|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
bây giờ chồng của em vẫn gọi nhầm tên chị trong lúc uống say! Nhưng em không quan tâm được nhiều đến vậy, ai bảo em yêu anh ấy! Và ai bảo giữa chúng em có sự ràng buộc mà chị không có được! Có thể anh ấy chỉ dành cho em một khoảng trống tuy bé nhỏ nhưng em lại thấy quá rộng để có thể yêu anh ấy dại khờ… Em không biết trước đây hai người từng yêu nhau thế nào và sống hạnh phúc với nhau ra sao, nhưng dù gì cũng từng có duyên vợ chồng. Sao không thể gọi nhau một tiếng cố nhân khi mọi chuyện kết thúc mà phải nuôi cho nhau những bất hạnh nối tiếp ngày dài? Quà cưới chị tặng vợ chồng em thật sự, em nhận không nổi. Con trai em còn chưa biết cất tiếng gọi mẹ mà bố nó sắp phải ngồi tù. Chị nghĩ xem, chị làm vậy thì được gì? Chẳng lẽ chị không cảm thấy đau sao? Chị đừng giận cá mà chém thớt. Anh ấy không phản bội chị mà là em…đã cướp anh ấy ra khỏi cuộc đời chị. Và cũng trách bản thân chị đã quá vô tâm để em cướp đi thứ mà chị không giữ chặt. Đời mà. Ai là người sau cùng thì người ấy thắng! Vậy nên hãy dừng lại mà chuyển mọi nỗi đau của chị vào em này!” Hiên cảm thấy lòng mình ớn lạnh, cổ họng cônghẹn lại. Cô không ngờ cô gái trẻ trước mặtmình lại có thể nói được những lời như vậy! Bao nhiêu năm cô luôn giữ được vẻ mặt lạnhlùng khi nói lý với người khác, nhưng hôm nay cô thật sự cảm thấy đánh mất bản thân trước người con gái này, người con gái đã đánh cắp Hải Minh ra khỏi cuộc đời của cô. Cả hai người phụ nữ đều nhìn nhau với vẻ mặt đau thương. Nhưng mỗi người lại mang trong mình những mâu thuẫn trái chiều, những nỗi đau cũng được gọi bằng cái tên thật khác. Khuôn mặt Gia Hiên thoáng chút nhợt nhạt, cố lấy lại bình tĩnh cho mình, cô dồn ánh nhìn về phía Oanh và đáp lời: “ Chúng ta không quen nhau và chị cũng không muốn động chạm vào hạnh phúc của người khác. Dù ngày hôm qua chồng em đã từng yêu chị nhiều đến thế nào thì ngày hôm nay, đứng trước mặt em chị cũng chỉ là một người qua đường không hơn không kém. Sống với chị đã quá mệt mỏi rồi, chẳng đủ sức cho những thù hận nghi kỵ như em nói! Thế này em ạh. Có gan ăn cắp thì có gan chịu đòn. Hải Minh đã phạm tội thì anh ta phải có trách nhiệm với những hành vi của mình. Việc đó và chị không liên quan tới nhau! Có thể, như em nói. Em là người cướp mất chồng chị. Nhưng bản thân chị thì chỉ thấy mình không đủ tốt. Giả sử em không đánh cắp anh ấy ra khỏi cuộc đời của chị thì giờ này chị và anh ấy cũng chẳng thể còn là vợ chồng. Đôi khi sống với nhau cũng cần cái duyên em ạ. Mà bọn chị duyên đã chẳng thể gắn kết với nhau đến trọn đời. Em là một cô gái trẻ, hiểu biết và cũng biết cách suy nghĩ. Có thể vào hai năm trước, trong lúc chị vẫn làmột người vợ dịu dàng, cố gắng vun đắp cho ngôi nhà của mình từng chút, từng chút một thì Hải Minh đã dành những khoảng trời riêng để xây cho em tình yêu ước vọng. Có thể khi chị phải đối mặt với bốn bức tường trống thì anh ấy đang tay trong tay cùng em để tận hưởng những khoảnh khắc tình nhân nồng nàn. Có thể khi anh ấy dùng thương cảm như con dao sắc cạnh đâm sau lưng chị hết lần này đến lần khác thì chị vẫn là một người khờ dại không hề hay biết…Nhưng emạ. Chị chưa bao giờ hận hay ghét bỏ em. Vì sự thật là với chị em chưa từng tồn tại. Cuộc hôn nhân thất bại, lỗi đó phải ở cả hai vợ chồng chứ không thuộc về người thứ ba. Nênchị lấy quyền gì để mà giận cá chém thớt như em nói? Còn về việc tù tội của chồng em, người mà con em sẽ cất tiếng gọi cha thì xin lỗi, chị chẳng làm gì khác hơn là khuyên em hãy nênbình tâm đón nhận. Hy vọng chúng ta không còn phải gặp nhau lần nào thêm nữa. Chào em.” Nói xong những câu đó Hiên đứng dậy bước nhanh ra khỏi quán. Những đám mây lang thang cuối trời không còn màu xanh như những ngày trước nữa mà đã thành màu xám trắng báo hiệu đông sang. Người con gái còn lại vẫn thẫn thờ ngồi bên cửa kính. Oanh chua xót. Cô vẫn nghĩ chị ta sẽ nổi khùng lên làm loạn với cô. Và nhân lúc đó cô có thể ghi âm lại để lấy chứng cứ…biết đâu nó sẽ là tác dụng với việc bảo vệ chồng mình.Chỉ là cô đã sai. Cô đã sai? Đúng. Cô đã sai ngay từ ngày đầu tiên quen anh. Rồi càng ngày càng lấn sâu vào những khờ dại của chính bản thân mình. Hối hận lúc này có phải đã quá muộn ? …………………………………… Gia Hiên gượng gạo cười với đồng nghiệp rồibước vào phòng làm việc. Cô thấy môi mình mặn chát. Cô cầm máy định gọi cho anh ta nhưng lại chần chừ và thôi. Để làm gì? Bật khóc. Anh ta làm sao thì có liên quan gì đến cô cơ chứ? Tại sao lại lôi cô vào chuyện bất hạnh của anh ta? Tự nói với chính bản thân mình: “Trần Hải Minh, tốt nhất anh cút ra khỏi cuộc đời tôi, càng xa càng tốt. Tốt nhất nên là như thế đi.” Rồi Gia Hiên để mặc những giọt nước mắt câm lặng rơi xuống. Tiểu Nguyễn cho xe dừng lại trước cửa sân bay. Ông chồng mới kết hôn của cô vừa nhậnđược chỉ thị phải đi Trung Quốc 5 ngày thành ra cô đảm nhận luôn trọng trách cao cả đi đón em chồng mới kết thúc chuyến công tác từ Mỹ về. Bế con đi vào trong sảnh trước của Nội Bài, từ xa cô đã thấy Văn bước ra. Bim vẫy tay cười toét miệng với người đàn ông đang đi gần lại, cất cao tiếng hót, con bé véovon: “ Chú ơi. Cháu ở đây.” Văn đặt vali xuống rồi bế bé con từ tay Tiểu Nguyễn. Anh nựng con bé rồi thơm vào má vàcười: “ Chú mua búp bê Scarlett cho con. Thích không?” “ Dạ thích. Giá mà ba con cũng ở nhà thì tốt biết mấy!” Tiểu Nguyễn giúp anh xách đồ và cả ba ngườihọ cùng ra xe. Văn cầm tay lái, chăm chú chạy xe, anh khàn giọng: “ Anh Hoàng bao giờ thì về?” “ Chắc phải hai hôm nữa. Có chuyện gì sao anh?” “ À không. Anh đang định mua xe. Đi làm bằng taxi không tiện. Dù sao cũng cần phải có xe của riêng mình.” Tiểu Nguyễn cười khẩy, cô châm chọc Văn: “ Kinh. Văn đại gia. Anh định mua Audi hay làLambor?” Cười cười, anh quay sang nhìn Bim Bim đangnghịch mấy con búp bê rồi lại tập trung vào tay lái, anh trả lời cô: “ Tiền đâu. Còn phải để làm nhiều chuyện lớnkhác. Theo em thì anh hợp với loại xe nào?” Bật cười, Tiểu Nguyễn đáp lại anh: “ Q7.” Nhún vai, Văn nói: “ Tiểu Nguyễn. Em tử tế một tí được không? Bán nhà để mua Q7 à? Anh muốn mua xe gắnmáy.” Tiểu Nguyễn phá lên cười, cô quay sang Văn với ánh mắt sửng sốt tỏ vẻ hoài nghi: “ Anh đùa em à Văn? Xe gắn máy? Trời ơi. Thế thì anh ra chùa Hà bảo người ta để lại cho nó rẻ. Toàn bọn ăn cắp có lương tâm. Đảm bảo xe vẫn còn mới mà toàn hàng xịn.” “ Sao em không bảo anh sang Trung Quốc mua cho lành? Có khi mua một còn được tặng một!” Cả chặng đường không ngớt tiếng nói cười. Gia đình Tiểu Nguyễn và gia đình anh vốn ở gần nhau. Từ bé cô đã là đứa trẻ nhõng nhẽotheo chân hai anh em họ. Cô vẫn nhớ ngày còn bé, mọi người vẫn thường trêu cô và Văn. Chỉ là không ngờ cô lại có ngày thành chị dâu anh. Nghĩ lại lúc bé thật buồn cười! Mỗi khi nhắc về tuổi thơ ấy cô lại nhớ đến vẻ mặt lạnh lùng của Hoàng. Anh luôn cố tỏ ra giống một người anh nghiêm khắc, kèm cô và Văn học rồi luôn tỏ ra gương mẫu. Còn giờnày, người đàn ông ấy đã tự nhận mình là nôlệ của cuộc đời cô. Nhớ anh, cô lại cười ngọt ngào! Có phải hạnh phúc sau cùng mới là hạnh phúc thật sự? Người đi với mình suốt cuộc đời mới là người ý nghĩa nhất? Phải thếhay không? http://YenBai.Mobi Chương 11: Without You. Gia Hiên vừa bước chân ra khỏi cơ quan thì trời đổ cơn mưa. Cô vội vã chạy xe vào siêu thị mua thức ăn rồi lại vội vã về nhà. Cởi bỏ chiếc áo mưa, vai và gấu quần cô đều bị ướt.Đang loay hoay với đống đồ trên tay, vừa lục tìm chìa khoá thì cánh cửa đóng kín lâu ngàycủa căn hộ đối diện bỗng mở ra. Tiểu Nguyễnthấy Gia Hiên liền nhoẻn miệng cười: “ Em đi làm về rồi à? Ngoài trời đang mưa sao?” Lịch sự, Hiên trả lời cô: “ Dạ. Chị đến chơi với anh Văn ạ? Lâu lắm rồi em mới thấy nhà anh ấy mở cửa.” Tiểu Nguyễn cầm túi rác rồi bước ra, cô định xuống dưới tầng đổ rác không ngờ gặp Hiên.Thân thiện, cô tỏ ý chân tình: “ Em về thay đồ đi rồi qua dùng cơm với bọn chị cho vui. Cùng là bạn bè cả mà. Chị chạy ù xuống dưới đổ rác đã. Nhá.” Hiên muốn từ chối nhưng chưa kịp nói gì thì Tiểu Nguyễn đã lê dép vào thang máy. Bước chân vào nhà, cô thay đồ rồi trở ra phòng bếp. Không nghĩ Tiểu Nguyễn mời cô sang đóthật! Tiếng chuông cửa không ngừng réo, Mi Mi sủa ầm lên! Con chó nhỏ thấy Tiểu Nguyễn như nhận ra chủ cũ liền chạy vào lòng và quẫy đuôi mừng.Ôm Mi Mi vào lòng, Tiểu Nguyễn nói với nó: “ Ôi, không ngờ mày càng ngày càng đẹp traira nhá! Quên tao rồi đúng không? Biết ngay mà.” Đứng dậy cười với Hiên: “ Không biết em ở nhà mấy mình nhưng cứ qua rủ em sang dùng cơm với bọn chị cho vui. Có tiện không?” Hiên mỉm cười: “ Em có một mình thôi! Em ly hôn rồi mới chuyển về đây sống…Trước khi đến lấy kết quả từ viện!” Ngại ngùng, Hiên tiếp tục: “Vậy chị chờ em một lát, em vào lấy ít mực vừa mới mua còn tươi lắm, sang bên đó góp vui.” Tiểu Nguyễn khẽ gật đầu rồi lại quay sang vuốt ve con chó nhỏ! Căn hộ của Văn tuy có thiết kế y chan nhà của cô nhưng cách bày trí của anh đáng để cô không thôi ngưỡng mộ. Nhìn Hiên, Văn mỉm cười: “ Chắc em đang tự thắc mắc vì sao phòng khách nhà anh chỉ có một màu xanh phải không?” Cô gật đầu chờ anh nói tiếp, Văn tiếp tục: “ Anh sinh ra và lớn lên ở Hạ Long. Biển từ nhỏ đối với anh đã
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




