watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7218 Lượt

mỉn cười rồi thở than:

- Bây giờ ta hiểu vì sao em vấn vương thân phận làm người đến thế. Em không muốn rời xa họ đúng không?

Tôi bực dọc:

- Thần tiên cũng phải chết đúng không?

Thương Ngô chỉ cười, đáp lại một câu chả liên quan.

- Tiểu Tường, nếu em muốn làm người thì ra sẽ ở lại nơi này với em.

Tôi có nghe thấy câu nói của hắn, nhưng không sức đâu mà suy nghĩ nhiều, vì trong lúc với tay lên ngăn kéo, tôi thấy có một tấm thiệp mời rơi ra từ cuốn tạp chí cũ.

Trên đó có ghi tên cô dâu và chú rể: Trương Thần – Hạ An Kiệt.

Tôi thẫn thờ cầm tấm thiệp trên tay, theo suy đoán, đây có lẽ là sau khi biết Trương Thần hủy bỏ hôn lễ, tôi đã tiện tay kẹp tấm thiệp vào cuốn tạp chí nào đó. Sau đó lại tiện tay mang nó về nhà, rồi tiện tay vứt nó vào góc nào đó, rồi ban nãy lại tiện tay giở nó ra…

Thế nhưng những điều này không phải là trọng điểm, quan trọng là cô Hạ An Kiệt và Angle Hạ có liên quan đến nhau không?

An Kiệt – Angle…

Nếu đúng là một người thì thế nào nhỉ?

Đang suy nghĩ đến nỗi muốn treo cổ, đâm đầu vào tường, thì bỗng thấy giọng Thương Ngô khe khẽ:

- Tiểu Tường, ta ngủ một lát, đến trưa gọi ta dậy, chúng ta ra ngoài ăn nhé.

- Ừ!

Sau khi Thương Ngo ngủ rồi, tôi liền chạy vào phòng ngủ mở máy tính ra, vừa lướt web, vừa thẫn thờ.

Trong tình trạng đầu óc trống rỗng, thời gian chạy nhanh như chó dại, đến lúc mắt cay cay tôi mới liếc nhìn đồng hồ hiển thị giờ bên dưới góc phải màn hình. Lúc này đã là mười tám giờ bốn mươi bảy phút.

Tôi đứng dậy vận động chân tay đã tê cứng, đi ra phòng khách, thấy Thương Ngô vẫn đang say giấc, tư thế không hề thay đổi, xem ra hắn thực sự ngủ rất say. Đừng nói là bữa trưa, đến ngay cả bữa tối cũng không cần ăn.

Có lẽ vì cả ngày không vận động nên lúc này tôi cũng không thấy đói, hoặc là hễ tâm trạng không vui lại không muốn ăn.

Đang định chuẩn bị quay về phòng suy nghĩ tiếp thì nhờ ánh sáng lờ mờ chiếu qua ô cửa sổ, tôi thoáng thấy sắc mặt Thương Ngô có gì đó không bình thường.

Bật đèn lên, hình ảnh trước mắt khiến tôi sợ hãi.

Thương Ngô đang nằm thẳng đơ trên ghế sofa, mồ hôi túa ra khắp mặt và đầu, hai vai co lại, môi trắng bệch như thể đang phải chịu đựng sự đày đọa đau đớn. Theo kinh nhiệm của tôi, tình trạng này chắn chắn không phải do say rượu.

Chẳng lẽ là bị sốt?

Tôi lay lay nhưng hắn không có phản ứng gì. Tôi đưa tay ra sờ trán thì thấy lạnh như băng. Tôi thét lớn vào tai hắn nhưng cũng như đá chìm xuông biển.

Hãy nói cho tôi biết, thế này là thế nào?

Tôi hoảng hốt.

120, 110, 119, 911…hàng loạt số điện thoại hiện ra trong đầu nhưng cuối cùng tôi vẫn bấm số 62580000 gọi một chiếc tãi.

Bác sĩ của loài người chắc không lo việc thần tiên bị ốm. Đương nhiên, muốn lo cũng chẳng được. Thôi thì cứ tìm sự giúp đỡ từ phía thần giới là tương đối an toàn. Đáng buồn là tôi không có số điện thoại của Tứ Ngưu nên đành phải gọi một chiếc taxi đưa con hổ bị ốm này đến đó.

Lúc đỡ Thương Ngô dậy, tôi mới phát hiện chiếc áo len mỏng mà hắn đang mặc trên người đã ước sũng. Trông hắn giống như người vừa được vớt dưới nước lên.

Nhưng điều này cũng không là gì so với vũng mãu lớn trên ghế sofa…

Có những lúc tôi thực sự cảm thấy khâm phục mình. Ví dụ như lúc này, đối mặt với một hoàn cảnh như hiện trường giết người mà tôi vẫn giữ được bình tĩnh. Đúng là phi thường.

Sau khi kiểm tra một lượt, tôi nhanh chóng phán đoán ra rằng vết máu này là của Thương Ngô, vì lưng hắn có vệt đỏ tía và đang chảy ra thứ chất lỏng nong nóng.

Tôi tìm một chiếc áo khoác bong dày mặc cho hắn, sau đó hổn hển lôi hắn xuống dưới nhà, tống vào trong xe. Tôi thấy cảm ơn mùa này vì ai ai cũng mặc nhiều như chiếc bánh chưng vậy. Nếu là mùa hè, chúng tôi chắc chắn vì không có cách nào che vết máu mà bị dẫn thẳng đến đồn cảnh sát rồi…

Thương Ngô vẫn chưa tỉnh. Tôi nghĩ chuyện lần này khiến hắn hôn mê sâu, chắc chắn trong người hắn rất khó chịu. Vậy mà hắn vẫn nghiến răng chịu đựng, từ đầu đến cuối không kêu một tiếng, thật gan lì.

Đến quan thịt nướng Mãnh Ngưu, trông thấy Ngưu Bôn, tôi liền nói qua tình hình. Anh ta lập tức đưa chúng tôi đến khu nhà gần đó, bảo tôi đợi ở sảnh, còn anh ta dìu Thương Ngô vào phòng khách.

Trong lúc này, tôi vẫn vô cùng điềm tĩnh, điễm tĩnh đến lạ lùng.

Còn nửa tiếng nữa là mười hai giờ đêm thì Ngưu Bôn đi ra, trên tay cầm chiếc áo bị máu thấm ướt một nửa của Thương Ngô, trông thần sắc anh chàng có vẻ mệt mỏi:

- Chị dâu yên tâm, không vấn đề gì lớn đâu, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi.

Nghe thế, tôi lại không bình tĩnh được nữa, bước nhanh đến túm cổ áo Ngưu Bôn, nói một tràng:

- Rốt cuộc anh ta có chuyện gì? Chẳng phải các người là thần tiên sao? Sao thần tiên lại bị chảy máu? Sao còn bị hôn mê? Sao lại như thể sắp chết đến nơi vậy?

Ngưu Bôn thấy tôi kích động như vậy, anh ta chỉ lặng lẽ nhìn, nói:

- Chị sợ rồi, đúng không?

Tôi ngẩn người trong giây lát rồi bỗng như quả bóng bị châm kim, nhanh chóng xẹp lép. Tôi buông Ngưu Bôn ra, ngồi thụp xuống ghế, không còn chút sức lực nào, lòng bàn tay và trán đều vã mồ hôi.

Được rồi. Tôi thừa nhận, không phải vì đói, mà vì sợ hãi.

Tôi thực sự thấy sợ, cứ nghĩ đến dáng vẻ Thương Ngô lúc trước, cái dáng như sắp chết tới nơi…

Nhưng thần tiên cũng có thể chết sao?

Tôi cố ép mình điều chỉnh những suy nghĩ linh tinh trong đầu, miễn cưỡng hồi phục lại vẻ điềm đạm trên mặt, nói:

- Thương Ngô vốn đã bị thương đúng không? Sao lại như vậy?

Ngưu Bôn im lặng.

- Bị thương từ khi nào?

Ngưu Bôn vẫn không trả lời.

Tôi đành tự mình nhớ lại, nói:

- Có phải liên quan đến cái tà khí gì đó mà anh ta đã từng nhắc đén không?

Ngưu Bôn lắc đầu, tiếp tục im lặng.

Thái độ “đánh chết cũng không khai” này khiến tôi muốn phát điên nhưng trước mặt một anh chàng khôi ngô, trầm tính, yếu đuối, tôi thực sự không thể phát tiết được, nên đành nín nhịn.

- Vậy thì anh cũng phải cho tôi biết tại sao anh ta đang khỏe mạnh như vậy, đột nhiên hôm nay lại ra nông nỗi này?

Ngưu Bôn do dự một hồi, cuối cùng cũng mở miệng:

- Thực ra vết thương trên người anh ấy chưa khi nào lành. Thời gian này hoàn toàn dựa vào sự tu dưỡng bấy lâu mới có thể miễn cưỡng khống chế được. Thế nhưng sau khi uống rượu, ý thức dần yếu đi nên mới dẫn đến việc vết thương đột nhiên tái phát.

Tôi sững người.

Thì ra tai họa này hoàn toàn do hai chai rượu trắng gây ra. Nghĩ lại, một người chưa bao giờ uống rượu là Thương Ngô chắc cũng không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng đến vậy…

Nhưng nếu không có tai họa này, tôi mãi chẳng bao giờ biết được, trên người hắn có một vết thương.

- Thần tiên vô cùng lợi hại, sức mạnh vô song, sao có thể bị thương chứ?

- Là thần tiên không có nghĩa cái gì cũng biết, không sợ bất kỳ điều gì và cũng không mạnh mẽ như chị nghĩ. – Ngưu Bôn khẽ thở dài, nói: – Chị dâu à, có một số chuyện anh ấy không muốn tôi nói với chị. Tính khí của anh ấy, chị đã sống cùng một thời gian, chắc chị cũng hiểu.

Tôi cười, đáp:

- Ương ngạnh, khó chịu.

Ngưu Bôn cười.

Suy nghĩ một lát, tôi lại hỏi:

- Nếu như thần tiên bị thường, có phải cũng giống như những đại hiệp trong phim, cách tốt nhất là dùng nội lực trị thương đúng không?

- Điều đó là đương nhiên.

- Vậy việc đi về giữa chỗ này và núi Hổ Gầm, dùng nội tức kết thành một viên đơn dược có thể giúp tôi không sợ lạnh, không sợ nóng, có phải cũng cần đến pháp lực mới làm được?

Ngưu Bôn chậm rãi gật đầu, ngừng lại giây lát, anh ta nói tiếp:

- Cả vết tích kia nữa.

Tôi sờ tay lên cổ.

Cứ coi là tôi đần độn thì đến giờ phút này cũng đoán được ra, vết tích đó cơ bản không phải là dấu ấn nụ hôn gì.

Sao phải làm những điều này? Tại sao cứ phải tự tỏ ra mạnh mẽ? Đúng là đồ con hổ ngốc nghếch…
Nhật ký dạy chồng của hổ cái – Phần 8

Ngưu Bôn nói, hết men rượu rồi Thương Ngô tỉnh dậy sẽ không sao, thế nhưng đến tận tối ngày hôm sau hắn vẫn ngủ li bì. Tuy nhiên, sắc mặt hắn không còn đáng sợ như ban đầu nữa.
Tôi về nhà thay giặt quần áo và lấy ít đồ dùng cần thiết để đi làm. Lúc ra khỏi cửa, tôi thấy tấm thiệp mời đang được đặt trên bàn uống nước, tiếp đó liếc thấy đôi mắt gấu trúc to đùng và mái tóc rối bù của mình trong gương.
Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn biến mình như con trai. Thế nhưng, chỉ vì Lâm Lỗi vô tình nói là thích con gái để tóc dài nên trong năm năm yêu đương, tôi chưa từng cắt tóc. Mãi đến tận sau khi chia tay, tôi mới cắt một nhát làm hai đoạn mái tóc dài đã quá hông.
Thất tình lần trước có thể cắt ngắn tóc, lần này thì sao?
Có thể vì không nghỉ ngơi đủ trong hai ngày nên tôi loạng choạng lên chiếc xe buýt ngược hướng, sau đó lại lờ đờ đi dọc con đường đến trước một khu nhà.
Trời đã nhá nhem tối nhưng chỗ nào cũng rực ánh đèn khiến mọi thứ trở nên rõ ràng.
Tôi ngồi xổm như một con khỉ bên lề đường trong mười phút, sau đó nhìn thấy một chiếc taxi dừng ngay trước cửa khu nhà, hai người từ trong xe bước ra, một nam, một nữ, một quen, một lạ. Người con trai cao lớn, trông nho nhã, còn vẻ đẹp

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,48 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT