|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Không có gì, mà anh quan tâm làm gì chứ. Bực mình quá đi mất, thế là toi một ngày nghỉ của tôi, người muốn gặp thì không được gặp tự dưng lại gặp kẻ hắc ám như anh ta, người gì mà mới lần gặp đầu tiên đã quát người ta như thế chứ, không biết anh ta nghĩ tôi là cấp dưới của anh ta hay sao, ôi đau đầu quá, khổ thật cơn đau đầu lại bắt đầu hành hạ tôi.
_ Cô có sao không, để tôi đi mua thuốc cho cô.
_ Dạ, không cần đâu, chỉ tại tôi thiếu ngủ và hơi mệt một chút.
_ Cô cứ ngồi đấy đi, đợi tôi đi mua thuốc cho cô.
_ Không cần đâu.
_ Tôi đã bảo cô ngồi thì cô ngồi đi, mà đừng có nghĩ đến chuyện đi đâu, nếu cô mà trốn về mai tôi sẽ đến nhà tìm cô, mà cô biết tôi sẽ làm gì cô rồi chứ.
_ Vâng.
Hắn bỏ đi, mà tại sao tôi lại ngoan ngoãn nghe lời hắn thế nhỉ, tôi cũng không hiểu nổi mình nữa, mới tính trốn ra bờ hồ đi dạo rồi về, kiểu này thì đành ngồi đây đợi thôi, ánh đèn sân khấu đã tắt, vở kịch bắt đầu diễn, tôi không chú ý xem vỡ diễn mấy, vì lúc này tôi đang mải nghĩ đến chuyện khác, thì có tiếng người gọi nhỏ:
_ Hương, em đi xem kịch một mình à?
Tôi ngước nhìn lên thì ra là anh Tuấn, thế mà tôi quên mất, anh cũng được chị Mai gởi vé như tôi, mà hình như có cả cô Hồng, bác Hùng và mấy người nữa, tôi mỉm cười nhìn họ và gật đầu chào:
_ Vâng, mọi người cũng đi xem kịch ạ.
_ Ừ, mà cái con bé này, đi thì phải rủ mọi người chứ, lại lén đi xem một mình, có phải đi cùng anh nào rồi phải không. Tiếng cô Hồng tra vấn tôi.
_ Dạ, em đi một mình thôi, em cứ nghĩ mọi người không đi chứ, ngày lễ thì phải ở bên gia đình mà.
_ Thế là may đấy Tuấn ạ, nó mà đi với ai khác thì anh chàng này chắc sẽ phát ghen lên đấy. Họ quay sang trêu Tuấn làm cho anh đỏ mặt, chắc là anh hơi ngượng nên mỉm cười chữa thẹn, rõ khổ cho tôi, tự dưng làm trò đùa cho mọi người. Không biết vô tình hay cố ý mà họ đẩy Tuấn ngồi cạnh tôi, anh nhìn tôi hỏi:
_ Được nghỉ mấy ngày, Hương có định đi đâu không?
_ Dạ, mẹ và em định đi du lịch anh ạ.
_ Thế hả?
Nghe giọng anh có vẻ hơi buồn, tôi không dám nhìn anh nữa, tôi hiểu tình cảm của anh giành cho tôi, nhưng mà tôi không thể đáp lại được, tôi chỉ coi anh như anh trai của mình mà thôi, tôi mong anh sẽ gặp được một người con gái yêu anh, cầu mong cho anh hạnh phúc.
Chìa gói thuốc trước mặt và một chai nước, anh ta bảo tôi:
_ Thuốc đây, cô uống đi.
Không chỉ mình tôi quay lại nhìn anh ta, anh Tuấn, cô Hồng và bác Hùng cũng nhìn anh ta nữa, hình như họ đang thắc mắc anh ta là ai thì phải.
_ Cám ơn anh, tôi cầm lấy gói thuốc và chai nước, tôi nghĩ sao tôi lại rơi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan thế này chứ.
_ Ai đấy? Anh Tuấn hỏi, hình như anh không được vui.
_ Dạ, đây là anh Phong bạn của anh Thái nhà em, anh ấy mới đến thành phố hôm qua.
_ Vậy là hai người đi xem kịch cùng nhau à? Cô Hồng hỏi.
_ Dạ, không em chỉ tình cờ gặp anh ấy ở đây thôi. Sao họ hỏi tôi như hỏi cung vậy nhỉ, tôi không muốn tình huống này một chút nào, phải tìm cách thoát ra mấy được, à phải rồi tôi sẽ nhờ mẹ tôi giúp chỉ cần gọi điện thoại về nhà là xong.
_ Đây là anh Tuấn, bạn đồng nghiệp của em.
_ Chào anh.
_Chào anh.
_ Đây là bác Hùng, cũng làm việc trong bệnh viện với em.
_Chào bác.
_ Chào cậu.
_ Còn đây là cô Hồng, trưởng khoa của em.
_ Chào chị.
_ Ừm, chào cậu.
Sau khi giới thiệu xong, thì mọi người quay lên xem tiếp vở kịch, tôi lúc này không còn tâm trí đâu mà xem nữa, nên lấy cớ phải vào phòng vệ sinh, tôi bước ra khỏi rạp, đi chơi với chiếc váy này thật khó chịu tôi nghĩ, mình phải vào phòng vệ sinh thay ra, à mà quốc bộ đêm thì sao nhỉ, nghĩ vậy tôi liền tìm một phòng vệ sinh còn trống, thay song tôi thở phào nhẹ nhõm, nào quốc bộ thôi, hôm nay tôi phải “đi hoang” một bữa.
Gọi điện xin lỗi họ vì có việc gấp, tôi một mình đi dạo quanh bờ hồ, trời đêm lạnh thật, rụt cổ lại tôi quàng chiếc khăn ấm mà mẹ mua cho tôi, tôi thích cái không khí này, nhìn từng cặp đi ngược chiều lại với tôi họ đang tay trong tay, ríu rít nói cười, tôi ghen tị với họ, tôi cũng muốn có một cuộc sống bình thường được cùng người yêu đi dạo trong ánh đèn đêm, trong không khí lễ hội, nhưng ước mơ mãi chỉ là ước mơ thôi, tôi phải đóng cửa lòng mình lại, tôi không dám mở nó ra vì tôi sợ mình lại đau một lần nữa.
_ Cô bảo có việc bận mà trốn ra đây đi dạo một mình hả?
Có tiếng ai đó cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Quay ra nhìn thì ra là tên hắc ám, mà sao hắn lại ở đây, không phải là hắn đang xem kịch hay sao? Hắn đi song song cạnh tôi, tôi nhìn hắn hỏi:
_ Không phải anh đang xem kịch hay sao?
_ Tôi thấy cô đi nên đi theo xem cô đang làm gì, mà thú vị thật cô cũng là người biết nói dối đấy, hắn đưa ánh mắt tinh quái nhìn tôi từ đầu đến chân.
Sao hắn cứ quấy rầy tôi mãi thế, từ lúc hắn xuất hiện đến giờ không lúc nào tâm trí tôi được yên cả, cái không gian mà tôi cố tạo dựng bao lâu nay đã không còn yên tĩnh nữa rồi.
_ Đó là việc của tôi. Tôi cố bước nhanh thoát khỏi hắn, nhưng vô ích, đi được một hồi tôi phải chịu thua đi chậm lại cũng không song mà đi nhanh cũng không thoát, thôi thì về, nhìn thấy một chiếc taxi tôi vội vẫy lại, đang định leo lên thì hắn nắm tay tôi lôi lại, hắn bảo tài xế:
_ Xin lỗi anh, tôi sẽ đưa cô này về.
_ Các người rảnh nhỉ. Anh ta tức giận lái xe đi, còn tôi cố với theo:
_ Này anh, chờ tôi đã.
_ Anh làm cái gì thế, anh có biết là khó lắm mới đón được một chuyến không, tôi tức quá không dằn được nên quát lên.
_ Xe tôi đậu cũng không xa ở đây, để tôi đưa cô về.
_ Không cần, tôi tự đón xe được.
_ Nếu thế thì không có chiếc xe nào dám đón cô đâu.
Hắn nói đúng, nếu tôi mà thi gan với hắn thì có đến sáng hắn cũng sẽ phá tôi, mà nhà tôi thì cách đây xa quá đi bộ thì không thể, mà trời cũng đã khuya rồi, ôi cuộc đời tôi sao lại gặp một người như hắn chứ, không có ai cho hắn trút giận hay sao mà hắn lại tìm một con bé như tôi, không còn cách nào khác, tôi đành leo lên xe hắn, hắn nhìn tôi bảo:
_ Thắt dây an toàn vào, và phóng xe đi.
Thui khỏi cần giải thích… đọc rùi tớ sẽ hiểu thui… tác giả cố gắng post đều nha… mình thấy mấy fic chỉ post đều đặn trong thời gian đầu thôi… Chán lắm
Ngồi trên xe tôi im lặng không thèm nhìn hắn, ai bảo hắn cứ trêu tức tôi làm gì, mà tôi đâu có quen thân gì hắn chỉ mới gặp nhau có hai lần thôi, nhưng hắn đã mang lại cho tôi một ấn tượng mạnh mẽ, tôi nghĩ trên đời này ngoài ông chồng của tôi và hắn ra thì không có người thứ ba.
Vớ lấy chiếc áo khoác hắn quẳng lại chỗ tôi và bảo:
_ Cô khoác vào đi, cô không biết là trời lạnh lắm hay sao mà ăn mặc phong phanh như thế.
Tôi đẩy trả áo cho hắn.
_ Tôi không rét, bây giờ tôi đang rất nóng.
_ Cô nóng trong hay nóng ngoài, thôi mặc vào đi, cô không biết là mặt cô lúc này khó coi thế nào đâu, đã rét thâm tím lại rồi mà còn làm bộ là sao.
Mặc tôi có đồng ý hay không hắn nhoài người sang, lấy áo đắp vào nguời cho tôi, chiếc xe loạng choạng như xắp đâm vào vỉa hè, hoảng quá tôi hét lên:
_ Anh lo mà lái xe đi, anh muốn chết thì chết một mình đi sao còn kéo theo tôi làm gì ?
_ Tất cả là tại cô, bảo mặc áo vào thì mặc đi còn kêu ca cái gì nữa.
_ Được rồi tôi mặc được chưa.
_ Thế thì tốt.
Tôi muốn cho hắn ăn vài quả đấm, hắn đã làm cho tim tôi sắp rớt ra ngoài rồi, hôm nay tôi mới được nếm trải cái cảm giác nóng lạnh là như thế nào, nghĩ lại một năm bình yên của mình, tôi muốn quay lại cuộc sống cũ, tôi nhìn hắn như thầm bảo “anh có hiểu không hả”.
_ Bộ mặt tôi dính gì hay sao mà cô nhìn tôi ghê thế.
_ Mặt anh dính gì kệ anh, mà ai bảo là tôi đang nhìn anh.
_ Vậy hả, cho tôi xin lỗi, hắn lắc đầu quay sang nhìn tôi hắn lẩm bẩm:
_ Cứ tưởng là sau một năm mới gặp, cô ta đã thay đổi, nào ngờ vẫn ương bướng như xưa.
_ Anh bảo sao, bộ anh đã từng biết tôi hả?
_ Không, hắn vội đáp nhưng hình như giọng nói không được tự nhiên lắm, tôi thắc mắc muốn biết là tôi quen biết hắn trong trường hợp nào, ngoài cái cảm giác quen thuộc ra, tôi không nghĩ là mình đã từng gặp qua anh ta, trong số bạn bè tôi thì không có ai giống hắn cả.
Vậy thì chắc là tôi nghe nhầm thôi.
_ Xuống xe, đến nhà của cô rồi.
Vứt trả hắn cái áo khoác, tôi mở cửa xe, không quên đóng xầm cửa lại để cho hắn biết là tôi đang tức giận như thế nào.
_ Cảm ơn anh và hy vọng không bao giờ chúng ta gặp lại nhau.
Tôi định bước đi thì hắn nắm tay tôi lôi lại, hắn nhếch mép cười rồi bảo tôi.
_ Cô thú vị lắm nhưng mà nếu muốn tránh tôi thì trừ phi cô lại đi trốn, nhưng mà lần này thì cô không thoát được đâu.
Đẩy tôi sang một bên hắn lái xe đi, không quên xì khói làm cho tôi phải ho sặc sụa.
_ Đồ chết bầm, tôi nguyền rủa hắn, cầu cho anh thủng lốp xe, tôi lầm bầm xoa xoa cánh tay vừa bị hắn nắm, đau quá hắn có biết đối sử với phụ nữ hay không ? mà hắn bảo “cô lại đi trốn” là sao, hôm nay hắn đã nói hai câu này rồi, không biết là hắn có chuyện gì dấu mình nhỉ, chắc là phải có chuyện gì đó đã xảy ra nên chỉ gặp nhau có hai lần mà hắn đã hành mình như thế này rồi.
Mở khóa cổng để vào nhà, tôi nghĩ chắc mà mẹ nuôi tôi đang ngon giấc, cũng đã khuya quá rồi còn gì, tôi cũng phải lên phòng đánh một giấc đây, lấy tay che miệng tôi ngáp một cái dài, nghĩ đến chiếc nệm êm trong phòng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




