|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Tắc Hàn sờ gương mặt mềm mại kia. Đồng Ánh Diêu, thợ săn đã giăng lưới rồi. Cho dù hồ ly có xảo quyệt thế nào đi nữa thì cũng trốn không thoát bàn tay của thợ săn.
Hắn hôn lên má của nàng, sau đó ôm nàng mà ngủ.
……………………………………
0 “Nhất kiến chung tình”: vừa gặp đã yêu, tình yêu sét đánh. “Nhị kiến chung tình”: gặp gỡ, tiếp xúc nhiều mới yêu.
Chương 4.1
Buổi chiều, Đồng Ánh Diêu ngồi trong văn phòng của nàng. Tuy đang mở máy tính nhưng lòng của nàng lại đang suy nghĩ chuyện khác.
Tại sao đêm qua lại cùng Lí Tắc Hàn lên giường? So với lần đầu tiên, dường như nàng nhớ hết toàn bộ chuyện của tối qua. Hơn nữa hình như là nàng chủ động. Từ khi nào mà nàng biến thành “sắc nữ” vậy? Là vì ngày hôm qua hắn xứng với chức vụ “bạn trai”, sau đó đột nhiên nàng cảm thấy kỳ thật con người hắn cũng không tệ lắm, bộ dạng cũng rất tuấn tú…
Đồng Ánh Diêu dùng hai tay ôm đầu, không hiểu mình đang nghĩ gì. Tên kia là Lí Tắc Hàn đó, cho dù hắn có đẹp trai đi nữa, bọn họ cũng không thể có cách nào ở chung như những đôi tình nhân bình thường khác, tuy rằng hai người ở trên giường rất hòa hợp…
Nhớ tới những hình ảnh kích tình đó, nàng liền mặt đỏ, tim đập nhanh, bởi vì rất kịch liệt.
Không được, cứ tiếp tục như vậy thì sẽ không thể dứt khoát. Chỉ mới lên giường một lần mà hắn đã lắm mồm nói phải chịu trách nhiệm. nếu lại cùng hắn lên giường nữa thì giữa hai người bọn họ sẽ dây dưa không dứt…
Cứ tưởng rằng sau khi đáp ứng kết giao, chắc là bọn họ sẽ chia tay rất nhanh. Dù sao nàng và Lí Tắc Hàn làm sao có thể có biện pháp yên ổn vô sự cả một ngày? Nhưng từ ngày hôm qua cho đến sáng nay hắn lái xe đưa nàng về nhà thay quần áo, chuyện “cãi vã” thường thấy giữa hai người bọn họ hình như đột nhiên biến mất, hại nàng căn bản là tìm không được cơ hội nói chia tay.
Thật là, trước kia rõ ràng bọn họ rất dễ dàng xảy ra tranh chấp…
Haiz! Không nhanh chóng giải quyết chuyện này thì nàng sẽ bực chết mất!
Lúc này trợ lý Đinh Tiểu Hủy của nàng bưng vào cho nàng một ly cà phê. “Trưởng phòng, em thấy chị có vẻ không tinh thần gì cả, em đã pha một ly cà phê cho chị nè.”
“Cám ơn em.” À, cà phê rất ngon.
“Trưởng phòng, em có một chuyện muốn nói với chị, đồng thời muốn hỏi ý kiến của chị.”
“Chuyện gì?”
“Việc này…” Khuôn mặt thanh tú ửng hồng. “Em rất thích trưởng phòng Lí.”
“Khụ khụ!” Đồng Ánh Diêu thiếu chút nữa bị cà phê làm sặc. Tay nàng hơi run đem cà phê đặt xuống. “Em nói gì, em thích Lí Tắc Hàn?”
“Dạ đúng.” Đinh Tiểu Hủy gật đầu.
“Em thích thích anh ta ở điểm nào?” Nàng còn nhớ Như Phượng từng nói trong công ty có ít nhất năm người thích Lí Tắc Hàn. Không ngờ Tiểu Hủy cũng là một trong số đó?
“Thật ra vừa vào công ty em đã thích trưởng phòng Lí. Em cảm thấy anh ấy rất đẹp trai, rất đàng hoàng. Mặc dù có lúc nói chuyện hơi dữ dằn nhưng làm việc thì rất nghiêm túc. Em cảm thấy anh ấy rất có cá tính, rất ‘man’, rất đàn ông. Hơn nữa dáng nguời anh ấy rất cao lớn, đứng ở bên cạnh anh ấy khiến cho người ta cảm thấy rất an toàn.” Nghe được Đinh Tiểu Hủy miêu tả, trong chớp mắt Đồng Ánh Diêu cảm thấy người mà giờ phút này hai người đang thảo luận là cùng một người sao?
“Trường phòng, em muốn nói với trưởng phòng Lí rằng em thích anh ấy, chị thấy có được không?” Đinh Tiểu Hủy ngượng ngùng nói. “Trưởng phòng Lí đã chia tay với bạn gái nên em muốn nhân cơ hội này tỏ tình với anh ấy.”
Tiểu Hủy muốn tỏ tình với Lí Tắc Hàn? Đồng Ánh Diêu cũng không biết mình nên cho Tiểu Hủy ý kiến gì nữa. Bởi vì nàng cũng không thể nói với Tiểu Hủy quan hệ giữa nàng và Lí Tắc Hàn. Nói thật, bây giờ giữa bọn họ có quan hệ gì nàng cũng không thể nói rõ ràng. Chỉ có thể nói bọn họ là người yêu “thử”, cộng thêm hai lần lên giường.
Đồng Ánh Diêu nhìn Đinh Tiểu Hủy – diện mạo thanh tú – Lí Tắc Hàn sẽ thích nàng sao?
Nếu sau khi Tiểu Hủy tỏ tình với hắn, cảm giác của hắn với Tiểu Hủy cũng không tệ lắm, có lẽ bọn họ sẽ kết giao. Như vậy phiền não của nàng cũng không còn nữa…
“Trưởng phòng, chị thấy em nên làm thế nào?” Đinh Tiểu Hủy hỏi.
“Chuyện này…” Đồng Ánh Diêu ngừng một chút: “Chị cảm thấy nếu em thật sự thích trưởng phòng Lí, em có thể cho anh ta biết.” Trước đây hình như có người từng nói, thà rằng tỏ tình thất bại cũng đừng bỏ lỡ người có thể là chân mệnh thiên tử trong đời mình.
Nàng đã thấy bạn gái cũ của Lí Tắc Hàn. Là loại con gái xinh đẹp mảnh mai, có điểm giống với Tiểu Hủy. Có lẽ hắn sẽ đáp ứng kết giao với Tiểu Hủy cũng không chừng.
“Thật sao? Trưởng phòng, chị cũng cảm thấy trưởng phòng Lí có thể sẽ thích em đúng không? Bởi vì Tiểu Mã từng nói ngoại hình của em và bạn gái cũ của trưởng phòng Lí rất giống nhau.”
Thì ra nàng cũng biết việc này, xem ra Tiểu Hủy rất thích Lí Tắc Hàn, rất để ý đến chuyện của hắn.
Có lúc nàng cũng nghĩ rằng, Lí Tắc Hàn ngoại trừ vì cùng nàng lên giường, muốn chịu trách nhiệm với nàng ra, có thể là vì hắn vừa thất tình không lâu cho nên mới cam chịu tìm người kết giao hay không? Nếu không, làm thế nào nàng cũng không cảm thấy hắn thật lòng muốn kết giao với nàng.
Nói thật thì hắn là người đàn ông không tồi. Chỉ là bọn họ không thích hợp. Bên cạnh hắn nên có mộtngười bạn gái dịu dàng đáng yêu như Tiểu Hủy chứ không phải một người mọi chuyện đều đối chọi gay gắt với hắn. Như vậy quá mệt mỏi.
Nhìn Tiểu Hủy vui vẻ sảng khoái đi ra ngoài, nàng chúc phúc cho Tiểu Hủy.
Chương 4.2
“Đồng Ánh Diêu!”
Đồng thời với cửa phòng làm việc bị đá bay ra, tiếng rống giận dữ của hắn cũng theo đó mà đến, chấn động tới mức dường như tất cả nhân viên của công ty đều ngóng về phía văn phòng của Đồng Ánh Diêu. Mà chen đến trước nhất để nhìn là bà bầu Lương Như Phượng, bộ dáng giống như phóng viên đài SNG chuẩn bị đến hiện trường tường thuật trực tiếp. Nhìn Lí Tắc Hàn giận dữ ngút trời, khóe miệng Đồng Ánh Diêu hơi run rẩy. “Hi, trưởng phòng Lí.”
Đây không phải lần đầu tiên Lí Tắc Hàn gầm rú tên của nàng như vậy, nhưng là lần đầu tiên nàng nhìn thấy hắn tức giận như thế. Thoạt nhìn hình như hắn thật sự rất tức giận.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Không phải Tiểu Hủy đến văn phòng của hắn tìm hắn tỏ tình sao? Vì sao hắn lại tức giận đến như vậy. Đã không thể dùng “hỏa long phun lửa” để hình dung rồi, là siêu cấp đáng sợ hỏa long. Lí Tắc Hàn thật sự bị nàng chọc giận rồi.
Nàng cướp đi khách hàng của hắn, hắn giận thì giận nhưng thấy nàng nói có lý thì cũng sẽ không so đo với nàng nữa. Dù sao đây cũng là vì danh dự của công ty.
Nhưng lần này… Cô gái này thật sự muốn hắn bóp chết nàng sao?
Đồng Ánh Diêu cảm thấy mí mắt giật thật nhanh, đặc biệt là mắt trái. Nhưng, bên phải giật thì tai nạn, bên trái giật thì phúc đến, hay là bên trái giật thì tai nạn, bên phải giật thì phúc đến đây? Lát nữa sẽ là vận may kéo tới hay là chết rất khó coi đây? Nhìn đã người đàn ông đã hóa đá trước mặt, nàng hắng giọng:
“Trưởng phòng Lí, có chuyện gì sao chứ? Tức giận như vậy, gần đây hình như tôi không có giật khách hàng của anh nha.” Lí Tắc Hàn xanh mặt. Bước một bước dài liền tiến lên nắm lấy tay nàng.“Đi theo tôi.”
“Đi, đi đâu?” Bởi vì thân hình quá mức khác biệt, hơn nữa sức của đàn ông rất mạnh, cho nên Đồng Ánh Diêu bị kéo đi về phía trước.
Khi đi qua hành lang văn phòng, Lương Như Phượng đứng trước một đám người, giống như phóng viên phỏng vấn mà hỏi: “Ánh Diêu, có thể nói cho chúng tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?”
“Mình cũng không biết.” Tiếp tục bị kéo về phía trước.
“Trường phòng Lí không nói gì sao?”
“Đúng vậy.”
“Vậy sao mình có thể đưa tin được?”
“…….”
Khi đi qua một ngã rẽ khác, Tiểu Mã khuyên: “Anh Hàn, em biết bây giờ anh rất tức giận, nhưng dù sao cũng đừng làm ra tai nạn chết người nha!”
Đồng Ánh Diêu trợn mắt, hắn muốn lấy mạng của nàng?
Lí Tắc Hàn kéo nàng tới phòng làm việc của Hạ Kế Quang. Phòng làm việc của sếp Hạ rất hiện đại, chẳng những có thiết bị cách âm, ngay cả cửa phòng cũng phải nhập mật mã mới có thể tiến vào. Mà mật mã thì toàn bộ công ty cũng chỉ có sếp Hạ cùng hắn biết. Sếp Hạ từng nói nếu anh ấy không có ở đây, hắn có thể tiến vào phòng làm việc lấy tài liệu bất cứ lúc nào, muốn mượn dùng cũng được. Hai ngày nay sếp Hạ không có mặt, đúng lúc để cho hắn sử dụng.
Nhập mật mã, Lí Tắc Hàn kéo Đồng Ánh Diêu đi vào văn phòng của Hạ Kế Quang, sau đó nhấn nút tự động đóng cửa.
Mãi cho đến khi đi vào văn phòng, Lí Tắc Hàn mới buông tay Đồng Ánh Diêu ra. Nàng sờ cổ tay của mình, tê hết cả rồi.
Hắn xoay người, đôi mắt đen tràn ngập lửa giận nhìn nàng. “Vừa rồi trợ lý Tiểu Hủy của cô nói với tôi, là cô khuyến khích cô ta đến tỏ tình với tôi, chuyện này có thật không?”
Thì ra là vì chuyện này, nhưng đây không phải chuyện tốt sao? Rốt cuộc tại sao hắn phải tức giận như vậy? “Là thật, Tiểu Hủy nói với tôi cô ấy thích anh, tôi cho rằng cô ấy nên cho anh biết.” Nàng cư nhiên thừa nhận ! Lí Tắc Hàn quát: “Rốt cuộc cô coi tôi là cái gì? Tôi là
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




