|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nữa không?
Tôi không nói năng gì, cởi dép ra, ném mạnh:
- Muồn làm trò luyến ái gì thì hãy cút ra khỏi đây.
Người kia né được, sau đó ngước đầu lên, lộ ra một khuôn mặt rất đàn ông.
- Chị dâu, cái này là…?
Tôi ngượng quá!
Ngưu Bôn đã cưởi bỏ áo khoác ngoài dày cộp, chỉ mặc một chiếc áo lông cừu mỏng bó sát. Vóc người anh chàng vốn nhỏ nhắn trông càng thêm gày gò, nhưng lại có thể thấy được sự rắn chắc của từng cơ thịt. Thêm nữa, trước đó anh ta cúi người, tóc che mất nửa bên mặt, nên tôi nhất thời tức giận không nhận ra.
- Tứ Ngưu…hai người đang …tu luyện à?
- Coi…coi là như thế…
Trời đất ơi, đúng là “song tu”
Sờ qua, xoa lại có lẽ là giai đoạn đầu. Nếu tôi về muộn thêm vài phút nữa thì chắc đã vào tiết mục chính rồi. Tiếc quá! Tiếc quá! Tôi vẫn chưa từng tận mắt nhìn thấy cảnh người khác làm chuyện đó bao giờ.
Tôi thở dài đầy tiếc nuôi.
Tôi đang thầm kín suy nghĩ chuyện này thì Thương Ngô đã mặc xong quần áo, ngồi dậy, tốc độ vô cùng nhanh khiến tôi không khỏi hoài nghi rằng, bản lĩnh này có được là do bị bắt quả tang nhiều lần trên giường.
Thương Ngô duổi thẳng chân, mắt liếc nhìn tôi, hỏi:
- Vừa rồi em nói cái gì?
Tôi vô cùng uy vũ, không chịu khuất phục trước sắc đẹp, đáp:
- Tôi có nói gì đâu!
- Thì là trò luyến ái đó?
- Là cái gì nhỉ?
- Cái đó hẳn là rất tuyệt!
Cài gì tuyệt? Rất tuyệt có nghĩa gì?
Tôi rất hoang mang nhưng kiên quyết không thèm hiểu, có đành chết tôi cũng chẳng thèm hỏi.
Lúc này Ngưu Bôn đã mặc xong áo khoác, anh chàng vừa chỉ tay vào mấy chiếc túi ở trên bàn vừa cười nói với tôi:
- Tôi đem quần áo anh ấy để ở chỗ tôi đến, nhân tiện mang thêm mấy món ăn mới cho chị nến thử. Tôi phải về trông cửa hàng, không làm phiền hai người nữa. – Ngưu Bôn ngừng một lát rồi lại tiếp tục chuyển ánh mắt sang nhìn Thương Ngô, nói một câu không đầu không đuôi: – Anh…đừng cố tỏ ra mạnh mẽ nữa.
Ngưu Bôn đi rồi, tôi hỏi Thương Ngô:
- Tứ Ngưu muốn anh đừng tỏ ra mạnh cái gì?
Hắn đỡ tay lên trán, nhìn tôi, nụ cười vô cùng dung tục, dâm đãng:
- Không nên vì muốn để em biết trò luyến ái tuyệt thế nào mà làm quá sức.
- …
Hắn dám dùng ngôn ngữ để giở trò lưu manh với tôi nhưng tôi có thể nhân cơ hội này ra vẻ thẹn thùng, tức giận, không nhắc đến chuyện cái chăn nữa.
Nửa đêm, tôi bị tiếng sấm đùng đùng bên ngoài đánh thức. Vừa định trở mình ngủ tiếp, thì nhờ ánh sét, tôi lờ mờ trông thấy một bóng người đứng ở đầu giường. Khuôn mặt trắng bệch như người chết ấy khiến tôi suýt nữa thì chạy một mạch vào lòng các vị hiền triết vĩ nhân quá cố.
Tôi chồm dậy, chửi lớn:
- Trời đất, anh muốn làm tôi sợ hết hồn sao?
Phiên bản thu nhỏ của Thương Ngô đang mặc bộ đồ ngủ màu xanh da trời, ôm chiếc gối trước ngực, chớp chớp cặp mắt to đẹp, lắp bắp vẻ đáng thương, thỏ thẻ nói:
- Tiểu Tường, ta muốn ngủ với em.
Tôi tức giận, quát:
- Ngủ cái đầu anh ấy. Cút ngay!
Hắn không nói gì, phụng phịu nhìn tôi.
Đúng lúc này, ngoài cửa sổ lóe lên một ánh sét cùng một hồi sấm rền.
Con hổ nhỏ run bần bật, mặt càng tái hơn.
Tôi chợt hiểu ra:
- Anh sợ sấm?
Hắn ngượng ngịu gật đầu.
Tôi đập tay vào giường cười lớn:
- Anh đường đường là thần tiên mà cũng sợ cái này sao? Hay là anh nợ tiền của thần sấm, thần sét, nên mới sợ người ta đến hỏi tội?
Hắn vẫn không nói gì, chỉ buông thõng hai vai, dáng vẻ vô cùng đáng thương.
Tấm lòng lương thiện không cho phép tôi trên chọc hắn nữa, tôi do dự gãi gãi đầu:
- Nhưng hai chúng ta ngủ cùng nhau không được ổn lắm, nam nữ thụ thị bất thân…
Hắn khẽ thở dài, nói một câu khiến tôi cứng họng:
- Cùng lắm là không bắt em phải mua chăn cho ta nữa. Như thế không được sao?
Chị xấu hổ rồi, tim chị mền rồi, coi như chú em thắng.
- Nhưng anh không được biến thành người lớn.
- Được.
Con hổ kia lập tức vui vẻ trở lại, khuôn mặt nhỏ bé tươi tắn trông như một đóa sen trắng đang nở rộ. Hắn nhanh nhẹn chui vào chăn, ngoan ngoãn nằm xuống.
Lúc này, lại một trận sấm rền lên. Tôi thấy hắn co rúm người, tình mẫu tử trong tôi bỗng dâng trào, đưa tay ra ôm lấy hắn, vỗ nhè nhẹ vào lưng.
Hắn nhích về phía tôi, sau đó gối đầu lên cánh tay tôi, nhắm mắt ngủ.
Sấm sét vang rền suốt đêm nhưng tôi lại ngủ một giấc ngon lành.
Không biết có phải vì có người nắm bên cạnh hay không.
Lúc trời sáng mới phát hiện, tôi choáng váng. Hôm nay là cuối tuần, có nghĩa trương Thần xin nghỉ ba ngày, cộng thêm hai ngày nghỉ cuối tuần, tức là anh ở nhà người bạn kia tổng cộng năm ngày.
Khi đã làm rõ rồi, tôi chớp chớp mắt nhìn trần nhà, tay vẫn vò vào cái chăn một hồi lâu.
Mẹ tôi đã đặc biệt nhờ thợ làm cho đứa con có sức phá hoại hơn người từ khi còn bé là tôi một cái vỏ chăn. Thông qua việc kiểm duyệt nghiêm túc, quả nhiên cái chăn không hề bị rách, khiến tôi cảm thấy rất thất bại.
Trời vẫn âm u nhưng sấm sét không còn nữa. Như thường lệ, Thương Ngô nửa đêm canh ba đã dậy luyện công, động tác của hắn vô cùng nhẹ nhàng nên tôi hoàn toàn không biết hắn mất hút từ khi nào.
Hôm nay được nghỉ làm nên đương nhiên phải ở nhà ngủ nướng, nếu không sẽ có lỗi với nhân dân, có lỗi với Đảng. Tôi là một đồng chí tốt có ý thức giác ngộ cao, tuyệt đối không làm những chuyện trời đánh, sét đánh, do đó tôi nhanh chóng kéo chăn trùm lên đầu ngủ tiếp.
Kết quả chưa ngủ được bao lâu, con hổ kia đã về.
- Tiểu Tường, dậy ăn sáng!
- Đợi tôi tỉnh ngủ đã.
- Đợi tỉnh ngủ thì nguội hết.
- Nguội thì hâm nóng.
- Hâm nóng lại, ăn không ngon.
- Tôi không quan tâm.
- Nhưng ta quan tâm.
Thương Ngô dứt khoát kéo chăn ra khỏi người tôi hòng lôi tôi dậy.
Tôi là người dễ bị khuất phục thế sao? Đây chính là lúc dùng tuyệt chiêu rồi.
Tôi lấy bản lĩnh được rèn luyện trong hơn mười năm đi học, phải đấu trí với bố mẹ ra đối phó. Hai mắt tôi nhắm tịt lại, tự coi mình như một đống bùn nhão, mà lại loại nhão từ trong ra ngoài, loại nhão nhoét ấy. Dù bên ngoài có gió thổi mây vần, tôi cũng sẽ giữ trạng thái này đến cùng.
Thương Ngô đang trong hình dạng trẻ con, tay ngắn chân ngắn nên không đủ mạnh để kéo tôi dậy, chỉ có thể thay đổi tư thế của tôi từ nằm dọc chuyển thành nắm ngang. Về cơ bản không đạt được chút đột phá nào.
Con hổ nhỏ mệt rồi, nằm bò ra mép giường thở dốc, hơi thở của hắn thả vào tai tôi, buồn buồn, tôi đành phải lật người lại.
Còn chưa kịp trở lại trạng thái đống bùn nát thì đã cảm thấy cơ thể bị đè xuống. Tôi trông thấy một thằn nhóc xinh xắn đang ngồi dạng trên người tôi trong tư thế uy phong. Hắn nghiêng đầu nhìn tôi, cảm xúc trên khuôn mặt rất tập trung, như thể đang nghiên cứu xem con mồi này ăn có ngon không?
Tôi bỗng sực nhớ ra thằng nhóc trước mặt mình chính là loại cầm thú ăn thịt người thực sự, lông tơ khắp trên cơ thể tôi dựng đứng như bị điện giật. Đang định từ trạng thái bùn nhão bật dậy, thì Thương Ngô đã nhanh tay hơn, hắn áp người xuống, ôm lấy cổ tôi, mở to miệng, cái lưỡi âm ấm liếm vào tai trái tôi.
Trời đất ơi, hổ ăn thịt người!
Như có một sức mạnh vô hình, tôi quỳ gối bật dậy, tiếp đó lao vào túm cổ đối phương, kẹp chặt, không cho hắn động đậy. Cuối cùng tôi áp dụng chiêu thức có sức sát thương cao nhất của phái Hoa Anh Đào là “ Thiết đầu thần công”, dùng trán đập mạnh vào trán của đối phương, khiến mắt hắn hoa lên. Đã giải quyết xong.
Cú đánh tự nhiên, không theo quy tắc nào khiến con hổ không kịp trở tay, đến lúc phản ứng lại được thì trên vầng trán trắng hồng đã có một dấu đỏ lớn.
- Tiểu Tường, em …em làm gì vây?
- Xem anh còn dám ăn thịt tôi không?
Tôi và hắn mỗi người chiếm một góc giường, cùng há miệng nhe răng và …ôm lấy trán.
Chỉ có điều, hắn tỏ ra hoang mang, còn tôi lại rất đắc ý.
- Ai thèm ăn thịt em chứ?
- Vậy sao liếm tai tôi?
Thương Ngô lặng người, miệng hắn trề xuống rồi lại cong lên, sau trận chiến vừa rồi, miệng hắn trở nên khóe cao khóe thấp, còn hơi co giật như bị thần kinh nữa. Tuy nhiên, câu nói phát ra lại rất có lý và chứa đựng vốn tri thức nhất định:
- Loài người chẳng phải có câu “Hổ dữ không ăn thịt con” sao? Có nghĩa là trong hoàn cảnh nào, loài hổ chúng ta cũng tuyệt đối không bao giờ ăn thịt đồng loại.
Tôi nghĩ, kể ra cũng có lý, nhưng đồng thời cũng cảm thấy nghi ngờ:
- Thế lúc nãy anh định làm gì? Anh đâu phải là mèo con hay cún con, sao lại thích liếm người chứ?
Khóe mắt và khóe miệng của hắn cùng nheo lại, nói:
- Là ta gọi em dậy.
Tôi đăm chiêu nhớ lại, nói:
- Nghe đồng nghiệp nói, Phồn Thự ngày nào cũng gọi anh ta dậy như vậy.
- Phồn Thự là ai?
- Là con chó Schnauzer * nhà anh ta. 0
- …
Con hổ không nòi gì, hắn quay người tựa vào tường, ôm lấy chân, ngồi co lại, cằm tỳ lên đầu gối, trông rất đáng thương.
Tôi không thể không thừa nhận, ngoài người đàn ông dịu dàng ra, thì vẻ sầu muộn của phiên bản nhỏ này cũng có sức tàn sát không kém đầu đạn hạt nhân.
Tôi xê người qua xoa cái đầu rậm tóc của hắn, an ủi:
- Thực ra, giống chó thì có gì không tốt? Quá đáng yêu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




