watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:14 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3624 Lượt

trẻ con, đáng yêu vô cùng.

Cô rùng mình, “Tôi cứ nghĩ là anh về rồi chứ…”

“Nằm cạnh em tôi ngủ rất ngon, sao lại phải về?” Anh vừa nói vừa hôn lên đôi môi nhỏ nhắn, hôn rồi lại hôn.

“Anh anh anh… Anh lập âm mưu làm da tôi xấu đi phải không?” Tim cô đập càng lúc càng nhanh.

“Tôi nói thật mà.”

“Nhưng tôi đã nói rõ là không được để thế này rồi cơ mà.” Cô phải kiên trì giữ vững lập trường mới được.

“Cái gì có lợi với tôi thì tôi sẽ không bỏ qua.” Anh lại hôn cô lần nữa, nhưng lần này anh giở trò đùa giỡn với lưỡi cô, ngăn lại câu nói kháng nghị trước khi kịp thoát ra từ miệng cô, nhất quyết không rời.

Anh phải thừa nhận rằng khi ở bên cô, dục vọng của anh không bao giờ là đủ, anh chỉ mong thời gian kéo dài hơn nữa khi họ bên nhau, thích nhìn biểu hiện đam mê của cô trong vòng tay mình, thân thể cô khi ấy sẽ nóng lên, lý trí bị thiêu đốt, chỉ còn nhu cầu sâu thẳm giấu kín trong cô mà thôi.

Anh không muốn buông tay, cũng chẳng thể rời xa cô được.

***

Hình như có người muốn thay đổi cục diện tình hình, rõ ràng Dương Lập Hân tỏ rõ thái độ sẽ không kết hôn trong mấy năm nữa, nhưng các “vợ tổng giám đốc” tương lai không quan tâm tới việc anh ta xác định thế nào, cứ tằng tằng tấn công nhằm chiến thắng trái tim trai đẹp.

Thời đại bây giờ người ta thường không kết hôn sớm, một người phụ nữ dù độc thân đến năm ba lăm tuổi cũng không ngại kết hôn lần đầu, có cớ gì một người đàn ông lại vội chuyện yên bề gia thất chứ? Đấy là còn chưa nói tới việc nữ giới bị hạn chế tuổi sinh con còn nam giới thì không. Đàn ông chỉ cần có tiền có thế là lúc hơn sáu mươi tuổi cũng có những cô em trẻ trung xinh đẹp mới hai mươi tuổi đầu muốn được gả cho với ý định về sau dễ được phân chia tài sản khi chồng chết.

Từ trước tới nay, Dương Lập Hân vốn không phải người thân thiện, khi xem mặt bảo người mua hộ trang sức để tỏ ra lịch sự thôi chứ chẳng có ý lấy trái tim của ai hết. Anh ta có rảnh đến mức đó đâu! Mặc dù vậy nhưng vẫn cứ có rất nhiều cô nàng mê muội đâm đầu theo lao.

Nhưng sau bữa tiệc tối hôm trước, anh không đi tham dự sự kiện nào nữa mà chỉ đến công ty rồi về thẳng nhà, trong nhà anh trước giờ không tùy tiện tiếp khách, đến cả giám đốc kế hoạch cũng không dám bén mảng đến nhà anh nếu không có việc gì quan trọng, vì thế mà biệt thự anh sống luôn luôn yên tĩnh.

Điều này đã cản trở tới công việc của các bà mối, họ phải nghĩ cách làm sao để gặp được anh và giới thiệu các cô gái đúng tiêu chuẩn thục nữ nhà gia giáo cho anh. Thế nên họ dời địa điểm gặp mặt ở những bữa tiệc hào hoa thành những buổi ăn trưa, anh và cô gái họ muốn giới thiệu sẽ “tình cờ” chạm mặt.

Trùng hợp là từ đó Phạm Ti Ti cũng “tình cờ” ăn trưa cùng anh, sau ba buổi ăn trưa căng thẳng, cô không nhịn được nữa mà túm lấy Xuân Phàm càu nhàu: “Ma đầu của cậu cứ coi mình như đạn mù, còn dọa cắt tiền lương của mình khiến mình không thể phản kháng! Anh ta muốn thử độ dày của da mặt mình bằng cách cho mình ngồi đó, lúc có người đem một cô nàng xinh đẹp đến thì ngồi im như khúc gỗ, một chữ cũng không chịu nói, để mặc mình phải tiếp chuyện rồi cười cười nói nói những lời nhạt toẹt. Ôi trời ơi, mấy cô nàng thấy mình chắc chắn vừa về nhà đã lên mạng tìm mua hình nộm mình rồi đóng đinh, mấy hôm nay mình cứ có cảm giác lành lạnh ở sống lưng ấy, như là có ma bước xuyên người…”

“Phịch” một tiếng, Xuân Phàm không nói hai lời, bê lên mặt bàn một thùng giấy to.

“Cho cậu chọn, thích gì lấy đó.”

“Cái gì đấy?”

Phạm Ti Ti đứng lên nhòm vào thùng giấy, nhìn xong không khỏi thốt lên “A a”, “Chuyển tới lúc nào thế?”

“Vừa sáng nay.”

“Mới chỉ có hai tháng mà anh ta cho rằng đồ dưỡng da và mĩ phẫm của cậu đã dùng hết rồi sao?!” Phạm Ti Ti tấm tắc, mấy đồ trang điểm này đắt chết người đó, chắc chắn người bán hàng hôm đó yêu quý loại khách béo bở như Dương Lập Hân lắm. Nhìn nhìn một cái là mua đầy một thùng, trong đó phải có hơn hai mươi hộp mặt nạ dưỡng da, sáu lọ nước hoa, còn đồ trang điểm khác đầy đủ không thiếu một thứ.

“Cậu cho mình thật à?” Đống đồ trang điểm này chỉ nhìn thôi cũng thèm muốn chết rồi.

“Tất nhiên, coi như bồi thường tinh thần cho cậu. Hơn nữa mình cũng chẳng dùng hết nhiều đồ thế này.”

“Mặt nạ dưỡng da này vừa tốt vừa đắt, mình có thể lấy mười hộp không?” Cô giả vờ khách khí.

Xuân Phàm đưa hẳn một cái túi cho cô rồi để cô thoải mái giả vờ.

“Tiểu Phàm Phàm à, mình yêu cậu chết mất!” Phạm Ti Ti hôn gió một phát, phái đẹp không bao giờ có thể kháng cự lại đồ mĩ phẩm giúp họ xinh đẹp hơn. “Nếu bình thường cũng có loại mĩ phẩm tốt thế này thì số người “đổ” vì mình sẽ tăng vùn vụt!”

“Mình chỉ thấy cậu đang rất hưng phấn, oán thán một đằng nhưng mắt sáng lấp lánh một nẻo.” Xuân Phàm ngồi xếp bằng trên chiếc ghế sofa yêu thích, cô cười thản nhiên nói với bạn, trên cần cổ trắng nõn đeo một chiếc vòng cổ đơn giản nhưng vô cùng tinh tế, đẹp một cách thuần khiết. Nếu có người hỏi thì cô chỉ nói: “Là tiện đeo một chiếc vòng ngọc, chỉ vài khối thôi.” Thật ra cô hiểu rằng Dương Lập Hân sẽ không tặng được đúng món đồ cô thích.

Phạm Ti Ti cười ha ha, đôi mắt lả lướt, “Đúng là chỉ có cậu mới hiểu mình, nhớ lại khuôn mặt tội nghiệp của mấy cô nàng thiên kim tiểu thư bị ma đầu cho ra rìa mà mình không ngừng cười!” Bảo cô ghen tị hay tính tình xấu xa cũng chẳng sao. Có vấn đề gì à? Thử cắn tôi xem!

Xuân Phàm trầm tư, “Anh ta có gì tốt nhỉ? Chẳng có thời gian nói chuyện yêu đương, không rảnh để đưa người yêu đi ngắm hoa ngắm trăng, ngồi tâm tự ở những nơi lãng man, đi xem phim một buổi cũng không xong, bữa tối lãng mạn với ánh nến và hoa hồng cũng chỉ làm tốn thời gian của anh ta. Anh ta hoàn toàn không giống với những hình tượng mà các cô gái luôn mơ mộng, bởi vì anh ta có quá nhiều gánh nặng, công việc giấy tờ luôn chồng chất đợi anh ta giải quyết, chẳng còn sức đâu mà ân cần, chăm sóc cho bạn gái nữa. Chẳng phải các cô gái trong gia đình gia giáo, giàu có đều muốn được đàn ông yêu chiều, cung phụng hay sao, thế mà sao lại chuyển mục tiêu về phía Dương Lập Hân không đáp ứng nổi một chút nhu cầu của họ chứ?”

Phạm Ti Ti bĩu môi hừ một tiếng, “Tiểu Phàm Phàm, cậu ngây thơ quá. Chỉ có cậu là hàng ngày thấy được khối lượng công việc khổng lồ của ma đầu thôi, tất nhiên không thấy anh ta có gì thú vị rồi. Nhưng những cô nàng kia chỉ cần nghe đến cái danh “Tổng giám đốc” thì sáng mắt, thiên kim tiểu thư mà, có bao giờ phải trải đời như chúng mình đâu. Chỉ có một số ít mới có khả năng tự nuôi bản thân thôi. Đa số những nàng công chúa được bố mẹ yêu chiều từ nhỏ, sống cuộc sống xa xỉ quen rồi, tất nhiên phải nghe theo sự sắp xếp của bố mẹ rồi, như vậy thì mới được hưởng cuộc sống vừa có tiền có quyền, được chồng cho quẹt thẻ tín dụng không ngại ngùng!”

“Cậu ghen tị à?” Xuân Phàm giễu cợt.

“Ghen tị chết đi được ấy!” Phạm Ti Ti cố tình nâng cao giọng, “Chẳng cần cố gắng làm việc mà được nổi tiếng, mỗi năm nghỉ phép đi du lịch nước ngoài trên dưới mười lần, mua đồ không cần nhìn giá tiền, mang tiếng là lấy chồng nhưng cũng chẳng được chồng chăm sóc quan tâm, tìm mãi không ra một chút lãng mạn nào trong cuộc sống vợ chồng.”

“Quá đáng thương.”

“Ai đáng thương? Đám đàn ông có tiền bị lợi dụng hay phụ nữ muốn làm giàu?”

Xuân Phàm nhún vai, “Chúng ta tương đối đáng thương.”

Phạm Ti Ti cười rộ lên.

“Tự biết bản thân mình mơ tưởng cái gì thì có gì đáng thương. Ngược lại, chúng mình chỉ là dân thường chân đất mắt toét, muốn sống được ở thành phố bon chen này vất vả lắm chứ, một tháng tiền lương cũng chẳng đủ để gửi vào ngân hàng tiết kiệm, lo cho mình chưa xong còn đi thương hại người khác thì được gì?”

“Không sai, không sai, người đáng khen là phải là một nữ thư kí có đầu óc tỉnh táo, thực tế.” Phạm Ti Ti không khỏi tiếc cho tuổi thanh xuân của bạn, “Tiểu Phàm Phàm, cậu thật sự không để ý sao? Cho dù hiện tại vẫn bình thản, nhưng nhất định một ngày nào đó anh ta sẽ phải lấy vợ sinh con, chịu trách nhiệm nối dõi tông đường, đến lúc ấy liệu cậu có thể thản nhiên tránh đi mà không nuối tiếc hay đau lòng sao?”

Xuân Phàm gập người, hai tay ôm lấy đầu gối, lông mi che mất đôi mắt hạnh, “Nói rồi, mình sẽ không kết hôn đâu. Cho dù không muốn từ bỏ, đau khổ đến thì mình cũng phải kìm nén lại.” Mới chỉ nghĩ đến thôi mà trong lòng cô bỗng đau nhói, cô có cảm giác như đang tự cầm một con dao cứa từ từ vào trái tim mình.

Phạm Ti Ti ngồi kề bên bạn mà tâm trạng bứt rứt không thôi, cô quyết định phải nói sự thật, cho dù rất khó để chấp nhận nó. “Xuân Phàm, trước khi lún quá sâu thì hãy thôi đi, cậu cần phải tìm một người mới thật tốt. Nếu như gặp được người có điều kiện khá thì cũng không được ngăn cấm bản thân, nhất định cậu phải cưới trước ma đầu cho anh ta mở to mắt ra mà xem!”

Xuân Phàm ngẩng đầu, “Lời khuyên của cậu rất tốt, rất đúng. Nhưng cậu có làm được vậy không?”

“Mình đã lún sâu vào vũng bùn rồi, không thể trèo lên bờ được nữa.” Phạm Ti Ti vỗ nhẹ lên vai Xuân Phàm,

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT