watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2957 Lượt

nhìn kỹ thì ra là tên hắc ám, chắc hắn lại muốn giết tôi đây mà, thôi chuồn cho sớm, nghĩ vậy thay vì quay lại mắng cho hắn một trận, tôi đi thật nhanh, đi được một đoạn tôi quay lại không thấy hắn đâu, tôi mừng quá, chắc là hắn chỉ đến đây khám bệnh thôi.
Chọn mãi tôi mới chọn cho mình được hai cuốn vừa ý, nhờ người gói lại, tôi đem về bệnh viện. Không khí buổi chiều đã bớt ồn ào, vì chỉ có buổi sáng người ta mới đến khám đông, có nhiều khi do thiếu ngưởi, tôi phải khám hộ mấy khoa khác.
Ngồi trong văn phòng của mình, Phong nghĩ “chắc là cô ta ghét phải gặp mình lắm” nên vừa mới nhìn thấy mình mà cô ta đã bỏ chạy rồi”, nhưng anh lại mỉm cười thích thú rồi nghĩ:
_ Trò chơi chỉ mới bắt đầu thôi, vợ của tôi ạ, để xem tôi sẽ làm gì cô.
Anh phải công nhận một điều là Hương rất xinh, cô ấy có một nét đẹp dịu dàng nữ tính cộng thêm cái tính ương bướng đã tạo cho anh một ấn tượng riêng, trong đời của anh đã gặp không biết bao nhiêu cô gái nhưng người mà có thể làm cho anh điên đầu thì chỉ có cô vợ hờ này thôi. Lúc nhìn thấy Hương ngủ ngon trong tay của Thái anh đã phát điên lên, nhưng khi biết được Hương chỉ là em họ của Thái thôi, anh đã thở phào nhẹ nhõm, nhiều lúc anh tự hỏi là anh đã bắt đầu chú ý đến cô từ khi nào, từng ngày gặp nhau anh cố gây sự với cô, anh chỉ muốn át đi cảm giác của mình, nhưng con tim nó có lý lẽ riêng, nó không thuộc điều khiển của lý trí.
_Mình có nên tin vào tình yêu lần thứ hai không?.
Nâng tách trà lên môi anh uống một ngụm nhỏ, anh biết là vết thương của quá khứ vẫn chưa lành, nó vẫn còn ám ảnh anh. Anh nghĩ “Thôi thì để thời gian trả lời cho mình vậy”. Có tiếng gõ cửa.
_Vào đi.
_ Giám đốc, chiều nay có mấy đối tác người Nhật sang.
_ Tôi nhớ rồi, cô cho người đi đón họ, cô đã sắp xếp chỗ ở cho họ chưa?
_ Dạ, đã xắp xếp rồi thưa anh.
_Thế thì tốt, còn chuyện gì nữa không?
_ Hết rồi, mà anh không về ạ?
_ Tôi còn chút chuyện, lúc nữa mới về, cô về trước đi.
_ Vâng, chào anh.
Xem lại mấy hợp đồng, anh cần ký nốt cho xong. Ngày mai anh phải gặp mấy đối tác người Nhật, từ sáng tới giờ bù đầu vào công việc anh vẫn chưa có thời gian nghỉ ngơi.
Với tay lấy chiếc áo vét, khép cửa phòng lại, anh bắt đầu rời công ty, trên đường về nhà anh nghĩ “mình phải tạt ngang qua bệnh viện xem cô ta đang làm gì”.
Hôm nay không có nhiều việc nên tôi được nghỉ sớm, chắc là mẹ nuôi tôi mừng lắm, dù thỉnh thoảng bà cũng phải đến bệnh viện, nhưng hai mẹ con khó gặp được nhau, vì mẹ tôi thấy lúc nào tôi cũng bận, không khám bệnh thì mổ, nên chỉ có buổi tối là tôi được ở nhà.
_ Hương ! đang định về nhà hả?. Có tiếng của Anh Tuấn.
_ Vâng, có gì không

anh?
_ Em không đi xe, vậy để anh đưa em về.
Tôi mỉm cười bảo anh.
_ Dạ, không cần đâu, em đón xe được mà.
_ Làm thế sao được, hay là em giận anh.
Không biết làm thế nào, để anh đưa về thì không được mà từ chối anh thì anh lại cho là tôi đang giận anh, thôi không nghĩ nhiều mình chỉ coi anh ấy là anh trai thôi, để anh trai giúp thì cũng có gì đâu.
_ Vậy thì đành phiền anh vậy.
Anh mỉm cười thật tươi nhìn tôi, còn tôi thì không biết nghĩ gì vào lúc này, tôi tự nhủ chỉ là đi nhờ xe thôi, sẽ không sao đâu.
Đang nói chuyện với anh Tuấn thì có tiếng gọi.
_ Hương, cô định đi đâu đấy?
Tiếng nói này sao giống của tên hắc ám thế nhỉ, thôi đúng rồi, mà hắn đến đây làm gì, thời gian khám bệnh thì đã hết rồi, không lẽ hắn đến đây là để kiếm tôi.
Hắn bước lại gần tôi.
_ Chào anh. Tiếng của anh Tuấn.
_ Hình như chúng ta đã gặp nhau rồi.
Hắn nhìn anh Tuấn một lúc, hình như hắn đang cố nhớ xem anh ấy là ai.
_ Chào anh, chúng ta đã gặp nhau hôm đi xem kịch.
_ Tôi đang định đưa Hương về, anh có chuyện gì không?
Hắn quay qua nhìn tôi với ánh mắt hình tên lửa, có phải hắn đang tức giận không, tôi nghĩ tôi có làm gì hắn đâu, hôm qua hắn suýt đâm vào tôi, vậy mà tôi còn không trách hắn, hôm nay gặp nhau hắn không nói gì nhưng thái độ này của hắn là sao ?
_ À không, thôi chúc hai người về bình yên.
Hắn không nói gì nữa, quay lưng bỏ đi, tôi nhìn theo hắn không hiểu, hắn gọi tôi, hỏi hai ba câu rồi đi luôn, thế là thế nào, đúng là một tên điên.
_ Không biết anh ta tìm em có chuyện gì nhỉ? Anh Tuấn nhìn tôi thắc mắc.
_ Em không biết, nhưng mà chắc là anh ấy có công chuyện ở quanh đây thôi.
Gạt bỏ những ý nghĩ không hay ra khỏi đầu, tôi leo lên xe của anh Tuấn mà không hay ở bên kia đường có một người đang tức giận nhìn tôi.
Lái xe về nhà với cái đầu bốc khói, vừa bước vào nhà thì gặp thằng Thái, nó nhìn anh cười toe toét, anh nghĩ ” Chắc là thằng này vừa mới đi gặp người yêu”.
_ Mày đã ăn cơm chưa, nếu chưa thì vẫn còn nhiều thức ăn trong tủ lạnh đấy.
_ Tao không đói mà tức giận cũng đủ làm tao no rồi.
_ Ai làm cho mày tức điên lên thế?
Nhìn ánh mắt tò mò của thằng bạn, cái thằng này lúc nào nó cũng đùa được.
_ Thôi tao về phòng đây, gặp mày thêm lúc nữa chắc là tao cũng điên theo mày quá.
_ Mày biến đi, cứ làm như mình hay lắm.
Bỏ mặc thằng bạn hiền với đống tranh vẽ, anh về phòng, vứt cái cặp sang một bên, anh nằm thẳng xuống giường, càng nghĩ anh càng tức.
_ Mình đã cất công đi đón cô ta, thế mà cô ta lại thản nhiên không biết. Mà trong đầu cô ta nghĩ gì nhỉ khi leo lên xe của cái tên bác sĩ Tuấn ấy, cô ta không biết là mình đã có chồng rồi hay sao.
Chuyện này không được, anh phải làm một cái gì đó. Một năm không gặp, không biết cô ta đã làm những gì, anh cần phải tìm hiểu cho ra. Bực mình anh bước vào phòng tắm, anh vừa đi vừa lẩm bẩm “hãy đợi đấy, cô sẽ biết tay tôi”.
Đang ngồi viết bài mà tâm trí không yên, sao tôi lại có cái cảm giác bất an kể từ lúc gặp hắn vào buổi chiều ở bệnh viện thế nhỉ, chắc là hắn đang nguyền rủa tôi, nên trong lòng tôi mới thấp thỏm thế này. Chuông điện thoại đang reo lên bài hát mà tôi yêu thích.
_ A lô, ai đấy ạ.
_ Là tôi đây.
Hic, là tên hắc ám, hắn gọi cho tôi có việc gì, mà tại sao hắn lại biết số điện thoại của tôi, chắc là anh Thái cho hắn rồi.
_ Anh gọi cho tôi có gì không?
_ Cô có rảnh không?
Bực mình thật, hắn hỏi người ta có rảnh không mà như quát người ta không bằng. Nên tôi cũng quát lại cho bõ ghét.
_ Không.
_ Cô chuẩn bị đi, lúc nữa tôi đón cô.
_ Anh bị điếc hả, tôi nói là tôi không rảnh.
Hắn cúp máy mất rồi, tên này hắn tưởng hắn là ai thế, người ta đã bảo người ta không rảnh, vậy mà hắn bảo tí nữa hắn đón tôi là sao. Tôi chưa kịp nghĩ gì thì có người bảo:
_ Hương có ai đang tìm kìa !
Theo hướng chỉ của chị Lan, y tá của bệnh viện, tôi nhìn sang thì ra là hắn, mà sao hắn tới đây nhanh thế, vừa mới gọi điện cho tôi xong, thế mà bây giờ hắn lại ở đây rồi, thế này thì tôi có muốn trốn cũng không kịp nữa.
Mỉm cười hắn bảo chị y tá:
_ Cám ơn chị nhiều lắm.
Tôi nhìn hắn sửng sốt, hắn mà cũng biết cười hay sao, nhìn lại mặt trời tôi muốn biết hôm nay nó có mọc trật hướng không. Có lẽ không cưỡng lại được sự đẹp trai của hắn nên chị Lan thẹn đỏ mặt lý nhí đáp:
_ Dạ không có chi.
Còn tôi thì thấy thật buồn cười, tôi nghĩ nếu chị mà biết hắn là ai, thì có lẽ chị sẽ bị vỡ mộng mất. Hắn nhìn tôi bảo:
_ Cô xong chưa, chúng ta đi.
_ Tôi còn nhiều việc, nên anh thông cảm tôi không đi được.
_ Tôi đã xin phép giám đốc bệnh viện cho cô nghỉ rồi, nên ta đi thôi.
Tôi nghe hắn nói mà mồm chữ O, mắt chữ A , hắn bảo sao, đã xin cho tôi nghỉ. Tôi tức giận nhìn hắn.
_ Anh có bị điên không, sao lại tự tiện xin cho tôi nghỉ ?
Hắn không nói gì cả, cầm tay tôi lôi đi, tôi muốn giằng ra, nhưng hắn lôi tôi sát lại và bảo:
_ Cô có cần tôi hôn cô tại đây không, nếu không thì ngoan ngoãn đi theo tôi?
Tôi nghe hắn nói mà run lên, nhìn vẻ mặt sợ hãi của tôi hắn hài lòng ra mặt. Tôi gỡ tay ra và bảo:
_ Tôi tự đi được, không cần anh phải kéo.
_ Tùy cô thôi.
Hắn nói xong, bỏ đi trước còn tôi theo sau, đồ điên, đồ tồi, đồ xấu xa, vừa đi tôi vừa nguyền rủa hắn, hắn quay lại bảo:
_ Cô nguyển rủa tôi đủ chưa, lên xe.
Híc, sao tai hắn thính thế nhỉ, nhìn vẻ mặt lạnh tanh của hắn tôi sợ chết khiếp, không biết hắn bảo tôi làm gì, mà lôi tôi đi thế này.
Lái xe lòng vòng một hồi hắn dừng lại trước một cửa hàng thời trang.
_ Xuống xe.
Tôi nhìn hắn không hiểu, hắn lôi tôi đến đây làm gì.
_ Vào trong với tôi.
Hắn mở cửa cho tôi vào, nhìn chị chủ tiện hắn tươi cười bảo:
_ Chị làm ơn chọn mấy bộ phù hợp với cô gái này cho em.
_ Được.
Có lẽ cô ta lại là nạn nhân của hắn tôi nghĩ, ngay cả mẹ nuôi tôi cũng bảo là hắn tốt, còn tôi thì, ôi thôi…
_ Anh lôi tôi đến đây chỉ bảo là mua quần áo thôi sao, vậy thì tôi về.
Định quay bước ra khỏi cửa tiệm thì hắn đã chắn ngang
_Tôi đã xin phép mẹ cô là được dùng cô cả ngày hôm nay, nên mong cô hợp tác dùm cho.
Nghe hắn nói thì có vẻ như là lịch sự yêu cầu tôi lắm nhưng mà chứa đầy uy quyền. Để đáp lại nụ cưởi thiên thần của hắn, chị chủ tiệm đã làm hết sức mong đợi, chị kéo tôi về phía phòng thay đổ, nhìn một đống quần áo tôi ớn quá bảo chị:
_ Chị ạ, hắn nhờ em chọn hộ cho bạn gái hắn, nên chị cứ đưa cho hắn đi.
Thấy tôi vẫn còn mặc bộ đồ cũ, hắn hất hàm hỏi:
_ Cô làm gì thế, còn không

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT