|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
– Nhưng ta không ngại làm Trư Bát Giới.
Đầu óc tăm tối của tôi phải phản ứng một lúc mới hơi Im-u, tôi đáp:
– Tôi không muốn làm tiểu thư của Cao Lão trang.
– Em chỉ cần làm nữ chủ nhân của Trúc Thanh các là được rồi. – Thương Ngô vừa nói vừa cúi người xuống: – Mau lên đi.
– Trúc Thanh các là cái gì?
– Là nơi trước đây chúng ta ở.
– Ồ.
– Em nhanh lên một chút.
Tôi không thèm để ý đến lời giục của hắn mà tự mình tiến về phía trước:
– Không cần đâu.
– Tiểu Tường…
Tôi ngoái đầu lại theo phản xạ, đúng lúc nhìn thấy Thương Ngô khom người, hai tay chống vào đầu gối, khuôn mặt hơi ngẩng lên, khẽ mỉm cười, nói:
– Vết thương của ta đã khỏi rồi.
Tôi bị hắn đoán trúng ý nên cũng không nể tình mà bóc mẽ hắn, tôi nói to:
– Anh lừa ai thế? Không thể nào.
– Dù coi như chưa khỏi hoàn toàn thì chút trọng lượng của em cũng chẳng thể gây ảnh hưởng gì.
Tôi bĩu môi tỏ vẻ quyết không tin lời hắn.
Nụ cười của hắn càng rõ nét hơn:
– Em lo lắng cho ta phải không?
– Là tôi lo cho cái đệm ghế sofa của tôi.
– Tiểu Tường, tin ta đi. Vì em, ta sẽ không lấy mình ra đùa giỡn đâu.
Lời nói của hắn rất quả quyết, hơn nữa còn có tính xúi giục và mê hoặc, do đó, tôi thấy dao động.
Tôi đến bên hắn, bấm đầu ngón tay vào lưng hắn, hỏi:
– Có đau không?
Thương Ngô bật cười, duỗi cánh tay đặt vào eo tôi đẩy ra sau lưng, nhân lúc tôi loạng choạng, liền túm vào đùi tôi, khi đứng lên thì tôi đã ngồi chắc chắn trên lưng hắn rồi.
Cách lớp áo mùa đông dày cộp, tôi vẫn cảm thấy vai và lưng hắn gầy gầy nhưng rất rộng, khiến tôi có cảm giác cực kỳ chắc chắn.
Tôi ôm cổ hắn, bả vai hắn làm cằm tôi hơi đau.
Trong trí nhớ của mình, hình như chưa có ai từng cõng tôi. Ngày nhỏ, bố chỉ đặt tôi lên cổ hoặc lên vai.
Thế nhưng cảm giác lúc này sao thân quen đến vậy, như thể đã từng diễn ra vô số lẩn. Có một người cõng tôi, cứ đi, đi rất xa, đi rất lâu…
– Trước đây, anh có từng cõng tôi như thế này không?
– Có.
– Thường xuyên chứ?
– Ừ!
– Kể từ khi chúng ta ở bên nhau sao?
– Kể từ ngày đầu tiên ta quen em.
– Tôi nhớ, hình như anh từng nói vì tôi mà đã lấy chín trăm chín mươi chín giọt sương mai. Nhưng nay tôi mới một nghìn tuổi. Vậy chẳng phải là khi tôi vừa ra đời, anh đã cõng tôi chạy khắp nơi sao?
– Ừ.
– Anh còn nói, trước đây tôi không hề có bố mẹ, vậy ai nuôi tôi trưởng thành?
Thương Ngô thở dài, ngoái đầu lại nhìn tôi, nói:
–
Tiểu Tường, là ta nuôi em khôn lớn.
Ồ…
Hóa ra, không phải là tôi nuôi chồng, mà tôi là bà vợ được hắn nuôi nấng.
Cơn kích động này khiến tôi không thốt nên lời trên suốt đường về. Thương Ngô cũng không nói gì nữa, chỉ chầm chậm đi từng bước, từng bước.
Đêm mùa đông, gió rất mạnh nhưng có lẽ vì hai chúng tôi dựa sát vào nhau nên không hề cảm thấy lạnh. Bàn tay hắn đang đỡ lấy tôi cũng không còn lạnh giá như ban chiều nữa.
Sau khi trở về nhà tắm giặt xong, tôi vốn định mở máy tính ra xem Lâm Lỗi có Online không để hỏi anh ta rốt cuộc vì sao không liên lạc với bạn bè. Nhưng vừa mới đăng nhập, máy tính lập tức bị gấp lại.
Thương Ngô đứng sau lưng tôi, trên tay cầm một cốc sữa nóng, nói:
– Uống đi rồi ngủ.
Tôi nghĩ ngợi một lát rồi ngoan ngoãn nghe lời.
Có lẽ vì thái độ ngoan ngoãn của tôi quá khác so với lúc thường dẫn đến việc hắn có chút cảnh giác, không yên tâm nên lại nhấn mạnh thêm một câu:
– Phải ngủ ngay đấy nhé. Không được đợi ta đi ra ngoài rồi lại lén bò dậy chơi đâu.
– Anh không ngủ cùng tôi sao?
-… Hả?
Tôi chớp mắt lộ rõ vẻ ngây thơ nhất, lanh lợi nhất, nói:
– Ông bố hổ ơi, buổi tối người ta sợ ngủ một mình.
Thương Ngô giật giật khóe mắt:
– Bố… bố…
– Tôi luôn thích kiểu bố nuôi con gái gì gì đó, không ngờ tự mình giờ cũng có thể được trải nghiệm. Hay quá!
Khóe miệng Thương Ngô rần rật, nói:
– Bố… con gái…
Tôi lao lên phía trưóc, ôm chặt eo hắn, giọng nũng nịu, nói:
– Người ta không thèm quan tâm, ngươi ta chỉ muôn bố ngủ cùng mà, người ta muốn ôm bố cơ.
Giọng nói của Thương Ngô bắt đầu run rẩy:
– Ôm… ôm…
Tôi thấy trêu như vậy đã tương đối rồi, chọc thêm nữa có khả năng hắn sẽ phát hỏa nên dừng lại, rổi lăn vào giường, vẫy vẫy tay vẻ cao sang, nói:
– Bản cung phải đi nghỉ rồi. Hổ công công lui ra đi.
– Công… công…
Có lẽ tim gan và đại não của Thương Ngô đều có phần tê liệt bởi màn biểu diễn biến mặt sau khi trao giải Oscar của tôi. Khuôn mặt hắn không chút cảm xúc, hai mắt nhìn thẳng, đi ra ngoài.
Do đó, tôi chui vào chăn cười sặc sụa, một chút gió lạnh ùa đến, nằm bên cạnh tôi lúc này là một anh chàng mặc bộ quần áo ngủ mỏng manh.
Khuôn mặt hiền lành của anh chàng nhìn tôi, nói:
– Để chứng minh ta không phải là công công, tối nay, ta đặc biệt cho phép con kiểm tra thoải mái. Ta thương con lắm đấy, có cảm động không?
– …
Được lắm, đồ con hổ biến thái! Ngươi thắng rồi!
Tôi đưa tay đẩy hắn ra, nói:
– Tôi đang đến tháng, đi ra đi.
Hắn nắm chặt tay tôi, không còn vẻ đùa cợt, trêu chọc lúc trước, giọng hắn chậm rãi nhưng kiên định:
– Tiểu Tường, ta biết lúc này em rất buồn. Trước mặt ta, em không cần phải tỏ ra mạnh mẽ, càng không cần phải giả vờ.
Tôi nhìn hắn, nói:
– Sao anh không hỏi tôi là đã xảy ra chuyện gì?
– Dù có xảy ra chuyện gì thì cũng qua mau thôi, vì có ta luôn ở bên cạnh em.
– Mãi mãi bên tôi sao?
– Mãi mãi.
Tôi chớp chớp mắt, vùi đầu vào lòng hắn, quệt nước mắt lên ngực hắn, nói:
– Thương Ngô, may mà có anh ở đây.
– Ta luôn ở đây.
– Thế nên, đàn ông không phải là thứ gì tốt đẹp, trên thế giới này chỉ có bố là tốt thôi.
Tôi quá mệt nên ngủ rất ngon, lấy cánh tay của Thương Ngô làm gối, hít hà hương rừng ban mai thoang thoảng mà hắn mang đến.
Mãi mãi là bao lâu? Đây là câu hỏi rất thông tục và cũng là một câu hỏi không lời đáp.
Nhưng tôi nghĩ, so với cuộc đời ngắn ngủi mấy mươi năm của loài người, một nghìn năm không hề rời xa có thể được coi là mãi mãi rồi
Nhật ký dạy chồng của hổ cái – Phần 9
Sáng sớm ngày hôm sau, tôi bị cú điện thoại của Trứng muối làm thức giấc.
– Tao không chịu trách nhiệm đâu!
Cùng với thứ khí phách và âm lượng đủ để đăng ký hát mộc trong Nhà hát lớn Quốc gia, Trứng muối hét tới suýt rách màng nhĩ của tôi, chấn động mạnh đến nỗi tôi không còn chút cảm giác buồn ngủ nào. Sau đó cô nàng cúp phăng máy, chỉ để lại một tràng tút tút dài khiến tinh thần tôi ủ ê, mơ màng…
Tôi cầm lấy điện thoại, mắt nhìn vào ánh sáng lờ mờ xuyên qua khe rèm, bần thần một lúc, sau đó nghe thấy bên ngoài hình như có tiếng ai đang nói.
Chẳng lẽ Thương Ngô luyện công đến nỗi tẩu hỏa nhập ma, bắt đầu sắm vai cho bản thân, mình nói mình nghe, mình đánh mình đau chăng? Không thì sáng sớm tinh mơ thế này, ai đã đến chơi?
Tôi dụi dụi mắt, lê đôi dép ra phòng khách thì thấy Thương Ngô đang thì thầm to nhỏ với Ngưu Bôn. Trông thấy tôi, cả hai cùng ngậm miệng lại.
– Tứ Ngưu, sao anh lại đến đây? – Đầu óc lơ tơ mơ của tôi bắt đầu có phản ứng. – Anh tỉnh rượu rồi ư? Trứng muối đâu?
Mấy câu hỏi liên tiếp của tôi không có lời đáp vì khuôn mặt điển trai, trắng trẻo của Ngưu Bôn đang ửng đỏ đã lặng lẽ quay đi hướng khác, vẻ thẹn thùng của anh chàng vô cùng cuốn hút, trong lòng tôi chưa kịp rung rinh thì đã bị một chiếc áo khoác từ trên trời rơi xuống quấn lấy người như gói bánh chưng.
– Cẩn thận không bị lạnh.
Nhìn khuôn mặt không nét biểu cảm của người đang cài khuy áo cho mình là Thương Ngô, tôi chợt hiểu, hóa ra cổ áo của bộ đồ ngủ hình gấu quá rộng làm lộ cảnh xuân nên mới khiến anh bạn Ngưu Ngưu thấy ngại…
– Tứ Ngưu này, dù gì anh cũng là vị thần đã sống mấy nghìn năm rồi, sao da mặt lại mỏng thế?
Tôi cười lớn, đồng thời, ý tưởng nữ ác bá chòng ghẹo con trai nhà lành trong tôi lại trào dâng. Tôi cắn môi, liếc mắt, đánh giá anh ta từ trên xuống dưới, nhấn giọng từng từ:
– Hay anh vẫn là con trâu đực còn trinh?
Khuôn mặt Ngưu Bôn càng đỏ hơn rồi bỗng nhiên anh chàng chớp chớp hàng mi dài, răng cắn vào môi dưới trông có vẻ như sắp khóc, khiến tấm lòng ”thương hoa tiếc ngọc” của tôi bị khuấy động. Đang định đến bên vỗ về, nhân tiện tán tỉnh thì bỗng nghe thấy giọng đau khổ của Thương Ngô:
– Trước đây, quả đúng là như vậy, giờ thì không phải nữa rồi.
Ngưu Bôn nấc lên một tiếng rồi úp mặt vào tay,
Chứng kiến tình cảnh này, đầu tôi chẳng khác gì có sét đánh ngang qua, cơ thể như tan ra thành khói:
– Anh, anh, anh… Trứng, Trứng, Trứng…
Thương Ngô ngước lên trời thở dài, gật đầu.
Tôi không thể thốt nổi thành lời.
Kết hợp với câu nói ban nãy của Trứng muối, trước mắt tôi như hiện ra cảnh tượng tuyệt đẹp, khi bà chị già tấn công anh chàng đẹp trai.
Anh chàng đẹp trai với đôi mắt say sưa, cánh môi mơ màng, bị bà chị với đôi mắt đỏ rực nhảy bổ lên người. Sau đó, rất nhanh chóng và thuần thục, hai bên cởi phăng áo ra, trần trụi nhìn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




