|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
ấy chứ!
Hắn buồn rầu nhìn tôi.
- Được rồi, được rồi. Anh không phải là chó, anh là chúa sơn lâm, là con hổ mạnh mẽ, uy quyền nhất thiên hạ, như thế được chưa?
Hắn vẫn lặng thing, vẻ mặt bi thương.
Dỗ dành người khác không phải là sở trường của tôi, tôi hết cách rồi:
- Rốt cuộc, anh muốn gì?
- Trước đây, ta đều gọi em dậy như vậy. – Giọng con hổ nhỏ lúc này hơi yếu, mang theo cả âm mũi run run. Cặp mắt to bỗng chớp chớp nhìn, nướ mắt ngân ngấn khiến tính mẫu tử trong tôi dâng trào.
Tôi vội ôm lấy hắn, giọng nói dịu dàng vô cùng:
- Xin lỗi nhé. Tại tôi không nhớ mà. Đừng buồn nữa. Ngoan.
Hắn hít hít mũi, nhẹ nhàng tựa vào tôi, gật gật đầu, ngừng một lát rồi nói tiếp:
- Dú sao lúc ấy cũng không giống như bây giờ, thật khó trách em một chút cảm giác cũng không có. Chi bằng chúng ta làm lại thử xem!
- Làm lại á?
Con hổ bỗng nhiên khôi phục sức sống trong giây lát, hắn giãy ra khỏi lòng tôi, chui tọt vào trong chăn. Cảm thấy dưới chăn như có con chuột chũi đang đào hang, chỗ cao chỗ thấp như thể có N chiếc túi bóng lùng bùng, sau đó tôi nghe thấy một giọng nói nghèn nghẹt vang lên:
- Tiểu Tường, em vào đi.
Lại giở trò quỷ gì đây? Mấy nghìn tuổi rồi mà còn học người ta chơi trò cắm trại sao?
Tôi vừa xấu hổ thay cho cái tính trẻ con của con hổ, vừa vui vẻ chui vào. Mới vén chăn lên, tôi liền cảm thấy có một luồng lực đạo ập tới, trước mắt đen kịt, eo bị ôm chặt, bên tai âm ấm:
- Em có thấy cảm giác này quen không?
Giọng nói trầm thấp, trong không gian chật hẹp, cảm giác nó như kim loại vậy.
Con hổ lớn !
Tôi ý thức được, muốn đẩy hắn ra nhưng tay tôi lại chạm vào làn da nhẵn bóng.
Tôi nghe thấy tiếng cười khẽ:
- Hình như bộ quần áo ngủ bé đó rất đắt.
- … Một vị thần tiên như anh từ khi nào lại biết nỗi vất vả sống qua ngày vậy…
Vì không muốn làm rách bộ quần áo ngủ khi biến thành phiên bản người lớn nên lúc này con hổ hoàn toàn không mảnh vải che thân.
Tôi không dám cử động.
Hắn cũng dừng lại.
Có thể là khá giả tạo nhưng không hề phô trương, phải nói rằng, trong giây phút này, chúng tôi chỉ nghe thấy tiếng thở và nhịp tim của nhau. Hơn nữa, chúng còn có xu hướng dần hòa thành một.
Tiếp đó, tôi cảm thấy sức cánh tay đang ôm trọn vòng eo tôi mạnh lên, hơi ấm truyền đến tai, Lần này, thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng nhưng hạt nhỏ li ti trên đầu lưỡi nhẹ lướt qua lớp da mỏng manh của tôi.
Lông tơ khắp người lại lần nữa dựng đứng. Tôi nghĩ, lúc này mình có lẽ giống như một con mèo nhỏ đang xù lông, nhưng hoàn toàn không phải vì sợ hãi.
Tôi không biết cảm giác này có quen thuộc hay không, chỉ biết rằng tôi không hề phản kháng mà ngược lại, tôi rất thích.
Cơ thể có phản ứng, tôi quay đầu lại, vùi mặt vào lồng ngực ấm áp, gip tay ra bám vào tấm lưng thon, rắn chắc.
Ngón tay tôi bỗng chạm phải vết lõm dài, hẹp, sờ vào thấy ram ráp, giống như vết thương chưa lành. Sực nhớ đến hình ảnh mình từng trông thấy trong phòng tắm lúc trước, dấu vết đó kéo dài cả lưng hắn, tôi giật mình, toàn bộ ảo giác đều tan biến.
Tôi vội phán đoán đối với tính huống hiện tại, tóm gọn lại trong một câu là, con hổ chết tiệt đang giở trò lưu manh!
Tĩnh tâm lại, tôi rụt tay, ngẩng đầu lên, thở sâu, nhắm chuẩn đối tượng trước mặt rồi cắn mạnh.
Sau đó tôi nghe thấy một tiếng kêu thê thảm, bóng đen trước mắt lùi bước cho ánh sáng chiếu vào.
Thương Ngô ôm ngực ngồi dậy, khuôn mặt biểu cảm tới nỗi, từng cung độ, từng góc độ đều trở nên vô cùng độc đáo.
Tôi theo đó chui ra khỏi chăn, nghĩ những chuyển biến trên khuôn mặt mình chắc cũng không kém phần đẹp đẽ.
Phát cắn đó, tôi không cẩn thận nên căn trúng vào cái… bên trái của hắn. Trong tiểu thuyết thường vì nó như thế nào nhỉ? À đúng rồi, như quả thù du*…A Di Đà Phật, tội lỗi, tội lỗi… 0
- Em …em…em dám…ta…ta…
Thương Ngô giống như con gái nhà lành bị ác bá lợi dụng, hắn lắp ba lắm bắp không nói nổi một câu hoàn chỉnh. Còn tôi, rất điềm nhiên kéo tay hắn ra, mở to mắt nghiên cứu kỹ càng vết đỏ thẫm nhỏ kia đang hằn lên:
- Sau này, chắc không ảnh hưởng đến việc cho con bú đâu.
Thương Ngô bị tôi làm cho rối trí, tính cảnh giác sụt giảm nghiêm trọng, hoàn toàn không biết đã có người vào phòng của chúng tôi.
Vậy nên cảnh tượng mà người đến nhìn thấy đại ý như thế này:
Trong phòng, rèm cửa chưa vén lên, ánh sáng tương đối mờ ảo.
Một người con gái đầu tóc bù xù, quần áo xộc xệch, cùng với một người con trai không mảnh vả che thân, vai kề vai, tay cầm tay, ân ái ngồi trên giường.
Người con gái nghiêng mình, cúi đầu, dịu dàng nhìn ngắm bộ ngực săn chắc của người con trai. Hai người đang thảo luận vấn đề nuôi con bằng sữa mẹ.
Khi đó, tôi thấy con ngươi của Thương Ngô thoắt co lại rồi lại nở to ra, trong lòng bỗng ập đến một linh cảm chẳng lành. Đúng lúc này, bên tai tôi vang lên giọng nói thân thuộc đến nỗi không thể nào thân thuộc hơn được nữa:
- Con yêu…
Trên thế giới này, chỉ có duy nhất hai người gọi tôi như vậy.
- Bố, mẹ đến đấy ạ…
Sau khi bố mẹ đi chơi một vòng thỏa thuê về nước, giữa chuyến đi phải chuyển sang đi tàu hỏa nên tranh thủ mang cho tôi đồ ăn, đồ chơi lẫn đồ dùng, nhân tiện cũng ghé thăm luôn, không ngờ còn nhân tiện ngắm được cả thân thể đẹp tươi như hoa của một tên con trai lạ mặt…
Về vấn đề yêu đương, tôi tương đối tự do. Ngay từ nhỏ tôi đã luôn tâm niện “là con gái, phải yêu người đàn ông tử tế”. Trên con đường tình yêu, tôi chạy hùng hục, chết cũng không ngoái đầu lại.
Bố mẹ luôn áp dụng phương thức giáo dục rất phóng khoáng với tôi, chỉ có duy nhất hai yêu cầu, một là “Phải học tốt”, hai là “Không được chịu thiệt”.
Về yêu cầu thứ hai, cụ thể đối với vấn đề quan hệ nam nữ, mẹ tôi giải thích: trước khi có được tờ đăng ký kết hôn, nhất định phải giữ chiến lũy của mình.
Vì thế, cảnh tượng ngày hôm nay hoàn toàn nói rõ rằng, chiến lũy của tôi đã thất thủ…
Tôi nghĩ mình nên lắc lắc cái đầu như vừa cắn thuốc, để những dòng nước mắt đau khổ bay tứ tung, đồng thời khóc nấc lên, nói những câu thừa thãi như: “Không phải vậy, không phải vậy, không phải như bố mẹ trông thấy, bố mẹ hãy nghe con giải thích…”.
Nhưng tôi lại không nhẫn tâm nhìn thấy bố mẹ ở tuổi này rồi vẫn phải nhảy bổ lên, bịt tai, quát mắng : “Con nói đi, con nói xem chuyện này là thế nào, mẹ không nghe, mẹ không nghe, mẹ không muốn nghe gì hết…”
Nghĩ vậy, tôi chuẩn bị nhảy ra ôm chân họ, gào khóc: “Bố mẹ ơi, con xin lỗi bố mẹ, con là đứa bất hiếu, bố mẹ cứ coi như không có đứa con gái này…”.
Kết quả cảm xúc của tôi vẫn chưa bộc lộ thì bố mẹ đã nhẹ nhàng rời khỏi phòng ngủ, còn tâm lý đóng cửa lại cho chúng tôi.
Gene di truyền của loài người vô cùng mạnh, có thể sinh ra một đứa con có hệ thống thần kinh vững vàng hơn cả tòa nhà đô thị, thì cấu tạo bộ phận của bên cấp tinh trùng và bên noãn tử tuyệt đối không được phép xem thường.
Do đó, tôi có lý do tin tưởng rằng, đối với bố mẹ tôi, việc tận mắt nhìn thấy con gái chưa kết hôn đã sống chung với một người đàn ông, thực ra chỉ là chuyện to hơn hạt vừng, hạt đỗ mà thôi.
Đương nhiên, tôi càng có lý do tin rằng, tất cả thực chất là sự yên lặng trước cơn bão…
Tôi không biết hoạt động tâm lý của Thương Ngô có phong phú đa dạng như tôi không, chỉ thấy bàn tay bị tôi nắm lấy của hắn lúc lạnh, lúc nóng và còn kèm theo triệu chứng của bệnh Parkinson* nữa. 0
Tôi hắng giọng an ủi:
- Đó là bố mẹ tôi. Anh yên tâm đi. Họ đều là những công dân tốt luôn tuân thủ pháp luật, sẽ không làm gì bạo lực đâu.
Thương Ngô lặng lẽ kéo chăn lên rồi thu mình vào đó, tôi đành phải thay đổi cách nói:
- Mẹ tôi là giảng viên dạy Mỹ thuật trong trường đại học. Trong cuộc đời này, việc bà nhìn thấy đàn ông không mặc quần áo còn nhiều hơn cả việc anh trông thấy hổ cái khỏa thân chạy. Bố tôi lại càng không vấn đề. Cái anh có thì ông ấy cũng có, chẳng việc gì phải mất mặt.
Thương Ngô lặng lẽ trùm chăn lên mặt.
Dù thế nào, con dâu xấu đến mấy cũng phải gặp bố mẹ chồng, con thú đẹp cũng vậy, không thoát khỏi số mệnh bị kéo ra ngoài triển lãm.
May mà tủ quần
áo ở trong phòng tôi. Sau khi ăn mặc chỉnh tề, tôi và Thương Ngô đàng hoàng, nghiêm chỉnh từ trong phòng bước ra.
Bố tôi đang gác chân lên xem tivi ở phòng khách, còn mẹ thì bận làm bữa sáng trong bếp. Không khí gia đình rất hào nhã, vui vẻ.
Trông thấy chúng tôi, bố cười, gật đầu chào, nói:
- Dậy rồi đấy à?
Mẹ tôi lại tiện miệng hỏi:
- Con yêu, con mua bánh bao chay này ở đâu thế? Bố và mẹ tìm mãi mà không mua được.
Tôi lắc đầu:
- Con không biết…
Mẹ tôi ngạc nhiên:
- Không phải con mua sao?
Thương Ngô nhỏ nhẹ đáp:
- Bánh bao chay đó mua ở tiệm bánh bao Tiểu Dương, cách đây khoảng hơn ba cây số ạ.
Mẹ tôi quan sát hắn một lúc, gật gật đầu nhưng nét mặt càng lộ vẻ ngạc nhiên hơn.
Là con gái ruột của mẹ, tôi nghĩ mình có thể hiểu vì sao có sự ngạc nhiên này.
Hiển nhiên việc đi xa như vậy chỉ để mua mấy cái bánh bao chay hoàn toàn không thể giải thích được tại sao sau khi mua về, Thương
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




