watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8026 Lượt

rồi, em sẽ không được tập võ nữa.” – Cô mỉm cười chua chát – “Là do em đã quá sức trong buổi thi hôm đó, để rồi giờ phải trả giá thế này.”
“Phương Nhi, em…” – Mạnh Bảo nghe mà đắng lòng.
“Xin lỗi anh, em đã giấu anh mọi thứ. Em biết cô gái đó không phải là Thanh Linh, là Thanh Chi. Nhưng em vẫn không nói, vì cô ta dùng mẹ em làm con tin đã đành, và thứ hai là em không muốn để anh phải khó xử thêm nữa. Em muốn anh sống

thật tốt, chỉ cần anh hạnh phúc là đủ. Nên em giấu đi tất cả. Em muốn tỏ ra mạnh mẽ trước mặt anh. Có phải cái kiểu cố tỏ ra mạnh mẽ đó ngu ngốc quá phải không? Nhưng em thấy em vẫn chẳng mạnh mẽ. Em vẫn chẳng đủ can đảm để có thể dứt bỏ anh.”Sẽ còn nắng đợi nơi chân trời – Trang 8

Chương 36

“…”
“Những gì anh vừa nói với Vân Trang, em nghe thấy rồi. Anh không có lỗi gì cả. Và anh không đáng phải chịu nhiều buồn khổ như vậy. Vân Trang, Thanh Linh, và cả em đều chỉ mong muốn anh là anh của ngày xưa, vô tư, hay cười, sống bình yên mà thôi. Tại em ích kỷ, tại em cứ cố yêu anh, nên đến ngày hôm nay, tất cả chúng ta chẳng ai có thể được mỉm cười trọn vẹn.” – Lại một giọt lệ đắng rơi ra từ đôi mắt Phương Nhi.
Mạnh Bảo nhìn giọt nước mắt đó, không thể kiềm chế nổi nữa:
“Em nói thế đủ chưa!!??”
Phương Nhi giật mình quay lại, chưa kịp nói gì thì Mạnh Bảo đã cúi xuống ôm lấy cô, hôn cô. Cô ngỡ ngàng, nhưng không đẩy anh ra. Anh…hôn cô sao? Nụ hôn mà cô hằng mong ước trong giấc mơ mỗi đêm. Đau khổ, hờn giận, cay đắng và rồi hạnh phúc xen lẫn, cô bật khóc, nước mắt rơi vào khóe môi anh mặn chát, có gì đó mang vị tủi hờn của đắng. Anh càng hôn cô mãnh liệt hơn, đôi môi khô lạnh ngắt vì bệnh tật như được ngọn lửa nồng cháy kia làm cho bỏng rát. Trút tất cả vào nụ hôn đó, là tình yêu đã bị chôn kín từ bấy lâu, đã bị cố gò ép, cố né tránh giờ đây bùng lên dữ dội.
Tình yêu, cứ ngỡ là ngọt ngào, nhưng hóa ra đắng cay hơn bao giờ hết. Quy luật nào sinh ra trái tim đã yêu một người thì không thể yêu người khác. Tình cảm cứ thế mà bị chôn giấu đi, mà bị vùi lấp đi, để rồi nhìn người ta tổn thương yêu mình, mình cũng chẳng làm gì được. Anh yêu cô, thực sự đã yêu cô, trái tim anh có cô từ lúc nào rồi. Nhưng sao cuộc đời này nhẫn tâm đến thế? Nhẫn tâm để một người con gái không thể xóa đi trong trái tim anh, bao nhiêu năm cũng không thể phai mờ, buộc anh không đến được với ai khác. Để ngọn lửa tình yêu cứ cháy âm cháy ỉ, cứ gặm nát trái tim anh, cứ bắt anh phải nhìn người con gái này gắng mạnh mẽ, gắng chống chọi với khổ đau, mà anh không thể đến bên…
Mặc kệ! Anh không thể làm được nữa. Anh không thể đứng nhìn cô đau khổ được nữa. Anh không thể dừng lại trước sự ngăn cản được nữa!
Phương Nhi, anh sẽ không để em chịu khổ thêm dù chỉ một lần.
Anh nợ em quá nhiều.
Nợ em tình yêu mà em đã vì nó mà hy sinh…
“Vào đây!” – Khánh Vinh tức giận lôi Thanh Chi vào căn phòng, quăng cô ta xuống đất trước mắt nhiều người.
Thanh Chi tức chỉ muốn băm vằm Khánh Vinh, nhưng cô vẫn phải nhịn. Hắn thấy cô không nói gì thì lại càng bực mình thêm:
“Có vẻ như sau hai năm, mày ngu đi đúng không!? Tao tưởng mày diễn giỏi lắm, hóa ra tệ hại hơn tao tưởng. Đã đóng kịch không giống rồi thì cứ đóng cho đến phút chót đi, tự dưng lộ mặt ra trước bao nhiêu người, kế hoạch coi như lộ hết rồi!”
“Anh nghĩ tôi ngu ngốc nên mới lộ ra sao?” – Cô bưc mình bật lại. – “Không phải là tôi ngu, mà là những kẻ đó quá ngu, nhất là tên Mạnh Bảo!”
“Mày…”
“Dù tôi có đóng kịch tệ hay không tệ, tôi đã thấy được lòng dạ của kẻ đó rồi. Tôi cứ ngỡ Thanh Linh với hắn là nhất, nhưng giờ thì sao? Hắn yêu đứa con gái đó, Phương Nhi, con khốn đó có tài cán gì mà hắn lại dám bỏ tất cả để chạy đến bên cô ta cơ chứ!? Tôi đã rõ cái loại người như hắn rồi, đóng giả thì có ích gì nữa! Tôi hận hắn, hận VÕ MẠNH BẢO!!” – Thanh Chi hét lên đầy căm hận – “Khánh Vinh, tôi đã tin kế hoạch của anh, tin rằng sẽ được ở bên hắn mãi mãi, tin rằng mọi thứ sẽ diễn ra đúng như anh nói: Phương Nhi sẽ thua trận, Mạnh Bảo về với tôi, kết cục tôi nhận được cái gì!!?? Chính vì thế, tôi sẽ không đóng giả nữa! Lộ thì lộ luôn đi! Tôi hết chịu nổi luôn rồi.”
“Thật là, đóng giả Thanh Linh khó thế sao?”
“Không phải khó mà tôi cực kỳ ghét!! Tôi ghét phải giả bộ làm chị ta! Tôi chưa bao giờ coi chị ta là chị. Nhưng thật may, chị ta chết rồi, tôi đỡ phải lo nữa, coi như giờ chỉ việc thanh toán con Phương Nhi.”
Bỗng giọng nói của gã đàn ông trung niên ấy vang lên trong góc tối:
“Ai nói với cô là Thanh Linh đã chết?”
“Không phải sao, Khánh Quang? Chẳng phải năm xưa chị ta ngã xuống biển, rồi các ông đưa chị ta đi, quăng ở xó xỉnh nào rồi còn gì? Thế thì chỉ có đường chết thì giờ sống được thì chị ta là tiên à?”
“Ừ, cô ta là tiên đấy!”
“Hả? Tức là…” – Thanh Chi ngạc nhiên tột độ.
“Muốn gặp chị gái không, Thanh Chi?”
Nắng ấm trải vàng trên con đường sớm mai, dòng người bắt đầu đông đúc qua lại trên phố. Từng hàng cây xanh đung đưa theo gió và nắng, những tiếng chim reo vui hòa quyện khắp bầu trời trong xanh. Hôm nay quả là một ngày đẹp trời. Phương Nhi thấy tỉnh táo hơn nhiều so với mấy ngày trước, mặc dù nhìn mình qua gương, cô đã tiều tụy đi bởi thiếu máu. Nhưng không sao cả, cô có quan trọng mình đẹp hay xấu đâu, miễn là vẫn thấy thoải mái là được rồi.
“Em dậy rồi à?” – Mạnh Bảo vừa lúc đến, mở cửa.
“Anh đến sớm thế?” – Cô mỉm cười. Nụ cười ấy đã không còn tươi tắn như lúc cô còn khỏe mạnh, nhưng vẫn có nét đẹp dịu dàng của người con gái.
“Ừ, em ăn sáng đi, còn uống thuốc.” – Mạnh Bảo đặt lên bàn cô một khay đồ ăn sáng dành riêng cho người bệnh như cô.
“Haizz toàn phải ăn mấy món này chán chết, em muốn ăn thả cửa cơ.”
“Đâu phải thả cửa mà được, ăn thả cửa toàn nôn hết ra, không thấy sao? Nào ăn đi!”
“Để em tự ăn, để anh xúc chẳng khác gì trẻ con!” – Phương Nhi đẩy cái tay Mạnh Bảo đang định cầm vào cái thìa ra.
Mạnh Bảo đành bất lực, cái tính cô vẫn thế chẳng thay đổi gì cả. Cô thích tự mình lo liệu, không muốn phiền ai. Nhưng có vẻ mấy ngày nay tinh thần cô tốt hơn, sức khỏe cũng khá lên rõ rệt, nhìn cách cô tự ăn vẫn rất nhanh nhẹn dường như cô chẳng có bệnh tật gì vậy. Mỗi tội cô gầy đi khá nhiều, mới mấy hôm mà từ 50kg tụt xuống 42kg, làn da cô không được hồng hào xinh đẹp nữa và đôi môi cũng khô lại vì thiếu máu. Chỉ có đôi mắt cô vẫn đầy nghị lực, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, và nụ cười thì chẳng hề tắt mỗi khi thấy anh đến.
Từ lúc anh hôn cô, từ lúc anh không đi theo Thanh Chi nữa, ở lại với cô, cô đã cảm thấy cuộc đời này quá tốt với mình rồi. Có anh là cô cũng quên luôn bệnh tật, quên luôn đau đớn mà mình đã phải dằn vặt, chịu đựng bao lâu qua.
“Bùn, hôm nay trời đẹp, mình đi chơi đi!”
“Chơi chiếc gì, em cứ nghỉ dưỡng cho khỏe đi rồi tính chuyện đó sau.”
“Thế có mà già rụng răng em vẫn phải ở trong cái bệnh viện này à? Em không phải loại ngồi yên một chỗ được đâu, ghét làm bệnh nhân lắm. Đi ra ngoài tí đi, ở đây chán lắm rồi.”
Mạnh Bảo kiểu gì cũng đành phải chiều ý cô. Cô vui vô cùng, gọi luôn ba cô bạn Kim – Lan – Phượng đến chăm chút ình. Từ khi biết cô bệnh là ba cô gái này suốt ngày đến đáp ứng mọi yêu cầu của cô. Cũng lâu lắm rồi, cô chẳng trang điểm, nói đúng ra cô chẳng thích trang điểm nhưng mặt mũi bơ phờ thế này ra đường thì ai nhìn cho được. Ba cô bạn bắt tay ngay, và sau một lúc, chỉ thoa phấn cùng tô son nhẹ, nói chung không quá cầu kỳ mà Phương Nhi đã trở lại là cô gái xinh đẹp, tươi tắn, rạng rỡ như trước. Cộng thêm “style” áo phông quần thể thao mà cô ưa thích, trông nhìn cô năng động, trẻ trung, ai nghĩ đâu cô lại đang mang bệnh trong người.
Mạnh Bảo và Phương Nhi đi dạo phố khắp nơi, có vẻ hôm nay là ngày đẹp nên người ta đi mua sắm, dạo chơi cũng đông thật. Phương Nhi kéo Mạnh Bảo vào một nhà sách trước. Mạnh Bảo ngạc nhiên khi thấy cô chăm chăm chọn những quyển tiểu thuyết tình cảm lãng mạn:
“Người như em mà đọc mấy quyển đó á? Tưởng phải đọc kinh dị, trinh thám, hay cái gì đó “nổi loạn” tí chứ?”
“Chả hiểu sao nữa! Em ghét sến súa. Cứ đọc về tình yêu mà truyện nào viết sến quá là em nổi da gà luôn. Nhưng mà nhờ mấy dịp đọc truyện trên mạng, tự dưng cứ thích kiếm quyển nào lãng mạn tình cảm về đọc.”
“Thảo nào lúc bày tỏ tình yêu là em cũng sến gớm ghê. Truyện mạng nào đã làm em đa sầu đa cảm “dư thế lày” (như thế này)?” – Mạnh Bảo hỏi với cái giọng rất “kute”.
“Truyện đó tên là “Hạt mưa ngày ấy”. Nghe tên đã thấy ướt át, sến thì có sến dù không phải quá sướt mướt ủy mị bởi nó có các chi tiết hành động pha lẫn. Nhưng chắc em thích nó vì cái kết của nó.”
“Kết hay lắm à?”
“Không, kết chán! Kết này đáng ném cho vài cục gạch. Em mà biết được tác giả là ai khéo em không kiềm chế được mà ột quả đấm ấy! Cơ mà sau khi nghĩ lại, cái kết này cũng có gì đó đáng để người ta suy nghĩ rất nhiều. Suy nghĩ về cuộc đời. Suy nghĩ về cái chết. Có lẽ cái chết không phải là hết tất cả. Thế nên, em lại thích cái kết rồi.”
“Hờ hờ thích một cái kết chán,

Trang: [<] 1, 48, 49, [50] ,51,52 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT