|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
từ anh không?
Lần này, bàn tay hắn không run rẩy nữa mà đờ ra, mấy giây sau, từ máy tính vang ra tiếng chim kêu thảm thiết đến xé gan xé ruột.
Tôi cố tình tỏ ra ngạc nhiên, nói:
– Ây da! Óc của anh bị ma cà rồng ăn rồi.
Lúc này hình như cổ hắn có phần cứng đờ, trông giống hệt một con rô-bốt. Hắn nhìn tôi, chớp chớp cặp mi dài, giọng nói còn thoảng hơi sữa, hỏi:
– Ma cà rồng chỉ ăn mất óc của người ta thôi, cơ thể người ta vẫn còn đây, mẹ có muốn ăn không?
– …
Trời! Từ bị động, thoáng cái đã biến thành chủ động, đúng là một con hổ lưu manh!
Choáng nữa là, tình này, cảnh này, đoạn đối thoại này liệu tôi đã đủ để bị bắt vào tù ngồi mọt gông chưa?
Không đợi tôi trả lời, Thương Ngô đã đóng máy tính lại rổi duỗi hai cái chân ngắn ra, nhảy xuống, sau đó đi vào phòng ngủ, trong mười giây đã biến thân xong.
Không biết con hổ lớn trước mặt này đang nghĩ gì mà lại khoác trên mình một chiếc sơ mi trắng cùng với cái quần âu màu xám chỉnh tề, trông như chú rể bên nhà trai vậy.
Tay áo được xắn lên tận khuỷu, cổ áo để mở ra ba cúc, đôi chân dài thẳng tắp trong chiếc quần mỏng, đai quần vừa khít với người, khiến cặp mông đầy đặn nhô cao…
Phù…
Mười mấy ngày rồi không gặp hiện thân của con hổ lớn nên khả năng đề kháng mỹ sắc của tôi giảm mạnh theo cấp số nhân, cứ chạy miết về cực âm.
Huyết dịch trong người tôi như chảy ngược.
Thương Ngô vẻ mặt nghiêm túc đi đến, ngồi cạnh tôi, cánh tay trải rộng trên lưng ghế sofa rồi ôm tôi một cách rất tự nhiên:
– Tiểu Tường…
Giọng nói âm trầm nhưng rất rõ ràng, còn mang vẻ gợi cảm, nghe hay đến nỗi mắt tôi rưng rưng.
– Ông bố hổ, cuối cùng bố cũng về rồi.
Hắn lộ rõ vẻ bối rối, rồi trong thoáng chốc lại khẽ cười, kéo vai tôi vào lòng, nói:
– Nhớ ta rồi phải không?
Nụ cười của hắn khiến lục phủ ngũ tạng, tim gan tỳ phổi của tôi bỗng biến thành một làn khói đen bay lên trời. Đến khi gò má áp vào lồng ngực đã lâu không gặp, đến khi ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ, thì trong đầu tôi chỉ còn lại hình ảnh một bông hoa hướng dương đang thỏa sức nhảy nhót dưới ánh mặt trời như một cô gái lầu xanh…
Phật Tổ ơi, lúc này không thử thì còn đợi đến khi nào?
Nếu tôi thực sự đã thích hắn thì sẽ làm chuyện vui vẻ với người tình ngay, không cẩn quan tâm những thứ linh linh khác.
Nhưng nêu tôi không… hoặc chưa… tôi sẽ nhìn thẳng vào mắt hắn, rồi đá một cái… như vậy hình như hơi khó… chắc chắn sẽ bị hổ cắn một miếng! Hay là dứt khoát tấn công “bông hoa cúc” của hắn? Tóm lại là không thể để mình bị thiệt!
Chủ ý đã rõ, tôi bám vào cổ, tiện thể ngồi lên đùi hắn. Từ trên nhìn xuống, thấy ánh mắt ngạc nhiên của hắn, tôi hình thản hỏi:
– Tiếp theo, người chủ động sẽ là tôi hay anh?
Hắn lại cười, cặp môi mỏng khẽ mở, hơi nhếch lên, hai lay ôm trọn eo tôi, nhún vai đáp:
– Tùy em.
Thật biết tôn trọng phụ nữ.
Câu nói của hắn khiến tôi cảm động đến nghẹt thở.
