|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
chai nữa ở đây sao?”
“Yên tâm. Anh ko phải là mấy cậu nhóc mới lớn mà ko biết chừng mực”
Rồi như mặc kệ tôi, Khoa gọi thêm 1 chai bia và phần khoai tây rồi ngả người ra ghế nhắm mắt lại. Tôi ngồi nhìn Khoa cho đến khi người ta mang bia và đồ ăn ra, bảo họ tính tiền và thanh toán trong khi Khoa ko hề mở mắt nhìn hay nói gì nữa.
“Em về trước nhé…”
“Ừm. Đi cẩn thận” – Anh nói rất thấp giọng, gần như ko mở miệng, còn 2 mắt thì vẫn nhắm kín như từ nãy giờ.
Và như thế, chúng tôi đã chia tay nhau.
…..
Trên đường về, tôi bắt đầu thấy buồn và nước mắt tuôn chảy theo gió ngược chiều. Bao nhiêu kỷ niệm giữa 2 đứa cứ chạy tan tác khắp tâm trí tôi. Liệu tôi có đúng hay ko khi kết thúc tình yêu 3 năm bình yên ấy theo cách này? Vì Di ư? Hay chỉ vì tôi muốn giải thoát cho chính mình? Có quá ích kỷ với Khoa?
Mà Khoa, anh có lý do gì đi yêu 1 đứa như tôi? Nếu cha tôi ko là thầy phụ trách bài luận tốt nghiệp của anh, thì chắc 1 chàng trai tài giỏi và lịch lãm như thế đã chẳng để mắt đến tôi. Một con nhỏ cận thị ít nói và thường rụt rè đi phía sau cha đến dự các phiên tòa. Ko chút gì nổi bật.
Nhưng dù sao đi nữa, khi còn bên nhau, anh đã luôn nhẹ nhàng và chu đáo, đến nỗi giờ tôi chỉ có thể tự xỉ vả bản thân mình chứ ko thể chê trách được anh ở điểm nào.
Giá mà, anh đừng yêu em.
75.
Cả buổi tối tôi như người thiếu hẳn động lực sống. Cơm chẳng buồn ăn, tivi chẳng muốn xem, ai hỏi gì cũng chẳng muốn trả lời. Tất cả những gì tôi có thể làm là nằm trên giường nghe nhạc mp3 từ máy điện thoại, đầu óc gần như là 1 mớ hỗn độn ko thể sắp xếp.
Nhìn lên kệ sách bên phải giường, tôi chợt nhớ Khoa có nhắc đến 1 cuốn sách của Musso. Ở đó, trên tầng thứ hai của kệ, là 1 dãy những cuốn tiểu thuyết của nhà văn người Pháp này. Hồi còn sinh viên, mỗi lần ra hiệu sách, sau khi xem xong các sách chuyên ngành Luật, Khoa lại đi sang khu văn học nước ngoài để tìm sách của Musso.
Có lần, tôi chán nản muốn bỏ ngành học, vốn ko phải là lựa chọn của mình, mà là của cha tôi, 1 giáo sư trường Luật. Khi ấy, Khoa đã tặng tôi 1 quyển sách, bảo rằng nó sẽ khiến tôi vui hơn, tự tin hơn. Nhưng có thể do anh đã tặng tôi quá nhiều sách trước đó, tôi chỉ đọc được mấy trang rồi xếp lên kệ luôn. Đó là cuốn Trở lại tìm nhau của Musso.
Vừa rút quyển sách xuống định đọc, thì Di gọi. Hắn luôn xuất hiện vào những lúc tôi ko hề nghĩ đến.
“Ở nhà hả?”
“Ừa”
“Ra đi. Hóng gió tí”
“Anh đang ở đâu?”
“Ngay trước cửa!”
Hết sức ngạc nhiên, tôi tung chăn nhảy đến cửa sổ và kéo rèm nhìn xuống. Quả thật, Di đang đứng phía dưới, đưa chiếc điện thoại vẫy vẫy. Thế là trong phút chốc, từ chỗ buồn thiu ủ rũ, tôi như đứa con nít được cho quà, lòng rộn ràng hẳn lên, miệng thì toe toét.
“Còn đứng đó ngó nữa? Muốn tôi trèo lên như Romeo à?”
« Thách anh cũng chẳng dám trèo… »
Tôi tủm tỉm nói đùa, chưa hết câu thì Di đã tiến tới cánh cổng, tay nắm lấy thanh chắn, 1 chân co lên như chuẩn bị leo rào.
« Này, này… để xuống ! Coi chừng cha tưởng ăn trộm… !! »
« Nhanh đi. Dưới này muỗi quá ! »
Bỏ lại cuốn sách trên bàn, tôi thay quần jeans, khoác áo và cầm theo chìa khóa rồi rón rén xuống mở cửa. May mà cha mẹ đều đã về phòng nghỉ. Có vẻ cha vẫn chưa hay vụ tôi đã chia tay Khoa.
« Đi đâu đây ? »
« Hỏi nghe chán nhỉ. Chẳng lẽ đến thu tiền điện ? »
« Hì hì. Hóng gió ở đâu ? »
« Hóng gió thì làm gì có nơi xác định. Lên xe đi. »
Cuối cùng, sau 1 hồi chạy xe mấy vòng quanh khu Bắc Hải, chúng tôi ghé vào chỗ công viên gần nhà, nơi có mấy trò chơi dành cho trẻ em trong khu phố. Cuối năm nên người ta cũng dắt con cái ra chơi khá đông. Náo nhiệt, đầy ắp tiếng cười đùa. Mấy ông bán cà rem tranh thủ được dịp đắt hàng, múc kem không ngơi nghỉ.
« Hôm qua thế nào ? » – Di đưa tôi cây kem ốc quế, nhảy lên thành lan can bờ rào bằng bê tông thấp ngang hông ngồi, và hỏi.
« Chia tay rồi » – Tôi vừa liếm kem, vừa đáp. Ko biết đã bao lâu tôi mới lại ăn cà rem kiểu này. Thấy ngon ghê.
Di có vẻ bất ngờ với câu trả lời của tôi, chính xác là với thái độ của tôi. Hắn dừng mút cây kem của mình, đưa mắt nhìn tôi 1 lúc, trong khi tôi vẫn ăn 1 cách ngon lành, dù khóe mắt đã cay cay.
« Em thấy sao ? »
Nhét phần bánh ko kem còn lại vào miệng, tôi quay mặt đi – « Ko dễ dàng chút nào »
« Ừ. Dù sao đi nữa, như thế có vẻ tốt hơn cho anh ta, và cho em… » – Giọng Di có vẻ tần ngần.
« Ko tốt cho anh à ? »
Thấy tôi vừa hỏi vừa nhìn 1 cách hoang mang, Di cười hiền, và khoác vai tôi, kéo lại.
«Dĩ nhiên cũng tốt cho anh, giành được con nai vàng ngơ ngác này mà, hehe»
« Lúc nào cũng đùa. Ko biết đâu là thật, đâu là giả nữa »
« Ơ, thế em nghĩ anh giả dối chỗ nào ? »
« Chẳng biết. Thấy anh mơ hồ…như lãng tử . Ko nắm bắt được… »
Với câu nói chính hiệu nai vàng của tôi, Di ngửa người ra sau 1 chút và phá lên cười to. T_T
« Haha. Người bằng xương bằng thịt thế này mà bảo ko nắm bắt được ? »
« Có cảm giác anh cứ như 1 cơn gió… »
« …… »
“Em đưa bàn tay đây »- Sau vài giây im lặng, Di lại lên tiếng.
“Để làm gì? Coi bói à?”
“Bảo thì cứ đưa đi”
Vì Di hơi gắt giọng, tôi cũng chià bàn tay phải ra theo ý hắn. Di cầm lấy cổ tay tôi đưa cao lên, hướng ra trước. Hắn mở bung những ngón tay tôi ra để chúng cảm nhận được những luồng gió đang thổi nhẹ mơn man, vừa dịu dàng, vừa khao khát.
“Dù có là gió thì em cũng bắt được, đúng ko?”
“Ko. Chỉ có thể cảm nhận nó lướt qua mình, có giữ được đâu”
Sau khi thở dài 1 lượt, đột nhiên Di đặt bàn tay trái của hắn lên tay tôi, đan những ngón tay của 2 đứa vào nhau, nắm chặt.
“Vậy thế này đã nắm bắt được chưa?”
“À…ờ…” – Mặt tôi đỏ ngượng, cố rút tay ra.
“Sao thế?”
“Anh…bao nhiêu tuổi? Gia đình? Rồi nhiều thứ nữa… Tôi…à…em…à…ko biết….” T__T
“Hoá ra là cần nhân thân lý lịch!”
Nói rồi, Di liền đưa tay ra túi quần sau lấy chiếc ví da màu đen, rút ra…1 tờ Chứng minh nhân dân. O___o
“Gì đây?”
“Xem rồi thì xưng “em” với “anh” ko ngại nữa nhé, hehe”
Trên giấy CMND là bản mặt ngô ngố của Di, nhìn buồn cười. Chẳng biết hắn chụp năm bao nhiêu tuổi, mà đầu tóc kiểu rẽ ngôi, áo sơ mi trắng học sinh ngây thơ vô số tội. Tên Lê Nhật Di, sinh năm 1985. Vậy là bằng tuổi với Khoa, thậm chí còn lớn hơn vài tháng.
“Anh…già vậy à?”
77.
Nghe tôi lẩm bẩm, Di quay sang lấy tay vò đầu tôi, khiến mớ tóc đang được kẹp bung ra rối mù.
« Già cái đầu nàng. Tuổi này là tuổi ngon nhất của 1 thằng đàn ông, rõ chưa?”
“ Quê anh ở Khánh Hoà hả? » – Ko để ý đến câu hỏi, tôi tiếp tục để mắt đến những thông tin trên tờ CMND.
« Ừa »
« Tết ko về sao ? »
« Sao ko ? Sáng mai về đấy »
« Vậy à? »
Ko hiểu sao tự nhiên tôi thẫn thờ khi nghe Di nói thế. Như thể ngày mai sẽ cách xa vĩnh viễn ko bao giờ gặp lại vậy. Sợ như sợ cái cảm giác thấy gió lướt qua những ngón tay rồi đi mất…
« Sao tự nhiên buồn hiu vậy ? Nhớ hả ? »
« Ko… Khi nào anh vào lại ? »
« 1- 2 tuần gì đó… »
« Ờ… »
« Hay là… »
Có vẻ Di định đề nghị gì đó với tôi, nhưng chuông điện thoại reo nên hắn phải cho tay vào túi quần lôi điện thoại ra xem. Vừa nhìn thấy người gọi, Di nhấn nút ‘im lặng’ rồi cất vào túi trở lại.
« Ai thế ? Sao ko nghe ? »
« Là Phong Linh »
Sao những điều mà Di cho tôi biết hôm nay, toàn là những điều khiến tôi thấy bất ngờ đến vậy ? Tại sao anh ko bắt máy ? Tôi thực sự muốn hỏi như vậy. Có quá nhiều lý do để bạn ko nghe điện thoại của ai đó. Nhưng rồi, ngập ngừng 1 hồi, tôi lại hỏi câu khác.
« Nhỡ có chuyện gì với Linh thì sao ? »
« Chuyện gì ? »
« Em nó cần anh. Linh vốn yếu tâm lý, anh biết mà. Linh đã tự sát 1 lần rồi… »
« Ý em là gì ? »
Thực sự tôi bắt đầu sợ hãi với những điều mình vừa nhắc đến. Mặt Di có vẻ cũng hơi căng ra, trán nhăn lại đầy vẻ ưu tư. Rồi, anh lại lấy điện thoại ra, khi nó tiếp tục reo lần nữa.
« Nghe liền đi ! » – Tôi gần như ra lệnh, còn Di thì lật đật bấm máy trả lời.
« Alo ?…. Ừ…lúc nãy chạy xe nên ko nghe đựơc…Có gì ko em ?…..À, mai anh ko có ở Sài Gòn… Anh về quê thôi….Bây giờ hả ? Ko được. Anh đang bận…. Tại sao anh phải nói cho em ??…. » – Giọng Di chuyển dần từ dịu dàng lịch sự sang cáu gắt – « Thôi, em nghỉ đi. Ăn Tết vui nhé. Bye em ! »
Và Di ngắt máy, 1 cách hết sức lạnh lùng.
78.
Gương mặt Di chau lại, tay nhét điện thoại vào túi với vẻ chán nản như thể anh thấy hối hận vì đã trả lời cuộc gọi.
“Sao khó chịu vậy?” – Khoảng gần 1 phút tôi mới mở miệng bằng giọng rụt rè.
“Không…” – Di lắc đầu cho qua chuyện. Tính tôi lại ko ưa những kiểu như vậy, nên càng muốn hỏi thêm nữa.
“Linh hỏi gì anh à?”
“Anh đi đâu, đang ở với ai, làm gì… – Những câu đại loại như thế. Chẳng biết lần thứ bao nhiêu nữa. Biết là ko nên gắt gỏng với cô bé, nhưng bực đéo chịu nổi”.
Thấy tôi nhăn mặt, Di gãi đầu – “À, ý anh là, bực chẳng chịu được nữa”
Thật ra tôi ko để ý đến tiếng văng tục trong lời nói của Di, mà việc tôi nhăn mặt là vì điều Di nói làm tôi băn khoăn quá. Dường như Linh luôn nghĩ về Di đến mức
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




