watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7199 Lượt

Chúng ta đã quyết định sẽ cưới nhau rồi, nên ta là chồng chưa cưới của em, còn em… – Thương Ngô cúi người về phía trước, sống mũi chạm vào trán tôi: – đương nhiên sẽ là vợ chưa cưới của ta rồi.
Hơi thở của hắn táp vào mặt khiến tôi hoàn toàn ngất ngây.
– Về thân phận của ta, Ngưu Bôn đã giúp sắp đặt cả rồi, bố mẹ mất sớm, không ngưòi thân thích, sau khi tốt nghiệp đại học thì tự mở một cửa hàng ăn và đang kinh doanh rất tốt. Dù không phải giàu có, bề thế, nhưng cũng có thể coi là một thanh niên có tiềm năng, không phải lo lắng chuyện cơm ăn, áo mặc, có thể đảm bảo cuộc sống. – Thương Ngô vừa nói vừa đẩy tôi ra cửa: – Năm nay hai mươi tư tuổi, sinh năm hổ, bằng tuổi em, mà còn là sinh cùng giờ, cùng ngày cùng tháng. Dựa vào điểm này, đảm bảo tất cả mọi người đều khẳng định chúng ta là một cặp trời sinh.
Hắn đắc ý thao thao bất tuyệt, tôi thì như sực tỉnh từ cơn mê:
– Như vậy có nghĩa là anh đi xếp hàng mua vé tàu từ sơm tinh mơ sao?
– Đúng thế. Trời còn chưa sáng, ta đã đi rồi. May mà đi sớm, xếp ngay đầu tiên, không thì khó mà mua được vé giường nằm.
Tôi xúc động mạnh!
Bao nhiêu năm làm con dâu, rồi lên mẹ chồng, cuối cùng cũng có người cam lòng trong giờ phút sinh tử, giữa đông đảo quần chúng, lao vào cướp cho tôi một tấm vé tàu để về nhà. Điều này thực sự khiến tôi không kìm nổi nưóc mắt…
Trong khi chờ thang máy, Thương Ngô nghiêng đầu nhìn tôi:
– Thế nào? Có phải em thấy rất bất ngờ, đúng không?
– Em định đền đáp ta thế nào?
Đôi mắt ngấn nước của tôi nhìn hắn:
– Anh thực sự muốn cùng tôi sống cuộc sống loài người thanh thản, bình dị sao?
– Nói thừa. Không thì sao ta phải tuân theo quy tắc của loài người là cùng em về ra mắt bố mẹ?
– Vậy theo quy định của loài người chúng tôi… – Tôi kéo vai hắn, thì thầm vào tai: – trước khi động phòng hoa chúc, không được làm chuyện vợ chồng.
– Chẳng còn cách nào khác, đành phải tuân theo thôi.
Thương Ngô đứng yên, nheo mắt cười, rồi thờ dài, sau đó kéo tay tôi đặt vào trong cổ áo hắn, tay tôi chạm vào làn da vẫn còn lấm láp mồ hôi. Hắn nhướn mày lên, giọng thì thầm: – Ta muốn nói với em rằng, kể từ hôm nay, trời nắng rồi đó.
– Ừ.
– Có cảm động chút nào không?
– Có.
Tôi bỗng thấy máu trong người chảy rần rần.
Đồ cầm thú, được lắm! Anh lại thắng rồi.
Nhưng để tên cầm thú này thắng một đời, có lẽ cũng rất tuyệt.
Nhật ký dạy chồng của hổ cái – Phần 11

Tôi dùng thời gian của cả một ngày nhơn nhơn trước mặt sếp lướt khắp các trang web lớn nhỏ, dù có nguy hiểm và vất vả nhưng tôi cũng cố gắng tìm những thông tin liên quan. Thông qua chữ viết, hình ảnh và khả năng liên tưởng, phóng đại của não bộ, tôi đã bước đầu có chút hiểu biết về các yếu tố chính cùng trình tự trước sau trong quá trình “yêu” của nam và nữ.