Ngón tay tôi lẩn vào người hắn qua cổ áo rộng, làn da hắn nóng bỏng, sờ vào thấy âm ấm, nhẵn mịn, cảm giác rất tuyệt.
Nhưng tiếp theo nên làm gì?
Não bộ như đang bị sung huyết, tôi cố gắng nhớ lại tình tiết trong các bộ phim đồng tính…
Lật người hắn lại, để hắn nằm bò trên sofa, sau đó cởi quần áo hắn, rồi…
Thế nhưng, lý luận của Trứng muối là xây dựng trên cơ sở người con gái bị tấn công chứ không phải là chủ động tân công. Nếu làm ngược lại, thì sẽ ra kết luận gì nhỉ?
Thấy tôi dừng lại, Thương Ngô cười hỏi:
– Em sao thế?
– Hay… hay là, anh chủ động nhé?
Hắn không hề khách sáo, lật ngay người tôi ra, đè xuống, một tay đỡ lấy gáy tôi, tay kia đang ở vùng eo tôi, từ từ di chuyển tới địa điểm có size 36C. Qua bộ đồ ngủ cotton, nhiệt độ của lòng bàn tay hắn nhanh chóng nướng tôi thành con cá thiếu nước.
Miệng tôi khát khô, hắn vùi đầu vào mớ tóc sau tai tôi, hơi thở có phần gấp gáp chạm khẽ vào tai, đi vào màng nhĩ và chiếm đoạt tầng biểu bì đại não của tôi…
Tôi cử động chân tay, tóm lây đám quần áo trên người lum, chỉ muốn xé toạc ra để bước vào một trận chiến hoang dại, thì nghe thấy giọng Thương Ngô vô cùng nhỏ nhẹ:
– Bộ quần áo này đắt lắm đấy.
– …
Tôi bỗng dừng tay lại.
Hắn nén cười rồi tiếp tục kích thích hệ thống thần kinh đáng thương của tôi:
– Tiểu Tường, em thích ta làm như thế này với em không?
Tôi trả lời trong cơn mê loạn:
– Thích.
– Em có thích ta không?
Tôi mơ màng đáp:
– Thích.
Hắn lại khẽ cười, tôi như sực tỉnh:
– Anh lừa tôi!
– Đã biết kết luận rồi thì dừng lại vậy.
– …
Thương Ngô buông tôi ra, ngồi thẳng người trên ghế sofa, thở dài thườn thượt, khuôn mặt trắng trẻo của hắn vẫn hơi ửng đỏ.
Tôi bò dậy, xô hắn ngã rồi đè lên người hắn, nói:
– Anh đã châm lửa rồi còn muốn bỏ chạy sao?
Hắn nghiêng đầu nhìn tôi, hai mắt lim dim:
– Chẳng phải em nói muốn khắc trên mộ mình hàng chữ “Trả về nguyên trạng” sao? Ta đang giúp em thực hiện nguyện vọng đó.
– Bây giờ, nguyên trạng không bằng đồ dùng lại. Anh thấy đấy, nhà mua lại, giá cũng có thấp hơn so với chung cư mới đâu.
-… So sánh hay lắm…
– Nhà này của tôi vẫn mới, nếu anh không đến ở thì người khác sẽ được lời thôi.
– Em dám!
Thương Ngô hứ một tiếng rồi đột nhiên kéo mạnh tôi xuống, ôm chặt vào lòng khiến tôi nghẹt thở.
– Tiểu Tường, em hãy nhớ, em còn nguyên hay đã qua sử dụng, đều do ta quyết định.
Hì hì, lại bắt đầu rồi, nhưng tôi thích!
Thú tính nổi lên, tôi đang định phá tan lớp bọc còn niêm phong suốt hai mươi bốn năm rưỡi của mình, thì lại nghe thấy giọng hắn:
– Bây giờ chưa được…
– Cái gì chưa được?
– Ta…
– Anh… anh… không được?!
Tôi ngạc nhiên, ngóc dậy hỏi:
– “Héo” ư?
Sắc mặt Thương Ngô tím lại, rồi ửng đỏ, rồi lại trắng bệch và cuối cùng là hơi tái:
– Em xem, ta có “héo” hay không?
Tôi cúi đầu nhìn theo ánh mắt của hắn, trông thấy một “tiểu đệ đệ” vô cùng khỏe mạnh, cường tráng, đang trong tư thế ngẩng cao đầu.
– Ta đã nói với em rồi, bây giờ là thời kỳ khôi phục quan trọng cuối cùng, nên có một số chuyện tạm thời không được làm. – Thương Ngô nằm bất động tại đó… có lẽ không động đậy được thật, khuôn mặt hắn tỏ vẻ kim nén, giọng nói khàn khàn: – Đợi thêm một tuần nữa, trời sẽ nắng lên thôi.
Thế thì tôi còn biết làm gì đây? Đành phải tắt lửa.
Đang ỉu xiu đinh bò dậy thì hắn lại dang tay ôm chặt lấy tôi, giọng nhẹ nhàng, vui vẻ:
– Tiểu Tường, đừng cử động. Ngoan nào, để ta ôm em một lát.
Tôi ngân ngấn nước mắt nhìn hắn, nói:
– Anh muốn đợi để bình tĩnh lại sao?
Mặc dù không hoàn toàn thực hiện thí nghiệm theo lý luận nhưng tôi nghĩ mình đã có được kết quả. Tôi bắt đầu thích Thương Ngô.
Dự báo thời tiết rất chuẩn, mấy ngày sau đó quả nhiên mây đen dày đặc, mưa dầm dề không dứt, cảm giác chỗ nào cũng ẩm ướt khiến tâm trạng tôi ủ ê.
Thương Ngô vẫn độc chiếm chiếc máy tính của tôi để tiếp tục cuộc chiến không ngừng nghỉ với đám ma cà rồng, tôi đành phải tối nào cũng lủi thủi xem chương trình dự báo thời tiết được phát với một thời lượng nhất định, vào một giờ nhất định trên kênh truyền hình Hồ Nam…
Trời ấm lên, con thú nhỏ vốn yêu thích vận động trong trạng thái trần truồng càng trở nên lộ liễu, không thèm che đậy. Đặc biệt là sau khi tắm xong, hắn luôn để người ướt nhẹp, chạy đến trước mặt tôi, giơ chiếc khăn tắm lên, yêu cầu dõng dạc:
– Mẹ lau khô cho con!
Do vậy, tôi đành phải chịu thương chịu khó lau cẩn thận, từng li từng tí cho con hổ nhỏ. Da trẻ con đúng là đẹp, vừa trắng, vừa hồng, trơn nhẵn lại non nớt, dùng ngón tay ấn ấn, cảm giác như chạm vào thạch rau câu vậy. Đặc biệt là cặp mông rất có độ đàn hồi và còn cả “chú chim nho nhỏ” rất đáng yêu, rất cuốn hút nữa… OH MY LADY GAGA…
Dừng lại!
Người phải kìm nén, không thể kìm nén rồổi lại tiếp tục phải kìm nén là tôi cuối cùng quyết định đưa con hổ nhỏ ra ngoài chơi. Cứ ở cùng hắn trong không gian kín mít thế này, không chừng chưa hết cuối tuần thì tôi đã lỡ tay gây ra hành động cầm thú nào đó khiến trời giận, người oán mất.
Ngày Chủ nhật hình như chỗ nào cũng đông nghịt người. Tôi dắt tay con hổ nhỏ chen vào khu bán đồ hiệu dưới đường ngầm, sau đó chưa dạo được mây cửa hàng, tên nhóc bên cạnh đã dùng cái giọng trẻ con tội nghiệp nói với tôi:
– Mẹ, con mệt!
Trước con mắt yêu thương trẻ em của quần chúng xung quanh, tôi dùng ánh nhìn sáng ngời tình mẹ để che đậy khuôn mặt đáng lẽ nên biến thành dì ghẻ của mình, rồi cười hiền từ, bế hắn lên.
Thương Ngô vòng cánh tay nhỏ bé, mềm mại ôm lây cổ tôi, tay kia làm đèn chỉ đường. Hắn không ngừng chỉ bên này, chỉ bên kia, dùng cái giọng còn hơi sữa nói:
– Vào đây xem, ra kia xem…
Hãy chờ xem bà xé tan xác mày ra ăn thế nào!
Tôi cố nhẫn nhịn.
Đúng là ông trời có mắt, ánh bình minh nhanh chóng hiện ra trước mắt.
Tôi bế trên tay con hổ nhỏ đang hò hét đòi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




