|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
hắn muốn chạy, tôi lập tức ngồi thụp xuống, tỉ tê:
– Người ta không thiết sống nữa, bố không thương con rồi.
Thương Ngô bối rối.
Trong thời gian này, có lúc con hổ nhỏ gọi tôi là ”Mẹ”, có lúc tôi gọi con hổ lớn là ”Bố”. Mối quan hệ của chúng tôi bao hàm cả quan hệ giữa bố và con gái, mẹ và con trai, loạn luân, người – thú… Tóm lại là vô cùng biến thái.
Thương Ngô bước đến, bịt miệng tôi lại, xốc tôi lên lưng, nói:
– Ta sợ em rồi đấy. Nửa đêm khuya khoắt, cẩn thận kẻo bị khiếu nại vì tội quấy nhiễu nhân dân.
Tôi đại thắng!
Tiếng bước chân của Thương Ngô khiến đèn cảm ứng trong cầu thang từng tầng bật sáng rồi lại tắt đi.
Kề sát má hắn, nghe thấy hơi thở đều đặn của hắn, tôi bỗng nghĩ, nếu như cứ để hắn cõng thế này thì thật không tồi.
– Anh có mệt không?
– Không mệt.
– Tôi có nặng không?
– Không nặng.
– Vậy tôi chẳng cần giảm cân nữa.
– Giảm cái gì? Giảm nữa thì thành cỡ A à.
-… Tôi đâu có bảo giảm ngực.
– Đồ ngốc, có thịt thì tay sờ mới thích.
– … Thịt thịt, còn tay sờ nữa… – Tôi nghiến răng, cắn vào tai hắn, nói: – Đồ lưu manh!
Hơi thở hắn lập tức rối loạn.
– Tiểu Tường…
Giọng nói hình như cũng biến điệu rồi.
– Cái gì?
– Đừng thách thức sự kiềm chế của ta nữa.
– Bố không kiềm chế tốt sao?
– …
Thương Ngô dừng bước, ngoái đầu nhìn tôi, tai hắn lướt qua vành môi tôi, rất nóng:
– Có phải em muốn ôn lại chuyện tình yêu cùng ta tại đây không?
Tôi tỏ vẻ nghiêm trọng như đang thảo luận vấn đề học thuật, nói:
– Thực ra, tôi luôn có một ước nguyện, mong anh giúp tôi thực hiện.
Hắn bị tôi làm cho ngẩn ra, vội hỏi:
– Ước nguyện gì vậy?
– Sau này, trên mộ tôi, anh hãy khắc dòng chữ: ”Trả về nguyên trạng”.
– Trả về… nguyên trạng…
Hắn sững người, sau đó dần hiểu ra, cuối cùng buông tay, phớt lờ bỏ đi.
Còn tôi thì ngồi ôm cái mông bị ngã, cười như ma làm
Nhật ký dạy chồng của hổ cái – Phần 10
Gần đây, cuộc sống của tôi rất sung túc, có ăn, có uống, có bố, có con…
Điều quan trọng nhất là số tiền tích lũy trong ngân hàng đã có dấu hiệu tăng ổn định. Trong thời đại bão giá khắp nơi, một cái bánh bao nhân thịt có giá là một tệ rưỡi mà giờ bé tẹo, trông như anh em sinh đôi với cái bánh tiểu lung bao1, thì điều nói trên quả không dễ dàng, quả khiến lòng người hưng phấn, thậm chí là một chuyện đại hỷ cảm động cả Trung Quốc.
Lý do không có gì lạ lẫm, chính là quán thịt nướng của Ngưu Ngưu.
Mọi người đều biết “dân dĩ thực vi thiên2″, một người bình thường cách cuộc sống xa hoa những mười vạn tám nghìn dặm như tôi, một phần ba lương tiêu vào việc ăn uống, nên thường thì sau khi ăn chực ở quán thịt nướng cùng với Thương Ngô, cái ví của tôi rõ ràng đỡ xẹp hẳn.
1 Tiểu lung bao: Một loại bánh bao nhỏ nhân thịt từ Thượng Hải, chứa nước trái cây.
2 Dân dĩ thực vi thiên: Dân lấy việc ăn làm điều quan trọng hàng đầu.
Dù sao Thương Ngô cũng đang rảnh rỗi không có việc gì làm, nên phần lớn thời gian trong ngày, hắn đều ở quán.
Trong bộ dạng hổ con, hắn là thái tử gia, khi biến thành hổ lớn, hắn là ông chủ tiệm thật sự.
Trước đây không lâu, chúng tôi phát hiện, giấy phép kinh doanh của tiệm này và các giấy tờ liên quan khác đều mang tên Phó Thương Ngô, lại còn có cả chứng minh thư đính kèm. Có lẽ thần bảo hộ Ngưu Ngưu đã nhờ người anh em chuyên làm giấy tờ giả nào đó giúp đỡ.
Nói một cách khác, quán thịt nưóng Mãnh Ngưu này thực ra được mở là vì Thương Ngô.
Cũng có thể do Ngưu Ngưu đã sớm biết một người nghèo như tôi khó lòng đảm đương nổi việc ăn uống của con hổ kia. Cũng có thể là vì, anh chàng đoán được Thương Ngô sẽ chọn việc ở lại nhân gian nên bố trí trước cho hắn một nơi an cư lập nghiệp.
Nhắc đến anh chàng Ngưu Ngưu, tôi không khỏi nhớ tới Trứng muối. Đôi uyên ương này vẫn tiếp tục trạng thái mất tăm mất tích, sống không thấy người, chết không thấy xác. Thế nhưng Thương Ngô lại vô cùng thản nhiên đối với việc
này nên tôi cũng chăng tội gì mà lo lắng linh tinh.
Nói đến Trứng muối, tôi bỗng nhớ tới một câu của vị Tử Tử nào đó: “Đàn ông là động vật suy nghĩ dựa vào nửa thân dưới, tùy tiện kết hợp với một người phụ nữ nào đó cũng có thể đạt được cao trào, nhưng phụ nữ thường chỉ khi kết hợp với người đàn ông họ thích thì mới có thể tìm thấy khoái cảm. Vậy nên để biết mình yêu một người đàn ông hay không? Hãy lên giường với anh ta”.
Luận điểm này nghe ra có phần hợp lý, nhưng nếu nhỡ sau khi lên giường, phát hiện cảm giác không đúng thì phải làm sao? Có thể hãm phanh giữa chừng không???
Sở dĩ tôi suy nghĩ vấn đề này là vì tôi muốn làm rõ xem rốt cuộc mình và Thương Ngô có hợp nhau không?
Việc này nói ra nghe có vẻ hoang đường, nhưng dù gì lôi cũng là người con gái dễ bị tổn thương vì liên tục phải chịu vết thương tình ái, khó tránh được khả năng đại não tạm thời ngừng hoạt động, nhận thức không rõ, dẫn đến hành động bột phát, hại người, hại mình.
Thương Ngô cứ suốt ngày đi lại trước mặt tôi, hơn nữa, theo như chút lương tâm không còn nhiều trong tôi mà nói, hắn thực sự đối xử với tôi quá tốt, tốt đến mức trời giận, người oán, tốt đến mức nổi da gà.
Tuy nhiên, phụ nữ là chúa hay nhầm lẫn giữa cảm động và động lòng. Chuyện khiến tôi cảm động thì có, có rât nhiều, còn những chuyện khiến tôi động lòng liệu có hay không, và có bao nhiêu?
Ôm trong lòng mối nghi vấn đó, tôi nhìn người đang ở bên cạnh, chợt thấy buồn thương.
Tôi thực sự có chút biến thái, khẩu vị cũng hơi khác người, nhưng dù thế nào, cũng chưa đến mức lập kế lên giường với một thằng nhóc bảy tám tuổi, đặc biệt còn là thằng nhóc nghiện chơi Đại chiến ma cà rồng đến nỗi mặt mày méo mó.
Hai tuần nay, Thương Ngô nói là đã đến giai đoạn khôi phục quan trọng nên phải cố gắng bảo tồn pháp lực, do đó gần như cả ngày hắn giam mình trong bộ dạng một đứa trẻ.
Vì mọi cảm hứng, sở thích đều chuyển từ các bộ phim Hồng Kông, Đài Loan sang mấy trò chơi nhảm nhí trên máy tính, nên con vật quý hiếm thuộc loài động vật được bảo vệ cấp một của quốc gia kia bá chiếm chiếc máy tính của tôi, đến chết cũng không rời, khiến tôi lâu lắm rồi không xem được phim tình yêu đồng tính… Đương nhiên, trong hoàn cảnh sống chung với một thằng bé như hiện nay, tôi cũng khó tìm được bộ phim đồng tính nào hợp khẩu vị…
Nhắc đến phim đồng tính, tôi lại nghĩ, trước đây hình như tôi luôn chỉ nghiên cứu việc hai người con trai làm thế nào với nhau, chứ chưa bao giờ nghiên cứu quá trình “yêu” thực sự giữa nam và nữ. Không biết vị trí cơ thể, tư thế, các bước… là đều nằm xuống hay mỗi người một tư thế khác nhau…
Ý nghĩ nối tiếp ý nghĩ ùa tới ngày một nhiều, cuối cùng, khi tôi nhìn thấy một bông hoa nhỏ màu vàng non đang đung đưa đón gió trên màn hình máy tính, trong lòng bỗng thấy ngứa ngáy, không kìm được, lẩm bẩm: “Bông hoa hướng dương này thật cuốn hút, cái tư thế hướng về mặt trời kia…”.
Thương Ngô hoàn toàn phờt lờ tôi, tiếp tục toàn tâm với việc mua súng đánh nhau với bọn ma cà rồng, hắn chỉ dùng giọng nói trẻ con, trả lời ngắn gọn:
– Trời tối, không có ánh mặt trời.
– Vậy thì lúc nào mới có?
– Giờ là mùa mưa, dự báo thời tiết nói rồi, ít nhất còn âm u một tuần nữa.
Tôi vò đầu bứt tóc, lăn lộn trên ghế sofa. Hắn thực sự đang thảo luận về vầng mặt trời trên trời với tôi sao?
– Thương Ngô…
Tôi vuốt ve mái tóc mềm mượt của hắn, nói một câu như trong phim truyền hình Đài Loan khiến người khác thấy ê răng.
– Người ta làm đủ rồi.
– Ừ.
– Tôi làm mẹ đã gần hai mươi ngày rồi.
– Ừ.
Một mắt Thương Ngô dính vào màn hình chơi game, một mắt liếc tôi, sau đó hắn vừa giết ma cà rồng đầu rơi khắp nơi, vừa ôm máy tính bò lên đùi tôi, cuối cùng với khuôn mặt còn đằng đằng sát khí, hắn nói với giọng yếu ớt, đáng thương vô cùng:
– Mẹ không thích con nữa sao?
– …
Con hổ này có khả năng bị tâm thần phân liệt rồi, chắc chắn là thế.
Bản năng người mẹ trong tôi lại trỗi dậy không sao đè nén nổi, đành chấp nhận ôm hắn vào lòng, véo véo cái má non choẹt của hắn, rồi tiện thể thơm hai cái, nói:
– Xét thấy trước đây anh làm bố tôi trong nhiều năm nên tôi đành chịu mệt thêm vài ngày vậy.
– Phải bồi bổ tinh thần và thể lực, nếu không đến lúc đó, người mệt sẽ là em đấy.
Câu nói tưởng như vô tình, nghe thực sự trong sáng và ngây ngô của hắn lại kích thích máu trong tim tôi gần như trào ngược lên não.
Không nên trêu chọc người đàn bà đang đói khát, con hổ chết tiệt này chắc chắn là cố ý đây.
Sau khi nhận thức được điều đó, tôi bắt đầu phát cuồng, kề sát vào cái tai nhỏ, mềm mại của hắn, thì thầm:
– Tôi thật sự muốn biết tôi có thích anh không?
Bàn tay nhỏ bé của hắn bỗng run rẩy, khiến một hàng ma cà rồng vượt qua hai đường phong tỏa:
– Làm thế nào mới biết được?
Tôi vẫn nhẹ nhàng như thổi gió bên tai hắn:
– Phải xem lúc trên giường, tôi có thể tìm thấy khoái cảm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




