|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
là vì vấn đề thời gian sao?
Tôi nhìn vào avatar trong cột bạn bè, bần thần một hồi lâu, bần thần mãi rồi ngủ lúc nào trên ghế sofa không hay. Sau đó tôi ôn lại những năm tháng bên Lâm Lỗi bằng giấc mơ không theo thứ tự, trình tự nào.
Khi mở mắt ra, tôi phát hiện mình đang đắp cái chăn lông vịt, nằm thoái mải trên chiếc giường trong phòng ngủ. Sau đó, tôi cảm thấy đau đầu, khô họng, nghẹt mũi…
– Em tỉnh rồi à?
Tôi nuốt nước bọt để tìm nơi có giọng nói phát ra, thấy hơi chóng mặt, mọi thứ xung quanh quay cuồng.
Một bàn tay lành lạnh lập tức đặt lên trán tôi:
– Hạ sốt rồi. Sao thế? Vẫn buồn đến nỗi phát ốm sao?
Tôi chớp chớp mắt, cuối cùng cũng thấy rõ người đang ngồi bên mép giường. Hắn mặc chiếc áo phông màu đậm, mái tóc ngắn bóng mượt, các đường nét trên mặt không mang vẻ hiền lành, ánh mắt cũng có phần sắc nhọn, nhưng tôi lại thấy yên tâm.
– Thương Ngô…
Hắn khẽ rướn người lên, nhìn kỹ tôi, quanh đôi mắt đen láy của hắn phảng phất một vài tia máu nhỏ:
– Vẫn nhận ra ta, điều này cho thấy não bộ không bị cơn sốt làm cho ngớ ngẩn, không biết thế là may hay rủi. Nhung cũng có khi não của em vốn bị hỏng hoàn toàn rồi nên giờ có thế nào chăng nữa cũng chẳng đáng lo ngại.
– … Đả kích người bệnh là vô nhân đạo.
Thương Ngô cười đỡ tôi ngồi dậy, đồng thời không ngừng cằn nhằn:
– Dùng máy tính đến nỗi ngủ lúc nào không hay, lại còn mặc bộ nội y gợi cảm trông gần như là ngủ khỏa thân. Ta dám khẳng định, em có thể sống đến tuổi này, chắc chắn vì trong sổ sinh tử của Diêm Vương có sự nhầm lẫn. Ta chỉ ngủ sớm một chút, không chú ý chút thôi là em đã sốt cao đến hôn mê…
Tôi nhìn bộ đồ ngủ hình gấu trên người, hỏi:
– Anh thay giúp tôi đấy à?
– Nói thừa. Bộ đồ lúc trước đầm đìa mồ hôi rồi. – Thương Ngô rót một cốc nước, mang tới mấy viên thuốc, nói: – Uống thuốc trước, nửa tiếng sau thì ăn cháo.
Tôi ngoan ngoãn nghe lời, sau đó sực nhớ, vì cơ thể tôi luôn vô cùng khỏe mạnh nên trong nhà ngoài thuốc giảm béo ra thì ngay cả Vitamin c cũng chẳng có:
– Thuốc là do anh mua về sao?
– Đương nhiên rồi. Ta phải chạy đi mua giữa đêm khuya, đi mãi mới tìm được hiệu thuốc mở cửa hai tư giờ.
Thương Ngô đón cốc nước, rồi đứng lên kéo tấm rèm cửa sổ vừa nặng vừa dày ra, ánh mắt trời rạng rỡ suýt làm chói lòa đôi mắt tôi, tôi hét lên:
– Bây giờ là mấy giờ rồi?
– Hai rưỡi chiều.
Tôi tiếc rẻ:
– Nghỉ làm không có lý do chính đáng là bị trừ hai trăm tệ một ngày. Tiếc quá! Đau tim, đau cơ, đau đầu, đau khắp người.
Nhật ký dạy chồng của hổ cái – Phần 12
Sáng sớm nay ta đã gọi điện thoại xin nghỉ cho em rồi. Chẳng phải em vẫn còn mấy ngày phép chưa dùng đến hay sao? Khỏi ốm rồi, đi làm thì nhớ điền bổ sung vào bảng nghỉ phép. – Hắn đi đến bên, khẽ cốc vào đầu tôi: – Giờ còn đau ở đâu nữa?
– Thần tiên à, anh càng ngày càng giống người rồi đây. – Tôi ngước mặt lên trời than vãn, rồi lại cười hì hì, nắm lấy tay hắn: – Có ông bố hổ ở đây, bách bệnh tiêu tan, cơ thể khỏe mạnh, chẳng đau chỗ nào.
Thương Ngô cúi xuống vỗ vào má tôi, nói:
– Ta ở đây cũng chẳng tác dụng gì. Em đã muốn làm người thì phải chấp nhận những thứ mà con người nên chấp nhận. – Hắn khẽ thở dài, ánh mắt nhìn tôi chăm chú: – Tiểu Tường, con người vốn có bảy nỗi khổ1, em thực sự không sợ, không ân hận sao?
Ánh mắt tôi long lanh, tôi nói một câu vô cùng kiên định:
– Chỉ cần có anh ở bên, tôi không sợ bất kỳ điều gì, không bao giờ ân hận.
Có lẽ cũng cảm thấy ngạc nhiên vì câu nói đanh thép phát ra từ miệng tôi, hắn lặng lẽ trong giây lát rồi gí trán vào đầu tôi như muốn đo nhiệt độ:
– Tiểu Tường, thì ra tuy bị hỏng nhưng não của em vẫn có chỗ còn dùng được.
– …
1 Theo giáo lý nhà Phật, đời người có bảy nỗi khổ, đó là: sinh, lão, bệnh, tử, cầu bất đắc (cầu mà không được), oán tăng hội (căm ghét mà phải gặp nhau), ái biệt ly (yêu thương mà phải xa nhau).
Tôi bắt chước chiêu thức của phái Hoa Anh Đào, dùng hết sức mình cộc đầu vào trán hắn, kết quả lại khiến mắt hoa lên, thế nhưng cảm giác choáng váng, mơ hồ trước đó đã đỡ hơn rất nhiều.
Thương Ngô mặc dù da thịt săn chắc nhưng trong thoáng chốc, trên trán hắn vẫn xuất hiện một dấu đỏ, hắn hằm hè nhìn tôi, nói:
– Vừa mới hạ sốt mà tinh thần đã hăng thế này. Nếu biết sớm, lúc nãy trong khi lau người cho em, ta đã không nên thương hoa tiếc ngọc.
– Lau… lau người…
– Người bán thuốc nói, dùng khăn mặt ấm lau đi lau lại trên người sẽ có tác dụng hạ nhiệt, nên ta đã phải đánh vật suốt nửa đêm qua, lại thêm nửa ngày hôm nay nữa.
Đánh vật…
Sao từ này lại khiến tôi có ý nghĩ sâu xa thế?
Tôi dịch người đến góc tường, kéo chăn lên làm ra vẻ khóc lóc, nũng nịu, hờn trách:
– Không chỉ thấy hết cơ thể tôi, lại còn sờ soạng nữa, sự trong trắng của tôi đã bị anh hủy hoại rồi…
Không ngờ, Thương Ngô lại tỏ vẻ chán ghét:
– Lúc đó, em vừa hôi, vừa nhớp nháp, giống hệt con cá ươn, nên ta chẳng có hứng thú hủy hoại, ta cũng đâu có thích xác chết.
– …
Tôi ném thẳng hai cái gối thêu hình uyên ương vào người hắn.
Mấy phút sau, bên ngoài vang lên tiếng bát đũa va vào nhau khe khẽ:
– Tiểu Tường, cháo nhừ rồi. Em dậy ăn một chút rồi ngủ tiếp.
Tôi ngoan ngoãn nghe lời, vệ sinh qua loa rồi xõa tóc ngồi trên ghế như địa chủ nhà giàu hưởng thụ sự phục vụ “cơm bưng nước rót”.
Cháo vừa được múc ra nên rất nóng, Thương Ngô vừa dùng thìa quấy liên tục cho nhanh nguội vừa khe khẽ thổi, hắn chăm chú như thể đang làm một việc đại sự liên quan đến trời, đất và con người.
Trong phòng đầy ắp ánh sáng, khí hậu mùa xuân rất dễ chịu, tôi chống tay lên cằm nhìn người đàn ông trước mặt, trong lòng thấy bình an.
Đúng, là một người đàn ông, không phải thần tiên, cũng chẳng phải cầm thú.
Kể từ thời khắc hắn nói sẽ ở lại trần gian bên tôi suốt một đời, hắn không còn là vị thần bảo hộ xa vời đối với tôi nữa.
Hắn biết cố gắng kinh doanh quán thịt nướng, kiểm tra tài chính, bàn bạc với nhân viên để đưa ra những phương án thúc đẩy doanh số. Hắn biết xách làn đi chợ, đi siêu thị, biết mặc cả, biết chọn những đồ giảm giá, biết cân nhắc nên mua mặt hàng nào là kinh tế nhất. Hắn biết cùng tôi chen chúc lên xe buýt hay xe điện ngầm. Trên những phương tiện giao thông chứa đầy người đó, hắn biết tránh đụng chạm vào người khác giới, biết bảo vệ để kẻ khác không thể lợi dụng tôi và còn biết tự tránh để bản thân hắn không bị lạm dụng…
Hắn biết xếp hàng mua vé tàu, biết đưa ra chủ ý về nhà ra mắt bố mẹ, bạn bè, biết tính toán cho hôn lễ và tương lai của chúng tôi…
Hắn còn biết mua thuốc khi tôi bị ốm, không ngủ, không nghỉ để chăm sóc tôi, thay tôi gọi điện đến công ty xin nghỉ, rồi còn cả thay đồ, lau người, nấu bát cháo loãng cho tôi.
Trong thời gian yêu Lâm Lỗi, chúng tôi gần nhau ít, xa nhau nhiều nên những lúc vui, buồn, thành công hay thất bại, tôi chỉ có thể gọi điện thoại hoặc lên mạng chia sẻ với anh ta. Vì không muốn anh ta mất công lo lắng, khi bị ốm tôi chỉ còn biết tự mình mua thuốc, đi khám và tự chăm sóc bản thân. Đến khi khỏi rồi mới thỉnh thoảng vô tình nhắc lại.
Tôi từng cho rằng, tình yêu là vĩnh cửu, không cần thiết cứ phải sớm sớm chiều chiều.
Giờ thì tôi biết, tôi cần thứ tình yêu sớm sớm chiều chiều như thế này. Bất luận khi tôi vui, buồn, khóc, cười, khỏe mạnh hay đau ốm, người đó luôn bên cạnh tôi, lúc mở mắt ra là có thể trông thấy, đưa tay ra là có thể chạm vào, không rời xa nhau.
Trong cơn sốt, tôi mơ rất nhiều. Trong giấc mơ, dáng vẻ Lâm Lỗi lúc nào cũng khẽ khàng, dịu dàng. Sự dịu dàng đó đã không còn khiến tôi say mê, muôn đắm mình trong đó nữa.
Tôi nhớ đoạn cuối của giấc mơ, anh ta cười rồi quay lưng bước đi. Tôi cảm giác như còn điều gì đó vẫn chưa nói ra nên gọi lớn tên để anh ta dừng bước. Nhưng anh ta không hề đoái hoài, bóng dáng cao gầy bị làn khói mỏng từ bốn phương tám hướng ập đến nuốt chửng.
Bây giờ nhớ lại, điều tôi muốn nói khi đó có lẽ là câu từ trước đến nay tôi chưa từng thốt ra: “Tạm biệt”.
Tôi tin, tối qua Lâm Lỗi đến để chào tạm biệt, bởi vì mối tình đó dù đã kết thúc từ lâu nhưng trong lòng cả hai vẫn vấn vương chưa dứt, đến giờ mói có thể đánh dấu chấm hết.
Tôi nghĩ, những lời anh ta nói, những việc anh ta làm, còn cả mật mã QQ và danh sách bạn bè, tất cả chỉ là thói quen, chẳng mang ý nghĩa sâu xa nào khác.
Ví dụ như, mật mã dùng bao nhiêu năm nay của tôi, tôi cũng không muốn đổi, nó chỉ là hàng số đã in đậm trong đầu mà thôi, chẳng đại diện cho ai, càng không để hoài niệm mối tình đã qua.
Giờ này, phải chăng Lâm Lỗi đang ở bên cô gái đó, không biết về sau có sự thay đổi nào khác không, sẽ kết hôn và sinh con cùng ai? Tất cả đều đã không còn liên quan gì đến tôi.
Thậm chí… thậm chí nếu một ngày nào đó, anh ta muốn quay lại tìm tôi, tôi chắc chắn sẽ không đứng ở một nơi xa xôi nào đấy đợi anh ta.
Vì, tôi có Thương Ngô.
Cháo đã bớt nóng, Thương Ngô ngẩng đầu lên, đúng lúc trông thấy vẻ mặt bần thần, hồn bay phách lạc của tôi.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




