|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
cắt trúng tay nữa cho mà coi.” Vừa nói xong thì…
“Anh bị chảy máu rồi, thiệt tình, vừa mới kêu em cẩn thận mà anh đã cắt trúng tay của anh rồi. Để em coi, có sao hay kô? Mau đi lên phòng để em lấy băng keo cho, nếu để nhiễm trùng thì phiền lắm.”
Ariel nhẹ nhàng cầm ngón tay đang chảy máu của Joseph, đúng lúc thì Kerry từ toilet bước ra, thấy như vậy cô tức giận bỏ đi.
“Trời nóng gần chết, sao anh kô hẹn với ngừi ta trong 1 quán ăn nào đó mà lại hẹn ra 1 chỗ vừa nắng vừa nóng như vầy chứ?” Kyo cằn nhằn Bi.
“Cô chịu khó chút đi, ông khách này kô thích ở trong quán ăn chỉ thích ngoài trời thôi, bộ tôi kô nóng hay sao chứ, nhưng vì công việc đành chịu vậy thôi.” Bi vừa nói vừa lấy khăn giấy lau mồ hôi. Nói xong anh thấy Kyo đứng dậy, đi ra chỗ có trồng thật nhiều hoa.
Kyo đứng đó chiêm ngưỡng những bông hoa xinh đẹp ở trước mắt cô, và đưa mũi hít thở mùi thơm của hoa. Cô kô biết rằng từ xa Bi đang âm thầm theo dõi cô. Anh cảm thấy Kyo thật đẹp, 1 vẻ đẹp dịu dàng thanh thoát mà lâu rồi anh kô được nhìn thấy. Trái tim anh khẽ đập sai 1 nhịp khi anh thấy Kyo nhoẻn miệng cười với những đóa hoa đang khoe sắc trong ánh nắng. Bất chợt Kyo quay đầu lại. “Thật đáng tiếc, chúng ta kô có đem theo cái máy chụp hình nào cả.” Cô phát hiện Bi lúng túng quay mặt đi. Vừa lúc đó thì ngừi khách mà họ hẹn đã tới. Kyo liền đi lại chỗ ngồi ban nãy của mình.
“Chào ông, tôi là giám đốc của công ty Nhật An, tôi tên Bi. Còn đây là thư ký của tôi tên Kyo.”
Nghe giới thiệu tới tên mình, Kyo lịch sự cúi đầu chào.
“Tôi họ Hạ. Rất vui vì có dịp hợp tác với công ty của ông. Chúng tôi có ý định sẽ mua 1 số căn chung cư bên ĐL để cho mướn, kô biết các ngừi có giới thiệu nào kô?”
Bi và ông Hạ tiếp tục bàn chi tiết về những căn chung cư mà ông ấy muốn mua. Nhưng ông khách này đòi hỏi phải có những căn thật xuất sắc, cho nên Bi đành phải hẹn lại ông vào ngày mai để bàn thêm chi tiết khác. Bi và Kyo đứng dậy chào ông Hạ ra về, bất ngờ ông ấy nhìn Kyo bằng ánh mắt khác thường, chẳng những thế ông ta còn đặt tay lên vai Kyo và nói
“Công ty của các ngừi bán nhà đã đẹp, kô ngờ cả thư ký cũng đẹp tới như vầy nữa.”
Nghe ông Hạ nói như thế, Kyo chỉ khẽ mỉm cười chào ông ra về mà thôi, cô kô nhận thấy rằng Bi đang hết sức tức giận khi thấy ông ta có thái độ như vậy với Kyo.
Vừa ra tới chỗ đậu xe, Bi liền nói:
“Ngày mai cô kô cần đi theo tôi nữa.”
Kyo ngạc nhiên “Sao vậy? Tôi kô đi theo giúp anh 1 tay làm sao được chứ?”
“Cũng được, nếu cô muốn đi theo thì hãy làm ơn mặc đồ kín đáo 1 chút đừng có mặc đồ sexy như vậy.”
Kyo kô hiểu Bi đang có chuyện gì mà lại ăn nói với cô bằng thái độ đó “Có cần phải che luôn cả cái mặt tôi lại hay kô?”
“Vậy thì càng tốt chứ sao.”
“Hứ, cái anh này.” Kyo liếc xéo Bi, cô định mở cửa bước lên xe thì nghe Bi nói.
“Cô kô biết là bình thường cô đã xinh đẹp rồi, mà bây giờ lại còn mặc đồ sexy như vậy nữa sẽ rất dễ làm cho ngừi khác phạm tội đó.”
Kyo há miệng ngạc nhiên “Vậy trong số ngừi đó có anh hay kô? Thiệt tình, hôm nay chắc mặt trời mọc hướng đông hay sao mà anh lại khen tôi vậy. Chắc là tối nay trời mưa lớn đó.”
Bi kô nói gì, anh bước lên xe với nhiều suy nghĩ “Tại sao mình lại quan tâm tới chuyện cô ta mặc đồ như thế nào chứ? Cô ấy có bị ngừi khác chiếm lời cũng đâu có liên quan tới mình đâ.”
Trong khi đó thì Kyo khẽ mỉm cười 1 mình vì cô biết ít ra Bi đã bắt đầu quan tâm cho cô rồi.
Tại Trung Quốc.
“Thôi chết rồi, số hồ sơ tối wa tôi vừa đánh máy xong bây giờ đi đâu mất tiêu rồi.” Joe vừa nói vừa lùng sục kiếm trong vali của cô.
“Cô nhớ lại coi có để quên ở đâu kô? Chỉ vòng vòng trong phòng này thôi chứ làm sao mà mớ hồ sơ đó đi ra ngoài được chứ, nó đâu có chân đâu.”
Joe còn đang lo lắng thì bỗng nhiên Matt đưa ra trước mặt cô 1 vật
“Tặng cho cô nè, thấy cô đang lo lắng như vây mong là khi nhận được nó cô sẽ bớt căng thẳng.”
Joe quay sang nhìn “Đây là chiếc lắc tôi mới mua đó, cô có thích hay kô?”
Joe nhìn chiếc lắc rồi quay sang hỏi Matt
“Anh mua lúc nào vậy? Sao tôi kô biết?”
Matt cười ranh mãnh “Chuyện đó cô kô cần biết, để tôi đeo vào cho.”
Matt vừa giúp Joe đeo chiếc lắc vào bông anh giật mình khi nghe cô la lớn
“Tôi nhớ ra rồi. Xấp hồ sơ đó tôi đã nhét nó vào hộc tủ kế bên cạnh giường.” Cô liền chạy lại mở ngăn tủ ra, và cấm xấp hồ sơ quơ quơ trước mặt Matt với dáng vẻ vui mừng.
“Tôi đã nói là chiếc lắc của tôi sẽ làm cô giảm bớt căng thẳng mà thấy chưa, đã kiếm lại được đồ cần kiếm rồi. Có nên tỏ chút thành ý cám ơn tôi hay kô?”
Joe nói nhanh như để che dấu sự e thẹn của mình
“Là anh tự nguyện mua cho tôi, chứ tôi đâu có ép anh đâu chứ.”
“Há, cái cô này…” Matt vừa lên tiếng trả lời thì Joe cắt ngang.
“Cám ơn anh nhiều lắm, tôi sẽ giữ gìn nó thật tốt.” Nói rồi cô chạy biến ra khỏi phòng để mình Matt ở lại đó.
Thấm thoắt mà đã 5 ngày trôi qua, chỉ còn ngày thứ 7 nữa thôi là cả 6 ngừi Kyo, Bi, Joe, Matt, Ariel và Joseph phải quay về Đài Loan rồi. Chỉ còn lại 1 ngày cuối cùng, 3 cặp của họ sẽ làm gì trong cái ngày này đây?
Tại HK.
“Joseph àh, tối nay anh có bận gì hay kô?” Ariel vừa hỏi vừa dò xét Joseph.
Suy nghĩ 1 lát thì anh trả lời “Ngoài chuyện, ăn, ngủ, nghỉ ra thì anh kô có gì để làm cả. 5 ngày vừa qua đã bận bịu gần chết rồi, bộ em còn muốn kiếm chuyện gì để cho anh làm thêm nữa àh?”
Ariel trề môi “Làm gì có chứ. Nếu như tối nay anh kô bận rộn gì hay là chúng ta…. chúng ta…”
Joseph mỉm cười trêu chọc khi thấy Ariel cứ ấp úng nói kô ra lời “Chúng ta thế nào?”
“Chúng ta đi ăn 1 bữa thật ngon trước khi quay trở về Đài Loan, có được kô? Từ lúc tới đây công tác tới giờ, anh kô có thời gian nhiều dành cho em gì cả.” Ariel phụng phịu nói.
“Chỉ có vậy thôi àh? Muốn hẹn hò với anh thì cứ nói ra đi, sao lại phải ấp úng chứ?”
Ariel lên tiếng đính chính “Ai hẹn hò với anh hồi nào? Chỉ đi ăn 1 bữa cơm đơn giản mà thôi.”
“Được, được, anh biết rồi, hẹn gặp em tối nay ở nhà hàng gần khách sạn này nhé, nhớ đó đừng có tới trễ nếu như kô anh kô tha cho em đâu.” Nói xong Joseph bước ra khỏi phòng Ariel.
“Kô được, mình phải đi chuẩn bị 1 chút, tối nay mình nhất định phải thay đổi cái nhìn của Joseph về mình, phải cho anh ta biết mình đã trưởng thành rồi kô còn là 1 cái bé giống như lúc trước nữa.”
Nói là làm ngay, Ariel bắt đầu bỏ thời gian ra trang điểm đầu tóc, và chọn 1 bộ đồ thật đẹp dành cho buổi tối hôm nay. Cô mỉm cười nghĩ thầm “Joseph nhất định sẽ mê chết cho mà coi. Hahahaha.” Cô ngắm nhìn mình ở trong gương 1 lần nữa trước khi đi tới chỗ hẹn cùng với Joseph. Ariel rất hài lòng về hình tượng tối nay của cô. Về phần Joseph anh đang đi mua 1 món quà thật đặc biệt để tối nay tặng cho Ariel, bất ngờ anh *****ng trúng 1 ngừi.
“Thật xin lỗi, cô có sao kô?”
“Joseph? Thì ra là anh đó hả? Kô ngờ 2 chúng ta thật có duyên lại tình cờ gặp được anh ở đây?”
“Kerry? Sao lại trùng hợp như vậy nhỉ? Cô đang đi mua đồ tặng cho ai àh?” Joseph hỏi.
“Àh, kô có, tôi chỉ đi coi mà thôi, những món quà thủy tinh ở đây thật là đẹp, để dành làm quà thì còn gì bằng nữa. Kô lẽ anh đang định chọn mua cho cô gái nào àh?” Kerry tò mò hỏi.
“Phải, tối nay tôi có hẹn với Ariel, định là sẽ mua 1 món quà bằng thủy tinh tặng cho cô ấy, tôi đã chọn được rồi, là cặp cá heo này đây.” Joseph vừa cười vừa đưa cặp cá heo ra khoe với Kerry.
Đột nhiên Kerry chao đảo đứng kô vững, thấy vậy Joseph liền đỡ cô ta, anh nói
“Cô sao vậy? Để tôi chở cô về khách sạn của tôi nghỉ ngơi nha, tiệm này gần khách sạn nơi tôi ở lắm.” Nói rồi anh đỡ Kerry đi ra khỏi tiệm, anh quay sang dặn cô bán hàng.
“Cô làm ơn gói cái này lại cho tôi, hôm khác tôi sẽ trở lại lấy.” Và anh vội vã đỡ Kerry đi. Khi tới khách sạn anh định mướn cho cô ấy 1 phòng khác nhưng vì khách sạn quá đông kô còn phòng nữa nên anh đành để Kerry nghỉ ngơi trong phòng anh vậy. Kerry khẽ mở mắt.
“Tôi.. tôi đang ở đâu đây?”
Joseph vui mừng nói “Cô tỉnh rồi àh? Tôi định gọi điện thoại cho gia đình cô biết nhưng lại kô biết số phone Hay là cô gọi nói với họ tới đón cô về nhà đi.”
Thật ra Kerry kô bị gì cả, cô chỉ muốn ngăn cản kô cho Joseph đi tới chỗ hẹn với Ariel mà thôi, nghe Joseph nói vậy cô liền giả bộ nhăn mặt.
“Tôi còn cảm thấy ****ng mặt, đi kô vững nữa, anh có thể để tôi nghỉ ngơi ở đây thêm 1 lát nữa kô, chẳng lẽ anh thấy chết kô cứu àh?”
Kerry đã nói vậy Joseph đành phải để cô ta ở lại nghỉ ngơi, anh nhìn đồng hồ “Đã 9 giờ rồi, mình đã trễ hẹn với Ariel 1 tiếng đồng hồ rồi, mong là cô ấy sẽ kô giận mình, đành phải giải thích sau vậy.”
Trong khi đó Ariel ngồi tại quán ăn đợi Joseph,cô gọi đt thì anh nói là anh đang gặp 1 ngừi bạn cũ, chắc là sẽ tới trễ, Ariel đợi mãi mà vẫn kô thấy anh . “Đã quá 10 giờ rồi, mà sao Joseph còn chưa tới nữa, bạn bè gì mà nói chuyện lâu dữ vậy, kô được mình phải trở về khách sạn để xem xảy ra chuyện gì.”
Ariel chạy 1 mạch về khách sạn, cô đi tới trước cửa phòng của Joseph, vừa định đưa tay lên gõ cửa, thì bỗng cánh cửa mở ra, ngừi đứng trước mặt cô kô phải là Joseph mà là…
“Kerry? Tại sao cô lại có mặt ở đây?”
Joseph từ đằng sau Kerry bước tới, thấy Ariel
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