Tôi rút ra một kết luận, ngoài sự khác biệt là “lối vào”, thì về bản chất cũng chẳng có gì khác lắm so với những bộ phim tình yêu đồng tính mà tôi từng xem trước đây…
Đợi đến khi tan làm, dù dáng vẻ tôi có dung tục với khuôn mặt vàng vọt, miệng co cứng, máu mũi chảy ngược, con ngươi đảo điên, nhưng tôi chắc chắn sẽ giành phần thắng. Tôi tin mình sẽ nắm quyền chủ động, khống chế tuyệt đối trong chiến dịch sắp tói. Tôi sẽ khiến Thương Ngô mãi mãi chỉ có thể nhớ đến một mình tôi.
Khi công tác chuẩn bị tư tưởng đã hoàn tất, thì những thứ khác chỉ có tác dụng thêu hoa trên gấm mà thôi, không cẩn thận, có khi lại trở thành việc “vẽ rắn thêm chân”, nên tôi dứt khoát không mua mấy thứ như thuốc hay dụng cụ gì gì đó.
Hơn nữa, với sức vóc và ham muốn “nhỏ bé” của Thương Ngô, chẳng cần lo anh chàng “gió mạnh không rung”, mà chỉ sợ đến lúc đó, ngọn lửa bùng lên lại không dập tắt nổi. Nói như vậy, chẳng lẽ cần phải để ít đá lạnh bên cạnh, nếu điều trên thực sự xảy ra thì dùng đá dập lửa?
Tôi cười dâm đãng trên suốt con đường về nhà. Tôi đặt hai chai nước nho và mấy cây nến màu mua trong siêu thị lên bàn ăn. Thương Ngô không uống được rượu nên đành phải mua nước quả thay cho rượu nho, như thế lại đỡ phải dùng đến ly.
Mục tiêu của chúng tôi là, tiêu tốn ít nhất để đạt đến sự buông thả… à, không, là để đạt hiệu quả lãng mạn cao nhất.
Lúc chiều, Thương Ngô có gọi điện cho tôi, nói là bận chút việc ở quán, bảo tôi về nhà trước. Tôi đoán, hắn muốn tổ chức ăn mừng thời tiết nắng ấm hôm nay nên cố tình giữ bí mật để đem lại sự bất ngờ cho tôi.
Tôi ngân nga theo điệu một bài hát, chăm chỉ thu dọn toàn bộ bên trong và bên ngoài căn phòng nhỏ chỉ với một phòng ngủ và một phòng khách, rồi lại thay vỏ ghế sofa và ga giường. Không biết lát nữa sẽ lăn lộn như thế nào nên vấn đề vệ sinh nhất định phải được ưu tiên hàng đầu.
Sau khi đã làm xong mọi việc, Thương Ngô vẫn chưa về, tôi liền mặc bộ đồ lót gợi tình màu đỏ rồi soi mình vào gương tạo các kiểu dáng khêu gợi. Tôi gần như biến mình khêu gợi đến nỗi suýt không tự kiềm chế được… Ôi chao, đẹp! Thế này mới gọi là đẹp các đồng chí ạ!
Thế nhưng, tôi uốn éo tạo dáng mãi, đến nỗi chân đau tay tê, thần sắc bơ phờ, tâm trạng mệt mỏi mà vẫn không thấy bóng dáng con hổ kia đâu.
Xem đồng hồ thì đã là chín giờ mười lăm phút tối.
Vì Thương Ngô luôn luôn ngủ sớm, dậy sớm nên lừ trước đến nay chưa bao giờ về nhà muộn như thế này. Hơn nữa, hôm nay dù gì cũng là ngày đặc biệt, cứ cho là có chuyện gấp không thể nào hoãn được thì cũng không nên sống không thấy người, chết không thấy xác như thế này.
A! Phì phì phì!
Tôi bực tức với cái miệng quạ tha của mình. Rốt cuộc có chút mất bình tĩnh, nên quyết định gọi điện thoại cho hắn để thể hiện sự quan tâm.
Tôi vào phòng ngủ lây điện thoại, khi ngang qua cửa sổ mới phát hiện chưa kéo rèm. Trời đất ai, nếu có kẻ nào đó nhìn trộm thì tôi nguyền cho hắn bị xuất

huyết não, mãi mãi không khỏi vì đã nhìn trộm những tư thế khêu gợi của tôi.
Tôi vừa nguyền rủa vừa đi đến bên cửa sổ định “mất bò mới lo làm chuồng”, thì vô tình liếc xuống, cảnh tượng bên dưới khiến tôi suýt giống như trong lời nguyền.
Nhờ ánh trăng, ánh sao và ánh đèn đường, tôi có thể thấy rõ ràng bóng hai người đang ôm chặt nhau ở chỗ lối vào tại cửa an toàn tầng một.
Người con trai cao lớn, người con gái thon thả với những đường cong nóng bỏng. Người con gái ôm cổ người con trai, người con trai ghì chặt đôi vai của người con gái. Cảnh này, tình này thật vô cùng đẹp, vô cùng rung động lòng người.
Nếu người con trai đó không phải là người đàn ông đáng ra thuộc về tôi tối nay…
Mạch máu trong đầu tôi phút chốc như muốn nổ tung. Tôi tiện tay vớ lấy chiếc áo khoác lên người rồi lại tóm đại một vật cạnh cửa, phi ra ngoài với tốc độ kinh hồn như ôm thuốc nổ lao vào lô cốt. Đi thang máy xuốhg tầng một, tổng cộng thời gian chắc chắn không quá năm mươi giây. Thế nhưng, khi tôi kéo chiếc cửa chống trộm ra lại chỉ thấy độc nhất một người đàn ông.
Quanh đó có mỗi nền xi măng trống rỗng, xa hơn một chút là khu trồng cây làm xanh hóa khu nhà. Nhanh như Lưu Tường1 thì cũng phải để lại cái bóng chứ?
1 Lưu Tường: Vận động viên Điền kinh của Trung Quốc đã được lưu tên trong lịch sử Điền kinh Thế giới.
Mẹ ơi! Việc bắt gặp quả tang không thành công rồi.
Nghĩ đến đây, sát khí vốn phừng phừng trong tôi bỗng nguội đi già nửa. Có thần tiên thì ắt có yêu ma, quỷ quái. Cho dù là ai thì loài người nhỏ bé như tôi cũng đều không đấu nổi.
Hơn nữa, bắt gian phải bắt cả đôi, giờ thì không còn bằng chứng, tôi lấy cớ gì mà trút giận.
– Tiểu Tường, em làm gì ở đây vậy?
Thương Ngô nhìn tôi từ trên xuống dưới vẻ dò xét, hắn tỏ ra ngạc nhiên, về tài diễn xuất không lộ bất kỳ sơ hở nào thì hắn đúng là bậc cao thủ.
Tôi tức điên lên, hận là không thể hoạn ngay tại trận đồ cầm thú này.
Tuy nhiên, lần nào trước mặt hắn, tôi cũng luôn bối rối, không biết có phải do ảnh hưởng thời còn bé từ kiếp trước để lại hay không:
– Tôi… tôi thấy muộn rồi mà anh vẫn chưa về, đang định đi đón…
– Đón ta? – Thương Ngô khẽ nhíu mày: – Ăn mặc như thế này sao?
Tôi cúi đầu nhìn, bên trong chiếc áo sơ mi rộng của hắn là bộ đồ lót gợi tình lúc ẩn lúc hiện, còn cả cặp đùi trắng nõn. Thôi, không nói nữa.
Hắn lại chỉ vào thứ tôi đang cầm chặt trong tay:
– Em cầm chiếc vợt cầu lông này làm gì?
– … Để đối phó với đồ háo sắc…
– Đối phó ư? – Hắn cười hì hì: – Ta thấy, em là người dụ dỗ thì đúng hơn?
Thái độ của Thương Ngô cuối cùng cũng kích thích phẩm chất coi thường cái chết của tôi, tiếp đó tôi chưa kịp phục hồi trạng thái, hắn đã cởi áo khoác ngoài ra rồi quấn vào người tôi, nói:
– Về nhà thôi.
Thật mất mặt! Thật vô dụng! Thật uổng cho nữ giới thế kỷ Hai mươi mốt!!! Mong các chị em đừng coi thường tôi…
Cứ tự oán, tự thương, tự giận, tự hờn, tự bi, tự nộ như vậy, tôi ngoan ngoãn bị Thương Ngô dắt về.
Vào đến cửa, hắn nhìn quanh căn phòng được trang hoàng như mới và cả chai nước nho cùng với nến trên bàn rồi kề sát tai tôi, khẽ cười, nói:

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,48 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT