watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8033 Lượt

em lạ nhờ? Thế truyện đó như thế nào?”
“Như thế nào thì anh tự đi mà đọc, em không có thời gian kể lại đâu. Mua em vài quyển sách rồi đi tiếp đi!”
Phương Nhi nhanh chóng đi ra khỏi nhà sách tiếp tục tới địa điểm khác. Mạnh Bảo lại lặng lẽ đi sau cô, lời nói vừa rồi của cô thực sự tác động tới anh. “Có lẽ cái chết không phải là hết tất cả”, có đúng như vậy không? Trên đời này, có cái gì là kiếp sau không? Có cái gì có thể giúp người ta làm lại mọi thứ từ lúc sinh ra không?
“Xem này, thấy cái vòng tay hầm hố này hợp với em chứ, hehe.” – Cô vẫn đang vô tư cười nói.
Nhưng nhìn thấy gương mặt rầu rĩ của anh, cô ngờ ngợ:
“Anh…Không sao chứ?”
Anh không trả lời, chỉ lặng lẽ ôm cô vào lòng. Cô ngạc nhiên, không hiểu sao anh lại như vậy.
“Em đừng nghĩ đến cái chết như vậy nữa.”
“Em có bảo em nghĩ đến chết đâu mà, truyện thế đấy chứ!”
“Trên đời này, chẳng biết có cái gì gọi là kiếp sau không. Cũng chẳng biết sau khi chết đi, người ta sẽ đi về đâu, sẽ tan đi đâu. Chi bằng cứ cố gắng sống thật tốt những gì hiện tại mà ta đang có.”
“Tự dưng triết lý vậy. Ý anh muốn bảo em phải sống tốt, còn ngày nào để sống thì phải sống hết mình đúng không?”
“Ừ…”
Cô ngẩng mặt nhìn đôi mắt buồn đẹp của anh:
“Anh có đôi mắt rất đẹp…”
“Em đang chuyển chủ đề đấy à?”
“Nhưng đôi mắt anh lúc nào cũng buồn.”
“…”
“Anh bảo em sống tốt, vậy thì anh cũng phải như thế. Anh đừng để mình phải buồn nữa. Hãy cứ cười như là chính anh của ngày xưa. Nếu anh sống tốt và hạnh phúc, bệnh tật đối với em cũng chẳng là gì cả. Em là một người rất hay ganh đua mà, em sẽ ganh đua để sống tốt hơn anh cho coi.”
“Anh chỉ hay làm em buồn…”
“Không, anh luôn làm em vui thì có. Anh có ý nghĩa quan trọng trong đời em, nói ra sến thật nhưng đúng là như thế. Chỉ cần anh ở bên em, một giây, một phút thôi em cũng đứng lên được.”
Mạnh Bảo nhìn cô, mỉm cười. Nụ cười đẹp với ánh mắt trìu mến nhìn cô, anh ôm cô chặt hơn, như muốn bảo vệ cho người con gái mạnh mẽ nhưng thực tình cũng rất mong manh này. Anh đã luôn né tránh cô nên không nhận ra ở bên cô lại có nhiều bình yên nhường ấy. Giờ thì anh thực sự muốn ở bên cô, ở bên cô lâu hơn nữa. Đó có phải là sự thương hại? Không, dĩ nhiên không! Anh yêu cô, đó là điều mà trái tim anh đã mách bảo từ lâu lắm. Người ta sẽ trách anh, cho rằng anh là kẻ không dứt khoát, cho rằng anh là kẻ không thủy chung, nhưng, lý trí của anh đã thủy chung lắm rồi, chỉ là tình cảm này có ai kiểm soát được? Bao năm qua, chưa một người con gái nào khác chạm được vào tình yêu của anh, cho đến khi cô gái này mang lại cho anh sự bình yên và vui vẻ sau những khổ đau, dạy cho anh biết mạnh mẽ hơn nữa, cứng rắn hơn nữa.
Cuộc sống này như một ngọn lửa, tắt lúc nào chẳng biết được, nhưng nhất định anh sẽ không để ngọn lửa của cô tắt một cách vô nghĩa. Anh sẽ để ngọn lửa được cháy, được sáng thật lâu.
“Á đau!”
Cả hai bỗng giật mình khi thấy một cô gái trùm kín mặt mũi mải chạy va vào người Mạnh Bảo và ngã chúi xuống. Anh vội cúi xuống định kéo cô gái đó đứng dậy thì cô ta đã đứng dậy còn nhanh hơn anh, và anh chỉ kịp chộp lấy cái khăn trùm đầu của cô ta. Chiếc khăn được tháo xuống, để lộ ra mái tóc dài được buộc cao lên. Kiểu tóc buộc này…
“Thanh Chi!! Là cô ta!” – Mạnh Bảo nhận ra luôn. – “Cô đứng lại!”
Cô gái đó vội vàng bỏ chạy khi nghe anh gọi. Anh và Phương Nhi cũng vội vã đuổi theo. Họ đuổi Thanh Chi qua tận mấy con phố, nhưng cô ta chạy rất nhanh, và vụt phát đã biến mất vào một ngõ nhỏ khá vắng lặng. Lúc Mạnh Bảo và Phương Nhi tới nơi thì không thấy Thanh Chi đâu nữa, trong ngõ chỉ có một ngôi chùa nhỏ thanh tịnh, yên ắng, tránh xa ồn ào cuộc sống. Thanh Chi có thể đi đâu được nhỉ? Chẳng lẽ cô ta trốn trong chùa?
“Ơ kìa, có phải chị Nhi không?” – Giọng nói lanh lảnh vang lên.
Phương Nhi giật mình nhìn vào trong. Một cô bé đang quét mấy cái lá rụng ở sân chùa.
“Bé Bông đúng không? Chị không nhìn nhầm chứ?”
“Ôi đúng là chị Nhi rồi! Chị biết chỗ em sao? Chị vào đây chơi với em!” – Bé Bông ào ra, mừng vui vì thấy Phương Nhi.
“Cho chị hỏi xíu, có cô gái nào vừa chạy qua hay đi vào chùa không em?”
“Không ạ, em quét sân từ bấy đến giờ có thấy ai đâu? Thôi chị vào đây đi, sư Hương Nhàn ơi, chúng ta có khách ạ!”
Từ trong chùa, một ni sư mặc áo nâu bước ra, gương mặt hiền từ phúc hậu.
“Yến Thanh, ai đến thế con?”
Hóa ra cô bé này tên là Yến Thanh. Một cái tên rất đẹp.
“Dạ, chị Phương Nhi đó sư. Con kể với sư nhiều về chị ấy rồi, sư biết đúng không sư?”
Ni sư hơn 40 tuổi có tên Hương Nhàn nghe thấy tên Phương Nhi thì nhớ ngay, liền đi ra tiếp đón:
“Mời con vào thăm chùa.”
“Vâng ạ!” – Phương Nhi quay ra Mạnh Bảo, khẽ nói – “Thôi, hôm nay lên chùa công đức luôn, đỡ phải đi chơi đâu xa nhỉ?”
“Ừ, đến đây cho yên bình.”
Ni sư quay ra Bông:
“Con ra sân sau, gọi chị con lên đây tiếp khách.”
“Vâng, con biết rồi!”
Nghe đến chị của bé Bông, Phương Nhi giật mình nhớ đến người con gái hôm trước. Cô gái bí ẩn đó rốt cuộc là ai nhỉ? Cô đứng lên, đi theo bé Bông. Mạnh Bảo thấy cô như vậy cũng đi theo khiến ni sư rất ngạc nhiên. Vừa đi, Phương Nhi vừa hỏi Bông:
“Bông, em sống ở đây với chị sao?”
“Dạ, em sống cùng rất nhiều bạn và các em nữa. Ngôi chùa này cưu mang rất nhiều trẻ em mồ côi, bị bỏ rơi, và em là một trong số đó. Em ở đây cũng đã 10 năm rồi.”
“Ôi thật sao? Vậy chị của em…”
“Đó không phải chị ruột em, chị chỉ là người nuôi dưỡng chúng em phụ giúp các sư. Nhưng từ lâu, đối với em đó chính là chị ruột em rồi. Chị ấy hiền lành, dịu dàng, và rất yêu thương chúng em.”
Cách nói chuyện hồn nhiên của cô bé làm Mạnh Bảo bắt đầu ngờ ngợ. Càng đi ra sân sau, anh lại càng nghe rõ tiếng nô đùa của đám trẻ con trong chùa. Và anh sững lại…
“Nào các bạn cùng ra đây, ta đếm cho thật đều nào. Nào các bạn cùng giơ tay, ta đếm cho thật đều. Một với một là hai…”
Có ai đang hát bài hát thiếu nhi cho bọn trẻ nghe. Nhưng dù là bài thiếu nhi, giọng hát trong trẻo, ngọt ngào ấy vẫn quen thuộc vô cùng. Không thể nào! Anh có nghe lầm không vậy? Đừng đùa anh chứ! Chẳng lẽ…Anh vội vã chạy ngay về phía sân sau, chạy trước bé Bông luôn khiến bé và Phương Nhi cũng phải vội đuổi theo không hiểu chuyện gì.
Sân sau của ngôi chùa. Hàng chục lũ trẻ quây quần xung quanh một cô gái.
Ánh nắng nhẹ nhàng của buổi sáng vẫn chiếu qua hàng cây, khiến hình ảnh cô gái mờ mờ ảo ảo dưới nắng. Gương mặt cô đang mải hướng về lũ trẻ, nhưng nhìn nghiêng thôi, cũng đủ để Mạnh Bảo sững sờ, kinh ngạc, không tin vào mắt mình.
Anh run run:
“Thanh…Linh…”
Nghe tiếng gọi, cô gái giật mình quay ra nhìn anh. Cô cũng sững người.
Thời gian lúc này như hóa thành đá.
Em nghe tiếng anh gọi, ngỡ như mọi thứ chỉ là giấc mơ
Cách xa nhau bao năm tháng, để rồi trùng phùng giữa muôn vàn trớ trêu
Ngọt ngào đâu chẳng thấy? Nhớ thương đâu chẳng còn?
Mà chỉ đứng xa nhau bằng khoảng cách vô hình không thể vượt qua…
Ngày đầu tiên gặp người con gái ấy, ấn tượng của cô đối với anh không chỉ là sắc đẹp, thần thái lạnh lùng, bình tĩnh, sẵn sàng chiến đấu bằng những động tác võ điêu luyện, mà còn là vì đôi mắt của cô. Đôi mắt ấy lạnh như băng giá, nhưng thực tình giá băng ấy chỉ che đi những nỗi buồn đang đè nặng trong ánh mắt cô.
Và ngày hôm nay, lại một lần nữa, anh chạm vào ánh nhìn ấy. Cô nhìn anh. Ánh mắt cô, đôi mắt cô, vẫn thế…Dù cho có bao nhiêu thứ thay đổi đi nữa, đôi mắt cô vẫn đẹp, vẫn buồn vời vợi, và ánh nhìn của cô thì vẫn dịu dàng và tràn đầy những yêu thương, nhung nhớ, mong chờ anh…
Phương Nhi cũng vừa chạy đến, và ngạc nhiên đến đứng người mấy giây. Cô gái kia, cô gái đang ngồi giữa đám trẻ con, có gương mặt xinh đẹp y hệt người con gái trong bức ảnh mà có lần Vân Trang đưa cho cô. Chẳng lẽ nào…Chẳng lẽ nào cô gái kia thực sự là người mà Mạnh Bảo đã nhớ, đã yêu, đã mong mỏi suốt bao năm qua!? Tâm trạng Phương Nhi thực sự rối loạn, cô cũng không thể nói được câu nào nữa.
Nhưng trái ngược với sự ngạc nhiên đến tột độ của Phương Nhi và Mạnh Bảo, người con gái chỉ thoáng một chút sững người rồi lại bình thản quay ra phía bé Bông vừa đi tới:
“Bông, quét sân xong rồi à?”
“Dạ, chùa ta có khách, sư Hương Nhàn gọi chị lên tiếp khách.”
“Ừ thế ở đây coi mấy em cho chị. Mấy đứa lớn thì để chúng nó chơi, đứa nhỏ thì ru ngủ đi đỡ phải trông nhiều.”
“Em biết rồi mà, em 10 tuổi rồi, còn lo gì không biết trông trẻ nữa. Chị cứ đi đi ạ!” – Bé Bông hớn hở quay ra Phương Nhi – “Chị Nhi, đây là chị Thanh Linh, chị của em đó!”
Vậy là cô ấy…thực sự là Thanh Linh sao? Mạnh Bảo vẫn cứ như chưa nghe thấy vậy.
Thanh Linh đứng lên, đi ra phía Mạnh Bảo. Cô đang đến gần anh. Nhưng cô đứng lại cũng rất nhanh. Không phải là cái ôm trong vỡ òa, không phải là sự mừng vui khi gặp lại nhau.
“Mạnh Bảo, đã lâu không gặp.” – Cô mỉm cười nhẹ.
“Ừm…” – Mạnh Bảo cố lấy bình tĩnh – “Không ngờ…em ở đây…”
“Ừ, bất ngờ quá. Anh và Phương Nhi ra sân trước đi, để em đi pha trà.”
“Không cần đâu! Chúng tôi đi luôn đây.”

Trang: [<] 1, 49, 50, [51] ,52,53 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT