watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7185 Lượt

Hắn vội sờ tay lên trán tôi kiểm tra.
Tôi hất tay hắn ra, rồi ào về phía trước, ôm lấy eo hắn:
– Thương Ngô…
– Em sao thế?
Tôi vùi mặt trong lòng hắn, nói một tràng như kẻ mắc chứng tâm thần:
– Thương Ngô, Thương Ngô, Thương Ngô…
Những tưởng hắn sẽ tỏ vẻ kiêu ngạo đẩy tôi ra hoặc sẽ chiều chuộng tôi như một ông bố đối với cô con gái diệu, không ngờ, hắn lại thốt lên:
– Lặp lại nhiều hơn một lần so với cái tên đó. Oh, yeah!
– … Hả? cái tên nào?
– Lâm Lỗi.
Tôi bỗng thấy bối rối, ngẩng đầu lên, vẻ ngốc nghếch:
-Hả?
Thương Ngô nghiêm túc nhìn tôi, nói:
– Trong lúc hôn mê, em gọi tên Lâm Lỗi tổng cộng là tám mươi bảy lần, chỉ gọi tên ta có tám mươi ba lần. Thế nhưng cộng thêm bốn lần ban nãy và một lần em gọi lúc tỉnh dậy trước đó, cả thảy là tám mươi tám lần. Vậy nên, ta thắng rồi.
Tôi há hốc miệng:
– Sao có chuyện nực cười như vậy? Không thể thế…
– Sao lại không? Ta đếm rõ ràng vậy mà.
– Nhưng, tôi đâu có mơ về anh, sao lại gọi tên anh làm gì cơ chứ?
Lòng kiêu ngạo của Thương Ngô lại phát tác, hắn đẩy mạnh một cái, khiến người tôi xô sang một bên, tôi lại trơ trẽn lao vào, ôm chặt eo hắn, không chịu buông tay:
– Sau này, tôi hứa ngày nào cũng mơ một giấc mơ về anh, rồi gọi tên anh một trăm lần, chỉ mơ thấy anh, chỉ gọi tên anh, được chưa?
Tình cha trong con người Thương Ngô cuối cùng cũng được thức tỉnh…
– Gọi nhiều lần như thế để làm gì? Miệng không bị khô sao?
– Hôm qua gọi gần hai trăm lần, hình như vẫn ổn, chỉ có điều hơi đau họng.
Thương Ngô cười gằn:
– Đồ ngốc, ta lừa em đấy. Hai hôm trước, ta có xem bộ phim hài Đại thoại tây du, cảm thấy những chiêu liên quan đến con số trong đó rất hay nên mới thử áp dụng. – Hắn xoa đầu tôi, giọng nói trở nên vô cùng nhẹ nhàng: – Em không gọi tên ta, nhưng đúng là có gọi tên Lâm Lỗi, chỉ gọi một lần thôi.
Một lần đó, có lẽ là lúc cuối cùng tôi muốn nói “tạm biệt” với anh ta.
– Thực ra, tôi chỉ vô tình mơ thấy anh ta thôi…
Thương Ngô “ừ” một tiếng, nói:
– Không cần giải thích, ta biết rõ cả rồi.
– Thật sao?
– Dù gì ta cũng không quan tâm trong giấc mơ em gọi tên ai, chỉ cần khi ở bên ta, em gọi tên ta là được.
Tôi nghĩ ngợi một lát, buông Thương Ngô ra rồi ngồi lại ngay ngắn, thái độ tỏ ra thành khẩn, thẳng thắn:
– Tối qua, tôi ra ngoài không phải để lấy tài liệu, người đến cũng không phải là đồng nghiệp cùng công ty…
Thương Ngô khẽ nghiêng đầu, khóe môi hơi nhếch lên, lông mày và mắt cong cong, vẻ mặt như muốn bật cười, nói:
Tôi sững người:
– Anh biết gì?
– Cái gì ta cũng biết. – Hắn đặt bát cháo lên tay tôi, nói: – Mau ăn đi, ăn xong thì ngủ, ngủ dậy lại ăn tiếp. Ta không hứng thú gì với cá ươn, cũng chẳng hứng thú với mèo bệnh.
– … Nên anh muốn nuôi tôi thành một con heo?
– Đúng thế. Nuôi cho béo tốt rồi thì ăn thịt.
– Tôi hiểu rồi. Anh đang khen tôi có thân hình mảnh mai. Ha ha ha…
Thương Ngô khoanh tay nhìn tôi rồi bĩu môi, lắc đầu. Câu nói của hắn lập tức làm tắt ngấm sự đắc ý của tôi:
– Tiểu Tường à, sờ vào cơ thể em đúng là rất thích, nhưng chỗ thịt đó hình như đặt không đúng chỗ. Ý ta là ngực em thực sự cỡ 36C sao?
Tôi kiềm chế, kiềm chế, cuối cùng mới không hắt cháo vào người hắn. Tôi bắt chước điệu bộ của hắn, mắt nheo nheo, bĩu môi, rung đùi nói:
– Cái của anh liệu có dài đến mười tám centimet không

Đúng là “bệnh đến thì nhanh, chữa thì lâu”, đặc biệt đối với người mười mấy năm trời chưa từng bị ốm dù chỉ là cảm cúm như tôi thì việc khỏi bệnh càng đặc biệt khó khăn hơn. Dù đã hạ sốt rồi nhưng tiếp theo là ho, ngạt mũi, từ sáng đến tối nước mũi cứ chảy ròng ròng.
E rằng bất kỳ ai cũng sẽ không nảy sinh ham muốn sinh lý hoặc ham muốn tinh thần đối với người mà bất kỳ khi nào, ở đâu cũng xì xoẹt rồi vứt ra một đống giấy lau mũi như tôi.
Vì những điều nói trên, thân thể ngọc ngà của tôi vẫn còn nguyên vẹn.
Thương Ngô mua vé tàu đêm ngày Ba mươi tháng Tư, ban ngày tôi vẫn đi làm chịu sự bóc lột của nhà tư bản như thường lệ, còn anh đến quán để sắp xếp công việc trong thời gian nghỉ lễ. Hai chúng tôi hẹn sau khi tôi tan làm sẽ cùng nhau đi siêu thị mua ít đồ ăn trên đường.
Kết quả là, sếp lớn của công ty mà chúng tôi có lúc ngỡ là Hitler, không hiểu có phải tối qua đã được Bồ Tát cảm hóa hay không mà bỗng nhiên trở nên lương thiện, tốt bụng lạ thường, cho phép toàn bộ nhân viên chúng tôi tan làm trước ba tiếng.
Không khí tự do thật dễ chịu!
Tôi đứng ở bên ngoài tòa nhà văn phòng hít thở thật sâu để hưởng thụ. Sau khi làm hành động khác người đó xong, tôi quyết định tiện đường đi kiểm tra công việc của Thương Ngô.
Vì ở quán có mấy cô bé trông tươi tắn mơn mởn, giống như những cây củ cải vừa mới được nhổ lên, đến tôi nhìn mà cũng cảm thấy thèm thuồng.
Với mục đích trong lòng, tôi lén lút nấp ở một chỗ gần quán thịt nướng, tay vịn vào giàn dây leo nhìn sang, và tôi chợt ngộ ra.
Trong mắt của con hổ kia, “củ cải” chỉ là phù du, “thịt” mới là vương đạo!
Tôi thấy ở ngay trưóc cửa quán, Thương Ngô mặc bộ quần áo màu đen đang đứng đối diện với một cô gái mặc bộ váy liền màu trắng, cả hai đang kẻ nói người đáp rôm rả. Nam thanh nữ tú trông thật bắt mắt, đúng là một đen một trắng vẻ vô cùng thoát tục…
Do ánh mặt trời phản chiếu nên tôi không thấy được rõ nét mặt họ.
Nhưng tôi vẫn có thể dễ dàng nhận ra cái dáng mảnh mai được ôm khít bởi chiếc váy mỏng.
Cặp chân thon dài, thẳng tắp, vòng eo nhỏ nhắn nhưng đầy đặn, cặp núi đôi cao thon… theo như những gì mắt thấy, thì bộ ngực này ít nhất cũng phải cỡ to, không ngoại trừ khả năng thuộc hàng cực đại.
Trong đại não dung tục của tôi bỗng hiện lên ba chữ hạ lưu vô cùng: “Cái đệm thịt”!
Tôi tự bi, tự ái, tức giận đến nỗi dám cả gan muốn khứa dao hoặc tạt axit vào khuôn mặt nhỏ nhắn kia…
Là thanh niên mới của Xã hội chủ nghĩa văn minh, tươi đẹp, bác ái, làm vậy thì độc ác quá, cần phải sám hối thôi.
Do đó, tôi nhắm mắt lại, trong lòng thì thầm cầu chúa Jesus.
Khi mở mắt ra, Thương Ngô đã quay người đi vào trong quán, người đẹp váy trắng vẫn đứng yên tại chỗ, một lúc sau mới đi thẳng về hướng tôi đang nấp.
Tôi vò đầu, nhìn thùng rác to đùng làm vật chắn trước mặt, cảm thấy không biết nên thế nào.
Đôi khi, cảm giác tồn tại đúng là chẳng hay ho gì…
Như một con thỏ nhảy bổ ra, tôi cười rạng rỡ chào hỏi:
– Chào Mạc Linh, đến tìm Thương Ngô có phải không? Sao không vào trong quán ngồi, củ cải trong quán thịt nướng của chúng tôi ngon lắm đấy.
Dù đêm hôm trước chỉ nhìn thấy lờ mờ từ trên cao nhưng tôi vẫn có thể nhận ra, cô ta chính là kẻ tán tỉnh Thương Ngô, là thầy tế của tộc Hổ, Mạc Linh.
Đôì với kẻ dám tán tỉnh người đàn ông của mình, đàn bà luôn có một loại cảm tình mang tính khắc cốt ghi tâm, lướt qua một lần thì đến cả vạn năm sau cũng không sao quên nổi, khiến trời đất phải cảm động.
Mạc Linh bất ngờ trước sự nhiệt tình tự nhiên của tôi, cô ta hơi giật mình…
– Cô quen tôi sao?
– Thương Ngô có nói với tôi về cô.
Mạc Linh tỏ rõ vẻ ngạc nhiên:
– Anh ấy… nói với cô… về tôi?
– Đúng thế. – Tôi cười chân thành, kiểu chân thành gượng ép: – Cô biết đấy, đàn ông mà, khó tránh khỏi những sai lầm nhỏ nhặt trong quá khứ, thời thanh niên ngông cuồng, ai mà chẳng từng bỡn cợt vài bông hoa, mấy ngọn cỏ cơ chứ.
– Sao cô lại nói anh ấy như vậy… – Mạc Linh lập tức hiểu hàm ý sâu xa trong câu nói của tôi. Cô ta khẽ nhếch mép cười, nụ cười lạnh lùng, có phần châm biếm rồi hất hàm tỏ ra nghiêm túc, cao sang nói: – Tôi có chuyện muốn nói với cô, đi theo tôi.
Nói xong, không thèm nhìn mặt tôi, cô ta quay người tiến vào tiệm Starbucks bên cạnh, đôi giày cao gót gõ xuống mặt đường kêu lộc cộc.
Cùng là thần tiên, tại sao Thương Ngô chẳng có một đồng xu dính túi, còn cô ta lại có thể khoác trên người trang phục hàng hiệu sang trọng, có thể ngồi ở nơi mà một cốc cà phê thôi cũng có giá những ba mươi mấy tệ?
Tôi vừa nghĩ như vậy vừa gọi một ly Caramel Macchiato. Ly đồ uống này có giá cắt cổ khiến tôi thấy như bị ai đó xát muối vào ruột.
Sau khi tìm được một chỗ yên tĩnh để ngồi, Mạc Linh dùng những ngón tay trắng muốt của mình cầm thìa lên khẽ quấy ly cà phê đen, đôi mắt đẹp của cô ta nhìn tôi vẻ dò xét, ánh mắt rõ ràng không mang chút hữu hảo nào. Nói chính xác là có phần coi thường, hoặc có thể gọi là ánh mắt thù hận, hay nói toạc ra là căm phẫn.
Bỗng nhiên tôi nhớ đến ánh mắt của bà mẹ Đạo Minh Tự khi nhìn Sam Thái1…
Tầng lớp quyền quý cao sang coi khinh người dân lao động nơi đáy xã hội?
1 Đạo Minh Tự và Sam Thái là hai nhân vật chính trong bộ phim Mưa sao băng. Đạo Minh Tự là một công tử nhà giàu, còn Sam Thái nhà rất nghèo, hai người yêu nhau, nhưng mẹ của Đạo Minh Tự cực kỳ ác cảm với cô gái nghèo Sam Thái.
Điều này khiến người lúc nào cũng bất bình với những kẻ giàu có như tôi bắt đầu nghiêm túc nghĩ rằng nếu hắt ly Caramel Macchiato có giá hai mươi

Trang: [<] 1, 42, 43, [44] ,45,46 ,48 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT