watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7210 Lượt

chiêm ngưỡng phần thân trước hoàn toàn “thiên nhiên” của hắn, thật không ngờ phía sau của hắn cũng quyến rũ vô cùng, khiến tôi gần như bị sung huyết não mà chết không kịp ngáp.

Cái gáy đẹp đẽ đó, bờ vai rắn chắc, vì cúi người nên xương sống hơi nhô lên, còn cả đường eo mền mại, cặp mông hẹp nhưng nhô cao, đôi chân dài, thẳng và cả “bông hoa cúc nhỏ”* hồng hào, mơm mởm…

* Hoa cúc: là một thuật ngữ dùng trong tiểu thuyết đam mỹ, ám chỉ hậu môn.

Ngoài ra, tôi loáng thoáng còn trông thấy một vết từ vai trái kéo xuống tận eo bên phải. Dù dấu vết đó hiện rõ trên nền da trắng nhưng vì trong phòng tắm, hơi nước bốc lên nên nhìn không rõ màu sắc và hình dạng.

Tôi tiến lại gần một bước hòng nhìn rõ hơn. Thấy có động tĩnh, Thương Ngô bỗng nhiên quay người lại.

Vòi sẽ đang xả nước lên tóc và mặt hắn, vô số dòng nước nhỏ chảy dài và hàng nghìn vạn giọt nước long lanh men theo cằm, xuống yết hầu, xương quai xanh, rồi lan tỏa khắp cơ thể. Mái tóc ướt sũng như được xếp trên vầng trán, cặp mi đẫm hơi nước khẽ rung rung. Trong đôi mắt đen láy là vẻ sợ hãi của một chú nai nhỏ.

Thiện tai, Phật tổ ơi, con không kiềm chế được, con rung động rồi!

Máu trong tôi sôi lên. Sau thoáng chốc king ngạc, Thương Ngô lập tức trấn tĩnh trở lại.

Hắn tắt nước, với lấy chiếc khăn bông bên cạnh, khẽ chau mày nhìn tôi, tâm trạng có vẻ hơi căng thẳng:

- Tiểu Tường, em vừa nhìn thấy gì vậy?

- Tôi đâu có thấy “bong hoa cúc” của anh…

- …

Cùng với động tác lau tóc, tốc độ chảy của những giọt nước trên người hắn càng mau hơn khiến mắt tôi như muốn đuổi theo nhìn, nhưng khi vừa chạm đến hai điểm đỏ hồng trước ngực, tôi liền dịu mắt. Vì nếu tiếp tục nhìn xuống, tôi có lý do để tin rằng, trong phòng tắm này sẽ xảy ra điều cấm kỵ thứ mười tám…

Tuyệt đối không làm chuyện gì có lỗi với anh chàng đeo kính, tôi nắm chặt bàn tay thành của đấm.

- Sao thế, có phải em…- Trương Thần híp mắt lại, tinh thần bỗng trở nên thoải mái, vắt khắn bông lên cổ, ngón tay nâng cằm tôi lên, nghiêng đầu, mỉm cười: – …Có ý đồ gì với ta không?

Không chỉ là có ý đồ mà chị đây còn đang tìm cách thực hiện nữa.

Trước khi bị thiêu cháy, tôi dòn sức đẩy hắn ra. Có lẽ vì nền gạch quá trơn, biên độ lùi về phía sau của hắn lớn, nên lưng hắn đập mạnh vào mặt tường gạch.

Tôi chỉ nghe thấy một tiếng hứ, cảm giác vui mừng vì hắn bị đau:

- Đừng giở trò với chị, chị sẽ khiến chú em khóc như hát đấy!

- …

Vì sảy ra chuyện này nên tôi không kịp mua đồ ăn sáng, đành phải ôm cái bụng rỗng đi làm. May là trong phòng làm việc của Trương Thần còn có lọ đồ ăn phép thuật, có thể cứu tế.

Tôi lấy hai miếng sô cô la, lại lấy thêm hai miếng bánh bơ hình bươm bướm hôm qua mới mua. Trong lúc đóng ngăn kéo, có thể vì quá đắc ý nên động tác hơi mạnh khiến con chuột máy tính trên bàn nảy lên, kết quả là màn hình máy tính đen thui bỗng nhiên sáng bừng khiến tôi giật mình.

Trương Thần vốn cẩn thận, nghiêm túc. Lần này sao máy tính chưa tắt mà đã ra về. Phòng kĩ thuật chúng tôi ít ra cũng là nơi cơ mật, nhỡ không cẩn thận làm lộ phương án thiết kế thì chẳng phải là hỏng chuyện sao?

Nhưng hiếm hoi lắm mới bắt được lỗi của anh, nên tôi rất phấn khởi.

Vừa tắt máy tính vừa bấm số di động chuẩn bị trên anh. Trong lúc đang lưu lại bản vẽ, tôi phát hiện lần cuối cùng sửa bản vẽ này là mười một giờ bốn mươi bảy phúy tối qua, chỉ cách lúc tôi gọi điện thoại có mấy phút.

Thì ra hôm qua, sau khi tôi kéo con hổ kia đi, Trương Thần không rời công ty mà ở lại làm thêm, đợi đến tận lúc tôi gọi điện thoại mới trở về nhà.

Đầu tôi bỗng nóng ran, lại xúc động rồi!

Sau đó, hiện thực tiếp tục một lần nữa khiến tinh thần yếu đuối của tôi bị sốc.

Sau khi tắt bản vẽ, trên màn hình máy tính hiển thị một số cửa sổ email.

Xem trộm thư từ khi chưa được cho phép là vô đạo đức, nhưng lần này thực sự không thể trách tôi vì cả nội dung thư chỉ có một hàng, cộng thêm cả dấu mới đủ mười từ, vô tình bị tôi đọc hết toàn bộ.

- A Thần, em đi đây. Xin lỗi anh.

Không có chữ ký, người gửi là Angle Hạ. Vị thiên thần mùa hạ này chắn đến tám chín phần trăm là con gái.

Cô ta là ai? Cô ta đi đâu? Sao lại nói xin lỗi? Còn nữa, sao cô ta lại gọi Trương Thần như thế? Tôi toàn gọi cả họ lẫn tên… Thật khiêu khích! Thật ghê tởm!

Tôi bắt đầu cào vào mặt bàn.

Lúc này, màng nhĩ tôi ong lên, điện thoại kêu tu tu một hồi, cuối cùng cũng nghe thấy giọng nói ôn hòa, nho nhã của Trương Thần:

- A lô, xin chào.

Tôi bực tức đáp:

- Là em.

Giọng anh thoải mái hơn:

- Tiểu Đậu, có việc gì sao?

Tôi tiếp tục cào mặt bàn:

- Không có việc gì thì không được tìm anh à?

- Đương nhiên không phải là ý đó. Chỉ vì em dùng điện thoại bàn của anh, anh tưởng trong phòng xảy ra chuyện gì?

- Yên tâm. Trái đất này không có anh thì nó vẫn quay.

Có lẽ anh đã nhận ra vẻ không vui của tôi:

- Em sao thế?

- Không sao.

Anh không biết phải làm sao, khẽ gọi:

- Tiểu Đậu…

Tôi nói rồi, dịu dàng chính là đòn chí mạng của đàn ông, đương nhiên tôi cũng có thể bị hạ gục.

Như lúc này đây, Trương Thần mới chỉ khẽ gọi thôi mà trái tim vốn cứng

tựa đá của tôi đã lập tức mền như bún rồi.

Dừng hành vi gây thương tổn cho mặt bàn, tôi điều chỉnh lại giọng nói:

- Thực ra … em chỉ muốn hỏi… tối qua mấy giờ anh đi ngủ?

Anh im lặng trong giây lát rồi đáp:

- Anh không để ý. Có lẽ không sớm lắm.

- Vớ vẩn. Đương nhiên là không sớm rồi. Lúc chúng mình nói chuyện điện thoại đã gần mười hai giờ rồi.

- Dù sao thì nghe xong điện thoại là anh đi ngủ.

- Vâng…Bạn anh không sao chứ?

- Ừ.

- Giọng nói Trương Thần rất nhỏ, rất nhẹ, không phải giọng nói trong sáng như mọi khi mà nghe khàn khàn. Theo sự hiểu biết của tôi, tình trạng này chỉ xảy ra trong trường hợp bị ốm hoặc do làm việc cả đêm.

Chẳng lẽ, anh cả đêm không ngủ?

Liệu người bạn mà anh nói xảy ra chuyện có phải thiên thần mùa hạ không? Tối qua, có phải vì email đó mà anh mới có hành động bất thường là chưa kịp tắt máy tính đã vội vã ra về?

