watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7213 Lượt

nửa chai còn lại bị Thương Ngô giật lấy, nói:
– Em không được uống nữa.
– Đưa đây.
Thương Ngô lắc đầu, kiên quyết:
– Em không hiểu ta đang nói gì sao? Em không được uống nữa.
Tôi sững người, tức tối:
– Anh coi mình là ai thế? Liên can gì đến anh? Nào, đưa đây.
Thương Ngô đứng lên nhìn tôi, hắn không hề tức giận, lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh, nói:
– Tâm trạng không tốt, uống bia rượu có hại cho sức khỏe.
Bốn chữ đầu tiên khiến tôi nhảy chồm lên:
– Tâm trạng ai không tốt hả? Tâm trạng của anh, của cả nhà anh mới không tốt. Đừng nói vớ vẩn nữa. Mau đưa đây. Uống cùng bạn bè tôi rất vui, hại sức khỏe cũng chẳng là cái quái gì, có chết cũng cam lòng.
– Vậy ta uống giúp em.
– Chút tửu lượng của anh thì làm được gì?
– Tóm lại, hôm nay em chỉ được uống đến đây.
– Về mà cấm ông bác nhà anh ấy.
– Bố ta là con một nên ta không có ông bác nào.
– …
Tôi và Thương Ngô đấu khẩu, Trứng muối và Ngưu Bôn ngồi bên cạnh nhìn,
Sau cuộc cãi cọ, Trứng muối liền tổng kết ngắn gọn:
– Thôi được rồi. Tao đã rõ cả rồi. Đậu phụ già này, bạn trai của mày bị cảm, bị sốt đúng không? Anh ta muốn tối nay cùng mày vận động để toàn thân đổ mổ hôi, tiết kiệm được chút tiền thuốc men. Đã thế này rồi thì tao đành phải nể mặt thôi.
Thương Ngô nhếch khóe miệng nói:
– Cảm ơn vì đã cảm thông.
Tôi câm lặng, không biết nên bào chữa thế nào.
Ngưu Bôn lại một lần nữa dùng cằm hôn chiếc đĩa.
Trứng muối rất không hài lòng vì chưa được vui hết mình trên bàn nhậu, âm thanh mà Ngưu Bôn vừa tạo ra đã cuốn hút cô nàng. Cô nàng nhìn sang, hỏi:
– Anh không ốm đau gì chứ?
Ngưu Bôn hoàn toàn chưa phản ứng kịp, lắc đầu một cách ngốc nghếch.
– Vậy tối nay chắc anh cũng không cần vận động cho vã mồ hôi chứ?
Anh chàng tội nghiệp Ngưu Bôn tiếp tục không kịp phản ứng, do vậy lại lắc đầu một cách ngốc nghếch.
Trứng muối tỏ ra vô cùng hài lòng. Cô nàng liền đá hai két rưỡi bia dưới chân về phía Ngưu Bôn, giọng nói nhẹ như gió thoảng:
– Lần đầu gặp gỡ, lần đầu cùng uống, chai này tôi cạn trước để tỏ lòng kính trọng.
Hai mắt Ngưu Bôn trợn tròn nhìn cô nàng ngửa cổ lên, thoáng chốc đít chai đã hướng lên trời, vẻ ngốc tự nhiên của anh chàng được biểu hiện rõ ràng triệt để.
Tiếp đó, nhân vật chính của cục diện lúc này là Trứng muối và Ngưu Bôn. Tôi và Thương Ngô ngồi bên cạnh quan sát.
– Tửu lượng của Tứ Ngưu thế nào?
– Theo như ta được biết, vì lý do phải tự trị nghiêm ngặt nên tộc trưởng của mười hai tộc phần lớn đều không thạo việc này.
– Tức là sao?
– Tức là, cậu ta cũng chưa bao giờ uống rượu.
– …
Thương Ngô tỏ vẻ vừa xin lỗi vừa cảm động dìu Ngưu Bôn không biết là lần thứ bao nhiêu từ trong nhà vệ sinh xiêu vẹo bước ra, nước mắt hắn nhạt nhòa, nói trong tiếng nấc:
– Người anh em tốt, khổ cho cậu rồi.
Ngưu Bôn vỗ vai hắn cười ha hả, giọng nói hào hùng bốc trời lấy chút phong cách của Trứng muối:
– Khổ cái quái gì? Anh em chính là dùng để đâm… anh một đao, tôi một đao… là từ ”đao” trong Tiểu lý phi đao…
Thương Ngô che mặt.
Còn tôi lại giơ ngón tay cái lên biểu thị ngưỡng mộ đối với sự biến chuyển từ yếu đuối sang mạnh mẽ của Tứ Ngưu.
Đêm đó, thần tiên lại một lần nữa dùng hành động thực tế chứng minh sự tốn cơm tốn củi, vô dụng toàn tập của mình…
Sau khi đã biến ba két bia thành ba mươi sáu chiếc vỏ chai, Trứng muối chân bước có phần loạng choạng kéo anh chàng Ngưu Bôn đang nghiêm túc chỉ tay vào vạch đường đếm trăng sao lên taxi, đầu không ngoảnh lại.
Tôi lẩm bẩm một mình:
– Hai người này sẽ không sao chứ?
Thương Ngô trấn an:
– Ngưu Bôn có say nữa cũng không giở trò linh tinh đâu.
– Tôi sợ Trứng muối giở trò với anh ta.
– … Dù gì cũng là thần tiên. Sao có thể bị loài người giở trò được…

Trên đường về, gió lạnh táp vào mặt, hơi men xâm chiếm đại não của tôi không những tước đi quyền chủ động mà còn khiến tôi chìm đắm hoàn toàn, choáng váng, quay cuồng. Đồng thời, bụng cũng bắt đầu thấy khó chịu.
Tôi giơ tay lên tính ngày, quả nhiên đến ngày kinh nguyệt ghé thăm rồi, đúng là ”Họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai”, đã thất tình rồi lại gặp phải bà cô già…
Càng nghĩ tôi càng thấy mình đen đủi, đen đủi như gặp phải ông bán than vậy. Tôi muốn ruồng bỏ, muốn tự đày ải mình nên tìm chỗ chân tường rồi ngồi đó như chết.
Thương Ngô đương nhiên không biết những cơn sóng lòng diễn ra trong tôi, thấy tôi bỗng nhiên ngồi thụp xuống như người không xương nên không tránh khỏi vẻ ngạc nhiên. Hắn vội khom người xuống, lưng dựng thẳng, một đầu gối chạm đất, một tay đặt trên đầu gối mình, tay kia sờ lên trán tôi…
Trời đất, sinh vật gì không biết, tư thế ngẫu nhiên thôi mà cũng đẹp lạ lùng.
Lại trời đất nữa, lúc này tôi mới có thể quan sát một cách tỉ mi, rõ ràng.
– Tiểu Tường, em sao thế? Say hay khó chịu ở đâu?
Trước ánh mắt lờ đờ say, đôi tai ong ong của tôi, dáng vẻ hắn càng lôi cuốn, giọng nói càng dễ chịu hơn khiến trái tim tôi như lệch về phía gan, giọng tôi nhỏ nhẹ đầy tủi hờn:
– Đến tháng.
Thương Ngô sững người trước câu nói không đầu không đuôi của tôi:
– Đến gì?
– Đến tháng.
– Tháng… tháng gì?
Tôi ôm bụng tựa vào tường, cuộn mình như một con tôm, lông mày xịu xuống, mặt cau lại diễn vai một cô bé tội nghiệp muốn nói mà không thốt được thành lời.
Dù sao Thương Ngô cũng đã sống ở nhân gian nên tương đối hiểu biết đốỉ với đặc trưng sinh lý của loài người. Vậy nên, sau phút bối rối ban đầu, hắn nhanh chóng ý thức được, cộng thêm ngôn ngữ cơ thể vô cùng có tính biểu cảm của tôi nên hắn đã hiểu ra.
– Em… ta… chúng ta mau về nhà thôi…
– Nhưng trong nhà không còn băng vệ sinh nữa.
– Vậy… phải làm sao?
– Không còn thì đương nhiên phải đi mua rồi.
– Ồ… ở đâu có? Ta dìu em đi.
– Tôi đau bụng, không đứng dậy được, không đi nổi.
Có lẽ Thương Ngô đã hiểu ra ý của tôi, bỗng nhiên thấy bối rối. Do dự, đắn đo một hồi, cuối cùng cũng cắn răng, nói:
– Trong siêu thị gần đây chắc là có chứ? Ta sẽ đi mua ngay, em đợi ta ở đây.
Tôi vội tóm lấy hắn, tiếp tục vẻ yếu đuối, cạn sức, diễn vẻ đáng thương đến cùng:
– Trong siêu thị không có loại tôi cần, chỉ ở cửa hàng trước mặt mới có.
Tuy điều này rõ ràng là vớ vẩn, nhưng dùng nó để lừa vị thần chưa hề có chút kinh nghiệm gì vẫn rất hiệu quả. Do đó Thương Ngô liền gật đầu cắn câu và tỏ vẻ ngượng ngùng rõ ràng.
Cái gọi là cửa hàng, chính là tiệm tạp hóa tương đối truyền thống mà phương thức kinh doanh hoàn toàn không giống với siêu thị tự chọn. Khách hàng phải hiểu rõ, phải tự nói ra yêu cầu của mình, sau đó chủ cửa hàng sẽ dẫn đi lấy đồ và trả tiền nhận hàng ngay trước mặt.
Tôi hoàn toàn phớt lờ vẻ ngượng ngùng của Thương Ngô dùng thái độ vô cùng nghiêm túc nói với hắn:
– Tôi muốn một gói dùng ban đêm và một gói dùng ban ngày, loại dùng ban đêm phải là loại dài ba mươi lăm centimet. Đã nhớ chưa?
Thương Ngô cúi đầu không nhìn tôi, một hồi sau mới nhẹ nói một tiếng.
– Ừm.
– Anh thử nhắc lại một lần cho tôi nghe.
Dưới sự thúc ép của tôi, hắn cuối cùng tỏ vẻ quyết tâm, đứng phắt dậy, còn tiện tay gõ vào đầu tôi, giọng hờn trách:
– Em chờ đấy.
Tôi xoa đầu nhìn theo cái bóng vội vã của hắn, cười ngặt nghẽo. Bóng hắn dần xa khuất.
Lớn bằng từng này rồi, hắn là người đàn ông đầu tiên mua băng vệ sinh cho tôi.
Khoảng mười phút sau, Thương Ngô xách một túi nylon, lấm lét như trộm, quay về.
– Em xem ta mua có đúng không?
Tôi cầm lấy túi, nhìn vào, nói:
– Đúng. Trí nhớ của anh không tồi mà. Này, hộp nhỏ này là gì vậy?
– Ông chủ nói, tốt nhất nên dùng kết hợp hai loại này.
Không biết Thương Ngô bị kích động gì trong cửa hàng của ông chú râu ria xồm xoàm kia. Tuy sắc mặt không có biểu lộ gì đặc biệt nhưng cơ thịt xem ra không kiềm chế được nên hơi co giật:
– Vì trong thời gian đến tháng của người con gái, người đàn ông sẽ tích lũy không ít đồ. Đến khi đợi hết đèn đỏ chắc chắn sẽ không kiểm soát được mà phóng ra. Lúc đó nếu không có sự chuẩn bị thì câu chuyện tuyệt đỉnh trên giường sẽ rất dễ biến thành câu chuyện bi thảm trong khoa sản…
Ôi trời đất ơi, ông chú kỳ quặc kia thật quá dung tục.
Nhưng, như thế, ý nguyện của mẹ đã được thuận lợi đáp ứng. Trong nhà phải thường xuyên dự phòng bao cao su Durex mà…
Nhìn dáng vẻ thảm hại của Thương Ngô, chút lương thiện vốn chết từ lâu trong tôi cuối cùng cũng phục hồi sức sống.
Tôi nhét hai thứ có chức năng giống nhau là cùng chống chất lỏng chảy lung tung vào trong túi nylon rồi đứng lên. Đang lắc lắc phủi phủi định xuất phát, thì Thương Ngô bỗng kéo tay tôi lại, nói:
– Em thấy khó chịu, vậy để ta cõng em.
Tôi nhìn hắn, lắc đầu, nói:
– Tôi không muốn chơi trò Trư Bát Giới cõng vợ.
– … Chúng ta đâu phải lợn… – Thương Ngô có phần phân vân về vấn đề chủng tộc nhưng rất nhanh sau đó liền nở ngay một nụ cười:

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,48 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT