|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
và nôn nóng
” dạ tôi đến đón cô chủ trước giờ tan trường khoảng 15’, đợi hoài tôi ko thấy cô ấy ra. Đợi hơn 1h mà vẫn ko thấy cô ấy nên tôi chạy vội vào trường tìm nhưng vẫn ko gặp. tôi có hỏi cô giáo thì được biết hôm nay cô chủ về rất sớm. sau đó tôi chạy ra đường hỏi thăm có ai thấy cô ấy ko, thì có 1 cô bé học cùng với cô chủ nói thấy cô ấy lên 1 chiếc taxi đi từ sớm rồi”. bác tài xế rụt rè kể mà có muôn phần lo sợ trong lòng
Hắn im lặng trầm ngâm, mặt mũi bắt đầu biến sắc, người tinh ý có thể thấy được sự lo lắng và tức giận trên mặt hắn. giọng nói cương nghị mang âm sắc ra lệnh ” mau cho người tản ra tìm đi, liên hệ với tất cả công ty taxi xem chiếc xe nào đã chở tiểu thư và đưa cô ấy đi nơi nào rồi. liên hệ với phía cảnh sát đi, nhớ phải làm trong bí mật ko để nhà báo biết được rõ chưa?” ( ax làm quá vậy trời, mới có mất tích mấy tiếng mà báo cs rồi)
Bản thân hắn cũng ko còn giữ được vẻ bình tĩnh mà lao lên xe tự lái đi nhanh như chớp. mọi người người cũng bắt đầu làm theo hắn tản ra tìm kiếm nhỏ.
Từng giờ cứ trôi qua cơn mưa càng lúc càng lớn. mưa đã kéo dài hơn nửa ngày trời mà vẫn ko ngớt hạt. nhỏ thân người ướt đẩm, gương mặt nhợt nhạt thẩn thờ đi lang thang trên núi.nhỏ như 1 cái xác ko hồn cứ bước đi vô định, tới lúc cảm giác tay chân rã rời nhỏ mới nhận ra ko biết đang ở chỗ nào. Nhỏ bắt đầu cảm thấy hoang mang, nhìn 4 bề đều lạ lùng nhỏ ko khỏi lo lắng. nhỏ bắt đầu nhớ lại từng sự việc vừa qua, nhỏ lại bắt đầu khóc, khóc vì buồn, khóc vì đau và vì nhớ tới hắn.
Nhỏ đi ngược lại con đường lúc nảy nhưng mà vẫn ko thể nào tìm được đường về. chỗ này
nhỏ ko hề biết tới, nhà của nhỏ ở gần biển, nhưng chỗ này nhìn đi nhìn lại chỉ toàn cây và núi với 1 con đường mòn cho xe chạy. cảm giác sợ bắt đầu le lói trong nhỏ. Trời cũng gần sụp tối, ko gian tĩnh mịch, nhưng mưa vẫn ko ngừng. nhỏ bắt đầu thấy lạnh và đói. Nhìn đồng hồ trên tay đã hơn 18h, nhỏ ko còn kiên nhẫn mà đi chầm chậm nữa, nhỏ bắt đầu đi nhanh hơn và dần chuyển sang chạy. chạy khá lâu vẫn ko thấy 1 bóng người, ko 1 chiếc xe nào qua lại. nhỏ thấy 1 cái buồng điện thoại công cộng thì vui như gặp báo vật, vì ít ra nhỏ cũng có chỗ trú mưa.
Nhỏ bắt đầu sợ thật rồi, cảm giác oán hận uất ức đối với hắn ko còn nữa, giờ nhỏ chỉ muốn gặp hắn, muốn được hắn ôm vào lòng che chở. Nhỏ như 1 con chim non lạc mẹ. ngồi bó gối trong buồng điện thoại cũ kỷ nhỏ co ro rung rẩy khóc. Nước mắt cứ nhòa đi theo cơn mưa bên ngoài
Hắn khẩn trương tìm kiếm, từ khi nghe người tài xế taxi nói nhỏ xuống xe ngay đoạn đường lên núi hắn đã như điên dại chạy đi tìm nhỏ. Mưa to quá hắn ko thể nhìn rõ 2 bên đường. lòng hắn giờ như có hàng ngàn mũi kim đâm vào, ko biết nhỏ giờ ở đâu, có lạnh ko? Có đói ko. Hắn cứ miên mang suy nghĩ rồi tự trách bản thân ko chăm sóc nhỏ cẩn thận. hắn thật hận bản thân mình. ” nếu nhỏ có chuyện gì chắc hắn ko thể sống nổi, cả cuộc đời này hắn ko thể tha thứ cho bản thân” nội tâm hắn thầm nói.
Nhỏ đã bắt đầu kiệt sức, nhưng điều đó ko đáng kể bằng sự tuyệt vọng trong nhỏ lúc này. Muốn điện thoại cho hắn nhưng máy nhỏ đã hết pin, thân nhỏ trú trong 1 buồng điện thoại công cộng nhưng nó đã bị bỏ phế từ lâu. Nhỏ bắt đầu trách bản thân mình ngu ngốc, tự dưng lại chạy tới cái nơi khỉ ho cò gáy này làm gì, tự nhiên tức giận hắn làm gì để giờ phải chuốt khổ. Nhỏ ko còn đủ sức đứng lên, trước mắt nhỏ giờ chỉ toàn 1 màu đen ,nhỏ đã bất tỉnh.
Hắn vòng xe qua lại đoạn đường ko dưới chục lần mà vẫn ko thấy nhỏ, hắn quyết định chạy thẳng lên núi. Xe vừa đi được khoảng 2km thì hắn thấy 1 buồng điện thoại công cộng. mắt hắn lướt qua 1 lần rồi cho xe chạy thẳng ( trời mù sao ko thấy). lên tới đỉnh núi đường rất khó đi, mưa vẫn ầm ầm như thác đổ. Hắn thấy phía trước mù mịch cây cối và nghĩ là nhỏ sẽ ko đi tới đó. Hắn cho xe quay trở lại, lần này hắn cố mở to mắt để quan sát 2 bên đường qua màn mưa bao phủ. Trời đã tối hẳn, phía bên cảnh sát và đám vệ sĩ cũng chưa có tin gì của nhỏ. Tim hắn như bị bóp nghẹt hắn bắt đầu lo sợ. cố trấn an bản thân phải bình tĩnh hắn tiếp tục nhìn 2 bên đường. nhìn kỷ vào buồng điện thoại lần nữa, qua ánh đèn lờ mờ dường như hắn thấy chiếc ba lô của nhỏ.tia hy vọng hiện lên trong mắt hắn. Cho xe tấp vào lề hắn chạy nhanh đến chỗ nhỏ.
Trước mắt Vương Long bây giờ là 1 thân thể tái xanh vì lạnh.mặt nhỏ tím lại, tay chân co rúm. Tóc tai ướt sủng rủ rượi trên mặt, đôi mắt nhỏ nhắm nghiền như người đã chết. hắn như chết đứng trước cảnh tượng này. Ko còn lý trí hắn lay mạnh nhỏ ” Yến Như, tỉnh lại đi em, là anh đây, em có nghe anh nói ko?” tiếng gọi của hắn càng lúc càng to và hắn như gào thét
Tay nhỏ bắt đầu cử động, nhỏ nghe như có người gọi mình nên cố gắng dùng tí sức lực cuối cùng mở mắt ra. Gương mặt quen thuộc anh tuấn kia đang nhìn nhỏ, nụ cười hắn phản phất niềm vui nhưng đôi mắt lại vô cùng sầu não ” là anh sao? Em ko mơ đúng ko?” nhỏ mấp máy đôi môi tái nhợt.
“là anh đây, anh là Vương Long đây, em mau tỉnh lại đi, anh đến rước em đây, em mau mở mắt nhìn anh đi, đừng ngủ mà, em có nghe anh nói ko?” hắn lại gào thét bên tai nhỏ. Nhưng chỉ uổng công thôi vì nhỏ đã thật sự
bất tỉnh rồi.
Chỗ này cách thành phố quá xa nên hắn ko đưa nhỏ tới bệnh viện mà lại đưa về căn biệt thư riêng của hắn cách đó vài km. cánh cổng trắng mở ra, xe vào tới sân hắn đã vội vã bồng nhỏ vào nhà vừa đi miệng vừa gọi ” bác Phúc mau lấy khăn tới đây, gọi bác sĩ Dương tới luôn. Thím Phúc mau nấu cho tôi nồi cháo và lấy 1 bộ đồ sạch cho tôi”. Nghe hắn sai bảo xong 2 vợ chồng già tất bật làm theo. Hắn thì bồng nhỏ đi thẳng lên phòng . bồn nước ấm xả đầy hắn nhẹ nhàng đặt nhỏ vào trong và cẩn thận cởi đồ cho nhỏ.
Chap 7:
* * *
Giúp nhỏ tắm xong hắn cẩn thận bồng nhỏ lên giường, dùng khăn lau khô người cho nhỏ. 1 thân thể trắng nõn nà, với đường cong tuyệt đẹp, khuông ngực đầy đặng, vòng eo thon nhỏ, gương mặt nhỏ giờ đã hồng lại 1 chút. Nhìn nhỏ lúc này giống như 1 thiên thần đang ngủ thiênthầnlàngườikobaogiờmặcquầnáovàcóđôicánhđúngkota?Nhỏcònthiếu1đôicánhlàthànhthiênthầnthật
Hắn nhìn thân thể nhỏ khẽ thấy rung động. nhưng ý nghĩ gì đó của hắn lại vụt tắt mà thay vào đó
là sự lo lắng không nguôi. Mặc đồ cho nhỏ xong hắn bắt đầu đo nhiệt độ cho nhỏ. Hình như nhỏ bắt đầu sốt càng lúc càng cao. Hắn ko dám cho nhỏ uống thuốc mà chỉ biết dùng khăn lạnh giúp nhỏ hạ nhiệt. hắn vừa đau vừa xót nhìn thấy thân hình nhỏ bé kia trán đầy mồ hôi, lại rung lên bần bật. ôm chặt nhỏ trong lòng hắn bắt đầu rơi nước mắt. 1 nỗi đau như xé gan ruột của hắn, hắn ước gì người nằm đây là hắn chứ ko phải nhỏ. Hắn muốn thay nhỏ chịu đau chịu khổ.
” thưa bác sĩ Dương đã đến” giọng bác Phúc làm hắn bừng tĩnh. Đặt nhỏ nằm xuống hắn lo lắng nói ” Dương Chiến cậu mau xem cô nhóc có làm sao ko? Cậu nhất định phải chữa trị cho nhỏ lành bệnh đó. Ko được để nhỏ xảy ra chuyện gì biết chưa?” giọng hắn vừa cầu khẩn lại mang tính uy hiếp ra lệnh làm cho Dương Chiến ko khỏi khó chịu. nhưng anh vẫn tỷ mỷ kiểm tra sức khỏe của nhỏ. Sau 1 hồi làm các việc kiểm tra thông thường Dương Chiến tiêm cho nhỏ 1 mũi thuốc rồi quay qua hắn ” giờ cô bé ko sao rồi, cậu yên tâm đi đừng có nhăn mặt như vậy khó coi chết đi được” lời nói Dương Chiến có phần trêu chọc làm cho nét mặt của hắn chẳng khá lên được tí nào. Mắt hắn vẫn dáng chặt vào người nhỏ và nói ” vậy khi nào cô bé mới tỉnh lại?”
” sáng mai, đây là thuốc hạ nhiệt nếu cô bé tỉnh lại thì cho cô ấy uống nhé” đưa gói thuốc cho hắn xong Dương Chiến lại nói tiếp ” cậu cũng đi thay đồ đi, mặc đồ ướt như vậy ko khéo lại bệnh như em gái cậu bây giờ”.
Hắn căn bản ko nghe những gì Dương Chiến khuyên mà vẫn cứ ngồi nhìn nhỏ. Thấy hắn bất động Dương Chiến có vẻ bực mình ” cậu để thân người ẩm ướt như vậy đến gần cô bé lại
làm cô bé bệnh năng thêm đó”. Hắn bị giật mình vì câu nói của Dương Chiến. ngẩn đầu nhìn lên hắn cười khổ ” uhm tớ sẽ thay đồ ngay mà, cảm ơn cậu!”
” cái thằng này bữa nay bày đặt khách sáo nữa, thôi tớ về trước có gì cứ gọi tớ nhé” Dương Chiến quay đầu xách cặp bước ra ngoài, vẻ mặt hiện lên 1 nụ cười nham hiểm có tí thỏa mãn vì đã lừa được Vương Long. ” cậu yêu thật rồi” Dương Chiến thầm nghĩ và rời khỏi biệt thự của hắn
Thay đồ xong tinh thần hắn dần ổn định lại, hắn liền điện thoại cho trợ lý để thông báo việc tìm thấy nhỏ, cuối cùng là hắn điện thoại về nhà ” dì Mười tối nay con và Yến Như ngủ lại biệt thự ko về, trời mưa đường khó đi quá” hắn viện lý do để che giấu việc nhỏ bị mất tích và lâm bệnh. Thật sự chuyện này ko thể nào cho ở nhà biết được, nếu như truyền tới tai ba mẹ hắn thì xem như hắn chết chắc. nghĩ tới việc bị khiển trách hắn ko sợ mà chỉ sợ mất nhỏ.
Bước tới bên giường nhìn nhỏ ngủ, đưa tay vuốt lên mái tóc đen tuyền của nhỏ, mân mê khuôn mặt tròn xinh của nhỏ hắn thấy hạnh phúc vô cùng. Cả ngày chạy tìm nhỏ khắp nơi hắn cũng thấm mệt, đặt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