Tôi không kiềm chế được, lại bắt đầu cào mặt bàn.

- Tiểu Đậu, anh ở đây vẫn còn chút chuyện, có thể một ngày không giải quyết xong. Em giúp anh xin nghỉ thêm hai ngày nữa nhé.

Ba ngày, không ngờ cần tới tận ba ngày. Trương Thần, một người chăm chỉ, cần mẫn, đến xảy ra chuyện hệ trọng như bị hủy hôn cũng chưa từng xin nghỉ phép. Móng tay tôi ra sức cào, giọng cố tỏ vẻ thông cảm:

- Dạ được. Anh có cần em qua giúp không?

Anh từ chối một cách dứt khoát.

- Không cần đâu.

- Vậy…tối nay chúng mình cùng ăn tối nhé?

- Có lẽ không được. Nhà bạn anh ở rất xa.

- Anh ở đó à?

- Ừ.

Nếu như Thiên thần mùa hạ là một cô gái, cô gái này lại chính là người bạn xảy ra chuyện như anh nói, vậy có nghĩa, anh ở cùng với một cô gái, cùng một phòng, cùng giường, cùng gối, đắp chung một tấm chăn, cùng nằm trên một chiếc ga giường, cùng một thế giới, cùng một ước mộng…nát bàn.

Tôi đang nghĩ làm hỏng chiếc bàn này phải đền bao nhiêu tiền, thì lại nghe giọng nói nhè nhẹ của Trương Thần:

- Tiểu Đậu, mấy ngày nay không có anh ở bên, em phải tự chăm sóc tốt bản thân, đợi anh giải quyết xong việc của bạn, sẽ lập tức về gặp em.

- Lập tức thật chứ?

- Một giây cũng không chậm trễ.

- Bất kể lúc nào, bất kể có muộn nhường nào?

Nói bao nhiêu như vậy mà đến tận lúc này trong giọng nói anh mới thoáng thấy tiếng cười:

- Cho dù em có đang ngủ ngon như một chú heo con, anh cũng nhất định sẽ gọi em dậy.

- Nói lời phải giữ lời nhé.

- Em phải làm việc chăm chỉ đấy, khi về anh sẽ kiểm tra.

- Tuân lệnh.

Tôi gác máy điện thoại, đồng thời cũng tắt hòn thư.

Trương Thần luôn khiến tôi cảm thấy yên tâm. Tôi tin anh.

Hơn nữa, so với việc nghĩ xem Thiên thần mùa hạ rốt cuộc là người như thế nào, có quan hệ ra sao với anh chàng Trương thần mang khuynh hướng chủ nghĩa hoàn mỹ, thì việc tìm cách giải thích những vết móng tay chằng chịt trên mặt bàn còn khó hơn…

Buổi chiều, thời tiết bỗng thay đổi, trời âm u một lúc rồi bắt đầu mưa, mưa mỗi lúc một to hơn.

Trải qua cuộc vật lộn, ướt hết nửa người, tôi về đến nhà trong bộ dạng người chẳng ra người, ma chẳng ra ma. Sau đó, tôi sực nhớ ra rằng mình đã quên không mua chăn cho con hổ đáng ghét. Nhưng điều này phải trách ông trời, không thể trách tôi được. Dù trước đó, tôi thực sự không nhớ một tí tẹo gì…

Tôi vừa mở cửa vừa tự an ủi, vì chột dạ nên động tác nhẹ nhàng hơn. Tôi khẽ khàng thay giày rồi đi vào phòng khách. Cảnh tượng đang diễn ra trước mặt khiến tôi thương tổn.

Tôi trông thấy phiên bản người lớn của Thương Ngô đang ở trần, mặt úp xuống dưới, nằm sấp trên sofa. Một anh chàng gầy gầy, cao cao đang cúi người xoa di rồi xoa lại lưng hắn, nắn trái nắn phải, nắn trên nắn dưới, nắn nắn xoa xoa…

Tôi tức giận.

Có một đứa con gái đang mập mờ với người đàn ông mà tôi thích thì tôi đã bỏ qua, giờ lại có một người, rõ ràng là con trai, chơi trò da thịt thân mật với người đàn ông thích tôi. Thế giới này kiểu gì vậy? Có còn để người ta sống

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,48 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT