ghế ngồi xuống. Cô nói: “ Chúng ta kẻ trước người sau, chẳng ai liên quan đến nhau! Cùng là trí thức chỉ có điều chị hơn em ít nhiều kinh nghiệm. Dù đã từng gọi là chồng thì nay khái niệm ấy với chị cũng chỉ là đồ cũ. Nhưng người ta vẫn hay kháo nhau rằng cũ người mới ta. Nên với emhẳn là còn giá trị. Đã là của em, nên em yên tâm chị không có ý định ngắm nhìn càng không có ý định dang tay đòi lại.” Khuôn mặt vẫn giữ nét cười, Oanh nói: “ Chị thật là độ lượng! Đúng là đối với em anh ấy không còn vẹn nguyên tươi mới nhưng em chẳng ngại. Huống chi giữa chúng em còn có một đứa con. Còn chị sau bao nămhôn nhân thử hỏi chị đã từng làm đúng vai trò của một dâu con nhà họ Trần? Hay chỉ là cái bình hoa để người khác nhìn ngắm? Chị Hiên ạ, đã là vật trưng bày thì cũng phải làm sao cho sinh động! Không ai nhìn vào quá khứ để mà sống nhưng người ta vẫn thường nhìn vào quá khứ để đánh giá một con người. Em nghĩ, chồng em cũng đã từng rất nâng niu, trân trọng chị! Em biết, mình vốn là kẻ không ra gì, chẳng khác nào một vai phản diện trong những bộ phim truyền hình nhiều tập. Có thể chị không biết đến tận

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT