watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8006 Lượt

sàn gỗ khô cứng khiến cho đầu gối cô bị thương, máu chảy ra khắp chiếc quần đồng phục trắng.

Chao ôi, mới chưa đầy mấy phút mà đã…

Ai cũng xuýt xoa cho cô võ sĩ xinh đẹp, nhưng cô không hề kêu ca gì, gạt tay Mạnh Bảo ra và đứng lên. Mạnh Bảo nhìn cô, cười:

“Cô đánh được nữa không hay là chấp nhận thua?”

“Anh thắng, nhưng tôi không thua.”

“Hả?”

“Sẽ có ngày tôi thắng anh!” – Cô nhìn thẳng anh bằng ánh mắt đầy quyết tâm.

Mạnh Bảo phục cô gái này thật, biết đâu có ngày anh cũng bị cô đánh lại chứ bộ. Nhưng thôi, giờ chơi vui cái đã. Anh nói to:

“Mọi người muốn tôi yêu cầu cô ấy cái gì đây?”

Lập tức bao nhiêu người hò reo ầm ĩ:

“Anh bảo cô ta làm bạn gái anh đi!”

“Làm vợ anh!”

“Một nụ hôn thật nóng bỏng!”

“Một ngày hẹn hò!”

“Hoặc 419 cũng được!” 0

Mấy gã vận động viên nghiêm túc trên sân đấu là thế mà cũng có những yêu cầu “nóng mặt” thật. Mạnh Bảo có thể thấy rõ lông mày Thanh Linh nhíu lại, cô mà không đau chân thì chắc lũ kia chết dưới tay cô rồi. Anh cười gian xảo, tiến lại nâng mặt cô lên nhìn thẳng vào mình.

“Cẩn thận cái tay của anh.” – Cô tức giận.

“Tôi thấy mấy cái yêu cầu của họ hay lắm. Cô đã hứa rồi, chắc yêu cầu gì cô cũng chấp nhận chứ nhỉ?”

“Anh…” – Thanh Linh nghiến răng – “Anh mà làm trò gì bậy bạ thì đừng trách phải xuống mồ đấy.”

“Nhìn cô tức giận trông cô lại càng xinh đẹp!” – Mạnh Bảo ghé sát tai Thanh Linh – “Tôi chỉ có một yêu cầu thôi…”

“Nói đi, lằng nhằng.”

“Mặc lại cái váy mà sáng nay cô mặc đi. Tôi biết cô mang nó theo mà.”

“Cái gì?” – Thanh Linh đẩy Mạnh Bảo ra – “Anh rảnh rỗi hết việc rồi à?”

“Thì sao? Cho mấy vận động viên đó thấy mặt nữ tính của cô đi. Hay là định nuốt lời?”

Thanh Linh có vẻ tức đến cực điểm rồi, chỉ là gương mặt lạnh tanh kia che giấu đi thôi. Cô quên cả đau, hậm hực đi ra phía phòng WC, cầm theo cái túi chắc là túi đựng cái váy đó. Đi dự tiệc mà sao lại chẳng mang đồ khác theo được. Mạnh Bảo nhìn theo, chỉ biết cười, anh đã cố nhịn lắm để không cười ngặt nghẽo ra đấy.

“Chúng ta về đi, Vân Trang!” – Mạnh Bảo thở dài quay lại.

Vân Tranh buồn rầu nhìn anh, cô đã cố để anh vui vậy mà không làm anh cười được, chỉ làm cho anh thêm nhớ Thanh Linh. 2 năm rồi mà tình cảm của Mạnh Bảo vẫn cứ bền chặt như thế, mặc cho cánh hoa có bay đi thì trái tim anh không bao giờ bay mất. Anh chỉ nhớ Thanh Linh, đến cô em gái luôn làm anh cười cũng không xua được đi nỗi nhớ cùng nỗi đau đó.

Anh vừa định bước vào quán café thì có người hộc tốc chạy đến.

“Cậu…cậu có phải Mạnh Bảo không?”

Đó là một người đàn ông khoảng 40 tuổi nhìn rất khoẻ mạnh,

cường tráng đang mặc bộ đồ võ thuật.

“Ông là ai?”

“Tôi là thầy Quảng, thầy dạy võ cho sinh viên của trường đại học Đ.L, vừa lúc đi qua tôi gặp cậu. Tôi nghe danh cậu đã lâu rồi, may quá!”

“May gì ở đây?”

“Thực tình là vợ tôi phải sang nước ngoài phẫu thuật một tháng, tôi cũng phải đi theo cô ấy nhưng mà tôi mắc việc dạy học quá, tôi đang không biết làm thế nào. Mạnh Bảo, cậu có thể tới dạy hộ tôi được không, tiền học phụ huynh các em đóng tôi đưa cậu luôn. Dẫu sao tôi cũng mở lớp học ở bên ngoài nên không ảnh hưởng gì đâu.”

“Tôi không rảnh mà đi dạy người khác, vả lại tuổi tôi với tuổi mấy sinh viên đó thì khác gì nhau?”

“Toàn là sinh viên 20 tuổi thôi, cậu 22 phải không, thế thì cậu cứ dạy thoải mái. Đi mà, Mạnh Bảo, giờ tôi rất trông chờ cậu.”

“Tôi đến đây để tìm người, chứ không đi làm mấy cái việc vô bổ.”

“Tìm người? Tìm ai vậy? Không phải cậu tìm cô võ sĩ người yêu cậu ngày xưa đấy chứ?”

“Sao ông biết?” – Mạnh Bảo giật mình quay lại.

“Chuyện tình yêu của

hai người nổi tiếng vậy mà, để tôi nói cho cậu mấy chuyện tôi đã tai nghe mắt thấy.”

Thầy Quảng ghé tai Mạnh Bảo nói điều gì đó, chẳng biết là ông nói gì nhưng anh đã thay đổi thái độ:

“Thật chứ?”

“Tôi nói thật mà! Vậy cậu cứ yên tâm đến dạy cho tôi!”

Mạnh Bảo chần chừ:

“Ông không nhờ người khác được sao?”

“Tôi đã thấy cậu áp đảo được con bé!”

“Con bé nào?”

“Phương Nhi – học trò của tôi, đứa bị văng bùn lên áo ấy. Tôi đi qua và thấy cậu thắng nó, chỉ có cậu mới địch nổi nó chứ đến tôi đôi lúc còn sởn da gà vì sức khoẻ của nó. Cho nên tôi mới nhờ cậu đến dạy giùm.”

“Ồ là cô ta hả?” – Mạnh Bảo bất giác cười – “Thú vị đấy, tôi sẽ đến.”

Phương Nhi bực bội trở về nhà với bộ quần áo trắng dính đầy bùn. Cô đẩy cánh cửa nhà rất mạnh một cách không thương tiếc. Một người phụ nữ to béo, son phấn đầy mặt bước ra:

“Con gái, có chuyện gì mà làm con bực vậy? Ôi bộ quần áo…”

“Có một thằng dở hơi đi đường làm bẩn đấy mẹ, con đang tức chết đây!”

“Thế à? Thôi đừng tức nữa, để mẹ giúp con! Cái Lệ đâu?”

Một cô gái đeo tạp dề bước ra:

“Bà Ngân, bà gọi tôi?”

“Giặt áo cho cô chủ đi, xong gì dọn cơm nhé.”

“Vâng! Chị Nhi, chị đưa em bộ quần áo.”

“Để lên nhà, chả lẽ tôi cởi ngay giữa phòng khách à?” – Phương Nhi quát to rồi đi lên cầu thang.

Cô giúp việc và bà Ngân ngán ngẩm nhìn theo, không biết làm thế nào luôn. Lệ đành khúm núm đi theo cô chủ. Phương Nhi ném cho cô bộ quần áo đồng phục võ rồi nằm vật ra giường, ngẩng lên trần nhà. Tự dưng cô thở dài. Sao dạo này cô hay cáu thế nhỉ? Cô dường như có tất cả mọi thứ, vậy mà vẫn cảm thấy có gì đó không ổn sao?

Đang suy nghĩ vẩn vơ thì điện thoại Phương Nhi rung lên. Cô mệt mỏi nghe máy:

“Alo…”

“Thầy đây, em về nhà chưa?”

“Em về rồi, thầy gọi em làm gì ạ?”

“Mai thầy không đến dạy nữa.”

Phương Nhi bật ngay dậy:

“Thầy nói gì thế!?”

“Vợ thầy phải đi phẫu thuật bên nước ngoài, thầy tạm thời xa lớp mình một tháng. Các em ở lại học cùng người mới nhé.”

“Người mới là ai vậy thầy?”

“À đó là một “thầy giáo” cực kỳ đẹp trai, tài giỏi đấy. Em sẽ thích thôi.”

“Dào ôi thầy nghĩ em mê trai lắm ý!”

“Cô không mê trai nhưng mà mê mấy diễn viên trong phim chứ gì. Thôi đi thầy biết tỏng rồi.”

“Thầy! Thầy lại trêu em!”

“Được rồi, mai đến đúng giờ chấn chỉnh lớp học đấy.”

“Vâng thầy đi thượng lộ bình an.”

Thầy Quảng vừa dập máy, Phương Nhi lại lăn đùng ra. Ôi dào ôi thầy giáo mới! Thôi kệ vậy, đã yêu võ thế thì dù là ai dạy cũng phải đi.

Chương 4: LỌ THUỐC “ONLY YOU”

Cả phòng tiệc lặng người đi khi Thanh Linh bước ra. Không ai tin nổi vào trước mắt mình nữa. Cô vận động viên mặc đồng phục, buộc tóc cao ban nãy giờ đã là một cô gái mặc váy, để mái tóc buông xoã không khác gì những thiếu nữ bình thường. Cơ mà làm sao bình thường được khi chiếc váy màu xanh da trời ấy tôn lên vẻ đẹp tuyệt mĩ của Thanh Linh. Màu váy xanh nhẹ thanh thoát, làn da trắng hồng, chiều cao 1m70 cùng với dáng người nhỏ nhắn mà chuẩn đủ để mấy gã đàn ông “đổ cái rầm”. Còn gương mặt của cô thì khỏi phải bàn, mái tóc dài được xoã ra nữa thì đúng là nữ thần sắc đẹp hiện hình rồi.

Nhưng vẻ lạnh lùng thì vẫn hiện trên mặt Thanh Linh, cô lừ mắt nhìn mấy kẻ đang chảy nước dãi kia khiến họ giật bắn mình, vội vàng quay đi. Chỉ có Mạnh Bảo là nhìn cô chằm chằm từ đầu đến cuối, anh chú ý nhất đến đôi chân cô đang bị thương ở đầu gối. Chà mình vừa gây tội lỗi rồi, thương hoa tiếc ngọc quá!

Mạnh Duy liền lên tiếng:

“Được rồi được rồi! Mọi người mau vào ăn uống đi cho vui nào.”

Các vận động viên liền vào bàn ngồi hết, Thanh Linh thì kéo Thanh Chi ra ngồi cùng bàn mấy vận động viên nữ. Mạnh Bảo thì kè luôn mấy anh chàng to béo đội võ mà Thanh Linh lãnh đạo.

“Cạn ly nào mấy anh chàng đáng yêu!”

“Mạnh Bảo, anh giỏi quá. Anh thắng được Linh là điều không tưởng đấy.” – Mấy anh chàng thi nhau tung hô Mạnh Bảo.

“Có gì đâu, mà một cô gái mà các anh không chọi được à?”

“Làm sao chúng tôi chọi được! Vì cô ấy mạnh quá nên mới được làm đội trưởng đó.”

Mạnh Bảo đặt ly rượu xuống:

“Kể cho tôi nghe về cô ấy tí đi!”

“Ôi cô gái xinh đẹp mà lạnh như băng ấy có kể với chúng tôi nghe cái gì đâu. Chỉ biết cô ấy là một võ sĩ nổi tiếng khắp đảo này, và cũng được những người trong môn võ thuật biết đến nhiều. Giải võ thuật đến với cô ấy nhiều không đếm xuể, mà năm nay mới 18 tuổi thôi đấy. Cô ấy thạo tất cả các loại võ, năm nay cô ấy đăng ký thi Karate chứ mấy năm trước mỗi năm đều thi một thứ. Taekwondo, Wushu, Judo,…cô ấy đều đỉnh, giờ cô ấy đang học võ cổ truyền Việt Nam mà sau một tháng đã “lên cấp” rồi, lúc nào cô ấy cũng đeo đai đỏ sất.”

Mạnh Bảo tí nữa thì ngã ngửa. Cái cô Thanh Linh này lợi hại gớm!

“Tôi chắc cô ấy phải yêu võ lắm!” – Mấy anh chàng tiếp tục ba hoa.

“Kẻ nào cũng phải sợ cô ấy, nhìn ánh mắt như dao đâm của cô ấy là đủ sợ.”

“Chao ôi cô ấy đẹp như tiên nữ vậy, nhưng mà tôi sợ chẳng dám làm gì cả. Hix hix giá như tôi có bạn gái như cô ấy chết không hối tiếc.”

Mạnh Bảo nghe hết những lời đó, quay ra nhìn chị em Thanh Linh với ánh mắt khâm phục. Bỗng mấy

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT