|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
lưng nằm xuống cạnh nhỏ hắn ôm nhỏ vào lòng ngủ ngon lành tới sáng.
Nhỏ tỉnh dậy sau 1 đêm hôn mê, đầu đau nhức ko thôi, nhưng nhỏ cảm nhận thấy ấm áp lạ thường. cố gắng mở mắt 1 cách khó khăn, đập vào mắt nhỏ chính là gương mặt của hắn, hắn ngủ say như 1 đứa trẻ. Gương mặt hắn anh tuấn, cặp mài đen rậm, đôi mi dài quyến rũ, sống mũi của hắn cao thẳng, đôi môi hơi cong mộng đỏ ko thua gì nhỏ. Cứ chăm chú nhìn hắn ngủ mà nhỏ như muốn quên đi mọi việc trên đời. nhận biết được đang bị hắn ôm chặt mình nhưng nhỏ ko thấy khó chịu như lần đầu mà lại có cảm giác thích thú, 1 cảm giác mong muốn được như thế này mãi cứ dâng lên trong nhỏ. “Tình yêu là như vậy sao?” trong lòng nhỏ tự hỏi
Đang mơ mộng cái viễn cảnh hạnh phúc nhỏ lần mò tìm bàn tay hắn mà ấp ủ. Hạnh phúc mĩm cười nhỏ suy nghĩ…. Quan sát chung quanh nhỏ biết đây ko phải nhà nhỏ, nhỏ nghĩ về việc hôm qua rồi như điện giật nhỏ ném bàn tay hắn xuống, dùng hết sức lực còn lại đẩy mạnh hắn ra. Hắn đang ngủ say nên ko phản ứng được mà chỉ biết tiếp đất 1 cách ngoạn mục.
Bị nhỏ đẩy rớt xuống đất, hắn lom khom ngồi dậy mặt thì ngu ko tả nổi. nhăn nhó nhìn nhỏ hắn nói ” em làm sao vậy? đang bệnh mà tức giận chuyện gì thế?”
Hắn vươn tay về phía nhỏ thì 1 lần nữa nhỏ lại gạt tay hắn ra tức giận nói ” đừng lấy đôi tay dơ bẩn đó chạm vào em”
Hắn lại 1 lần nữa tỏ ra ngu ngơ vì câu nói của nhỏ. Vẫn dịu dàng với nhỏ ” em sao vậy? có chuyện gì sao? Nói anh biết đi? Ai chọc giận em? Bảo bối ngoan nói anh biết nha!” hắn cứ ngọt nhạt khuyên nhỏ, miệng nói còn tay thì bắt đầu lần mò về phía nhỏ.
Nhỏ nhắm mắt suy nghĩ, gương mặt biến đổi liên tục cuối cùng nhỏ thở dài 1 tiếng.
Nhỏ đã quyết định lật bài ngửa với hắn, ko che đậy nữa, ko âm thầm nữa. chỉ 1 lần nói yêu hắn thôi rồi mãi mãi rời xa hắn. nước mắt nhỏ lại rơi.
Hắn
nhìn sắc mặt nhỏ lắng vô cùng, thấy nhỏ khóc hắn càng khô sở. ” có chuyện gì em cứ nói đi. Đừng khóc mà…” hắn nôn nóng nói nhỏ nhưng giọng điệu vẫn rất ngọt ngào.
Quay lưng về phía hắn nhỏ rung giọng ” anh, ….anh có yêu em ko?”. Nhỏ rung sợ, ko dám nhìn thẳng hắn, im lặng chờ hắn trả lời nhưng nhỏ như bị dìm xuống nước ko thể thở nổi.
Hắn giật mình vì câu hỏi của nhỏ. Trong nhất thời hắn hơi mất bình tĩnh vì ko biết nói thế nào cho nhỏ hiểu. nhưng quan trọng hơn hết tại sao nhỏ lại hỏi hắn như vậy? hắn phân vân chưa trả lời nhỏ thì lại 1 lần nữa bị chấn động vì câu nói của nhỏ
” ko cần trả lời em đâu, em ko muốn biết đáp án. Em chỉ muốn nói với anh 1 điều là….. em yêu……. em…… em yêu anh thật rồi…”. nhỏ rung giọng nói tiếp. nhỏ muốn im miệng nhưng ko hiểu sao lại ko thể khống chế bản thân mà lại nói ra hết. nhỏ thấy thật xấu hổ, thật cay đắng. nước mắt thi nhau chảy dài trên mặt nhỏ.
Hắn thật ko ngờ có thể chính tai nghe được những lời này từ nhỏ. Lòng hắn vui như 1 đứa trẻ được nhận quà, nhưng hắn cũng rất lo lắng bất an vì thái độ của nhỏ.
“tại sao nói yêu anh mà em lại khóc?” hắn bước tới ôm nhỏ vào lòng an ủi ( tên này đúng là giả ngu hay thật)
” anh ko biết hay giả vờ ko biết?chúng ta là anh em, ko phải là nam nữ bình thường. yêu nhau là tội lỗi anh biết ko? Em đang mang tội lỗi ko thể nào tha thứ được anh bảo em ko khóc thì làm sao đây?” nhỏ nghẹn ngào nói trong nước mắt
” em sẽ đi! Ko bao giờ trở lại nơi này nữa” nhỏ dứt khoát 1 câu làm hắn giật bắn người.
Nét mặt vẫn giữ được bình tĩnh hắn lại dò hỏi nhỏ ” tại sao em phải đi?em định đi đâu?”
” em sẽ về Việt Nam. Em muốn rời khỏi cái nơi mang nhiều niềm vui lẫn đắng cay này. Em ko thể nào sống bên cạnh anh được nữa. nếu tiếp tục nhìn thấy anh em sẽ đau lòng mà chết mất” nhỏ lại khóc nấc lên
Ngược lại với vẻ bi thương của nhỏ, mặt hắn giờ thoải mái hết cỡ. hắn mĩm cười ôm chặt lấy nhỏ thì thầm ” ngốc này, nói yêu anh mà lại muốn rời xa anh là sao? Ai cho em cái quyền đó hả? anh cho e biết nếu em đã yêu anh thì ko được thay đổi đâu đấy.”
Giờ này tới phiên nhỏ thể hiện nét mặt ngu ngơ như hắn lúc nảy. trong lòng nhỏ hỗn loạn vì lời nói của hắn ” anh bị điên rồi sao? Ko thể như vậy được” nhỏ thầm nghĩ rồi lắc đầu ko thôi. Cố vùng khỏi cánh tay của hắn nhỏ vụt chạy đi nhưng hắn lại nhanh tay ghì nhỏ lại làm cả 2 ngả lên giường với tư thế vô cùng nguy hiểm
Thình thịch……..thình thịch…… cả nhỏ và hắn điều nghe tiếng tim đập rất mạnh của đối phương. Nhỏ đang nằm gọn trong lòng hắn. nhìn nhau ở khoảng cách gần như thế này làm nhỏ và hắn đều rất bối rối. 2 ánh mắt chạm nhau như 1 tia lửa điện mang nhiều trạng thái khác nhau, đau khổ có, yêu thương có. Hắn là người trãi qua nhiều năm tình trường nên cũng nhanh chóng phục hồi được cảm xúc. Chỉ tội cho nhỏ chẳng biết làm thế nào trong hoàn cảnh này. Nhìn vẻ mặt tuấn tú cùng nụ cười nửa miệng quyến rũ của hắn càng làm cho nhỏ hoảng loạn. cuối cùng nhỏ cũng mở miệng được
” buông em ra!!” nhỏ vừa nói vừa cố gỡ tay hắn ra. Nhưng đâu có dễ như vậy, sức của nhỏ làm sao đấu lại cao thủ nhu đạo như hắn chứ. Động khẩu ko được nhỏ đành động thủ. Nắm tay lại nhỏ định cho hắn 1 đấm nhưng lại bị hắn nhanh tay chặn lại. ko bỏ lỡ cơ hội nhỏ co chân lên gối ngay chỗ hiểm của hắn. quá bất ngờ hắn chỉ biết hét lên 1 tiếng “aaaaaaaaaa” rồi buông tay nhỏ ra mà che chỗ đó đi. Mặt hắn giờ khó coi hết sức, ko còn vẻ mặt tươi tắn nữa mà thay vào đó là 1 vẻ mặt nhăn nhó vì đau cùng ánh mắt tức giận có thể làm cho đối phương có cảm giác “bị ăn tươi nuốt sống”
” em xin lỗi, em ko cố ý…anh có đau lắm ko?” Nhỏ rưng rưng nước mắt nói. Nhỏ lo lắng nhìn hắn, nhưng chỉ vừa thấy ánh mắt của hắn nhỏ lại quay chỗ khác. Im lặng 1 lúc nhỏ cũng lấy được dũng khí mà lên tiếng tiếp ” ai biểu anh ko chịu thả em ra, cái này là anh tự chuốt lấy thôi, đừng có trừng mắt với em nữa, nhìn anh giờ khó coi lắm” trời ơi nhỏ ko biết mình vừa nói cái gì thế này. Nhỏ hối hận vô cùng chỉ muốn đập đầu vô tường chết cho rồi, nhưng lỡ nói rồi làm sao mà rút lại được, giờ nhỏ chỉ biết dùng ánh mắt để dò xét thái độ của hắn. phóng lao phải theo lao thôi nếu để hắn biết nhỏ đang xấu hổ và hối hận vì câu nói vừa rồi thì thật mất mặt. nhỏ đành phải giữ nguyên nét mặt bình tĩnh mà rung nhìn về phía hắn.
Riêng chàng Vương Long nhà ta thì trong lòng vô cùng bực tức, hắn ko biết nên cười hay khóc nữa. cố bỏ công sức để giả vờ trước mặt nhỏ vậy mà kết quả thu lại nằm ngoài dự kiến làm hắn tức muốn phun máu.
” tại sao em ko giống như anh nghĩ chứ? Sao ko chạy lại phía anh ân cần
hỏi han? tại sao vừa mới an ủi anh 1 câu thì thay đổi 180 độ trách móc anh chứ? Em giả vờ hay là ngốc thật vậy? hix số tôi thật khổ khi yêu em mà” Vương Long ai oán than khóc trong lòng, mặt thì lạnh lùng đến đáng sợ.
Bực tức ko nhịn được nữa hắn đành thay đổi kế hoạch dùng vũ lực với nhỏ thôi. (đừng mà anh ). Trong chớp mắt hắn đã đứng trước mặt nhỏ 2 tay vòng ôm lấy eo nhỏ dùng đôi môi quyến rũ của mình mà bất ngờ hôn nhỏ, đôi môi làm việc tích cực ngậm lấy đôi môi nhỏ xinh của nhỏ, chiếc lưỡi của hắn mạnh mẽ cuốn lấy chiếc lưỡi nóng ấm kia, từng chút hưởng thụ cái hương vị ngọt ngào của nhỏ.
Trạng thái đóng băng đang bao phủ lấy nhỏ, bất ngờ với hành động của hắn nhỏ chỉ biết đứng trơ ra, mắt trợn trừng nhìn hắn. tay chân mềm nhũn ko còn 1 tí cảm giác của sức sống. tim nhỏ như ngừng đập trong vài giây, nhỏ nín thở chịu đựng
Say sưa với vụ hôn cưỡng đoạt được 1 chút hắn ngừng lại vì phát hiện nhỏ ko hề đáp trả sự dụ dỗ của hắn mà dường như nhỏ đang nín thở ” em thích mở mắt khi hôn à? Em cứ nín thở thì sẽ xỉu đó” hắn thơ ngây nói như ra lệnh rồi lại tiếp tục công việc đang làm dang dỡ.
Như bị thức tình vì câu nói của hắn, nhỏ cắn mạnh vào đôi môi cuồng say kia làm nó bất ngờ nhả đôi môi nhỏ ra. Giành lại được độc lập tự do nhỏ ngốp không khí liên tục để thở bù cho lúc nảy.
” vô sỉ, biến thái…” đây là câu đầu tiên nhỏ nói với hắn khi đã lấy lại được bình tĩnh. Trừng ánh mắt tức giận nhìn hắn nhỏ chỉ hận ko thể đấm lên cái gương mặt anh tuấn kia thôi.
” anh có điên ko? Em là em gái của anh đó, ko phải mấy người tình lăng nhăng của anh đâu, nhìn cho kỹ đi. Anh đối xử với em như thế ko sợ bị trời đánh hả ?” nhỏ nói như gào thét
Người ta nói tức nước vỡ bờ mà, sự chịu đựng của hắn đã đi quá giới hạn rồi giờ tới lúc hắn phát khùng với nhỏ ” câu này anh hỏi em mới đúng đó. Nói yêu anh mà đồi rời xa anh lại còn cắn anh nữa chứ. Thật ra em nghĩ gì vậy hả? còn đủ tỉnh táo ko?”. Vẻ mặt hắn như có cuồng phong vây quanh làm nhỏ ko thể kiềm chế mà chỉ biết rơi nước mắt vì đau lòng
” em ko muốn sai lầm lại tiếp nối sai lầm. ko thể, thật sự chúng ta là ko thể” nhỏ nghẹn ngào trong nước mắt.
” cái gì mà ko thể chứ, chúng ta trai chưa vợ – gái chưa chồng thì sao lại ko thể” hắn tức giận nói
” đúng! Nhưng chúng ta là anh em, ngàn lần ko thể được anh hiểu ko?” nước mắt nhỏ tuông trào càng lúc càng nhanh
” ai nói chúng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




