watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8023 Lượt

Bảo đành quay bước đi theo Phương Nhi ra khỏi chùa với bao nhiêu nỗi niềm đè nặng trong lòng. Chỉ còn lại Thanh Linh trong sân chùa trưa vắng, lặng lẽ nhìn theo bóng hình ai kia…
“Lời nói em để anh ra đi
Mà trái tim em muốn níu tay anh lại…”
“Anh và Phương Nhi đã tìm thấy Thanh Linh ư!?” – Vân Trang ngỡ ngàng.
“Có thật là cô ấy không? Tôi không dễ bị lừa nữa đâu!” – Minh Thiên nghi ngờ.
“Rồi mọi người sẽ biết. Cô ấy chắc chắn là Thanh Linh.” – Phương Nhi trả lời còn Mạnh Bảo thì vẫn lặng câm chẳng biết nói gì.
Đêm tĩnh mịch. Gió thổi khá lạnh, những hàng cây rung xào xạc theo gió. Ngôi chùa nhỏ vẫn còn sáng đèn. Những đứa trẻ sau một ngày vui chơi đã ngủ rất ngon, bé Bông cũng vừa đánh răng xong chuẩn bị đi ngủ.
“Chị Linh, chị chưa ngủ à?” – Cô bé vừa bước ra khỏi phòng vệ sinh thì thấy Thanh Linh vẫn đang ngồi bên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ. Gió thổi tung bay tóc cô, mái tóc của Thanh Linh xõa ra thực sự rất dài, hai năm nay cô có cắt đâu.
“Em đi ngủ trước đi.”
“Chị à, tóc chị dài quá rồi, sao chị không cắt đi?”
“Chị thích để, cắt làm gì?”
“Thì cứ cắt mấy đoạn đi, dài ngang lưng vẫn đẹp mà chị.”
“Kệ chị, đến cái tóc chị cũng để ý nữa, con bé lắm chuyện.” – Thanh Linh trách yêu – “Ngủ sớm đi, mai còn trông các em, chị đi có việc đấy.”
Bé Bông đành phải nằm xuống, nhưng cô bé chỉ ngủ được khi Thanh Linh nằm cùng nói chuyện, kể chuyện, giờ Thanh Linh vẫn mải ngồi bên bàn viết cái gì đó làm cô bé cũng trằn trọc theo.
“Chị, cho em xin lỗi nếu làm chị giận vì em lắm chuyện, nhưng mà hình như hôm nay chị có vẻ là lạ khi gặp chị Nhi và anh kia.”
“Lạ là như thế nào?”
“Trông chị lạ lắm, bí bí ẩn ẩn thế nào ý, và chị…khi chị nhìn anh ấy hình như trông chị buồn lắm…”
“Con bé này, em biết chị buồn hay vui cơ à?”
“Em biết chứ! Chị sững sờ mấy giây khi nhìn thấy anh ấy, rồi chị lại trầm lặng như thường, nhưng em thấy ánh mắt chị cứ như là muốn khóc lắm đó. Chị buồn chuyện gì sao?”
“Không có chuyện gì đâu, em đừng có khéo tưởng tượng. Ngủ đi!”
Bé Bông không nói gì nữa, đắp chăn đi ngủ. Mọi thứ yên lặng quá, mà lòng người lại chẳng được lặng yên như thế. Thanh Linh nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời hôm nay

khá nhiều sao. Cô nhớ ngày xưa, đã từng được đi bên ai dưới một bầu trời cũng nhiều sao thế này. Ngày đầu tiên, cô bị thương ở đầu gối, và người đó đã bế cô đi dưới bầu trời bình yên và sóng biển ngoài ấy vẫn vỗ vào bờ cát trắng. Từng ký ức, từng kỷ niệm, tại sao sau hai năm rồi mà cô vẫn chẳng tài nào có thể quên đi? Giá như thời gian ngừng lại, cô mãi mãi được sống trong những phút giây hạnh phúc ấy, giá như…
Điện thoại cô rung chuông.
“Alo, cô Thanh Linh, đã điều tra ra! Lần này chắc chắn là không bị phát hiện.”
“Tốt, hẹn anh ngày mai!”
Sáng sớm. Chỉ có Mạnh Bảo đến chùa.
“Phương Nhi đâu?” – Thanh Linh hỏi.
“Cô ấy đang ở trong viện, anh đến thôi. Em đi chứ?”
“Anh không thấy em đang hái nốt chỗ rau trong vườn để tí nữa các sư cho lũ trẻ ăn sao, đợi em một chút đi!”
Mạnh Bảo đành phải đứng đợi cô. Anh nhìn quanh khu vườn, thấy có cả một chỗ trồng rất nhiều loại hoa. Toàn là những bông hoa đẹp, và anh nhìn thấy bông hoa rất quen thuộc. Đó chính là bông hoa hôm trước anh đã nhặt được.
“Bây giờ em lại có sở thích cài hoa lên tóc à?” – Anh hỏi.
“Bọn trẻ thích thế thì em chiều thôi.” – Cô vừa nói vừa lúi húi hái nốt chỗ rau.
Mạnh Bảo ngắt bông hoa đẹp nhất, nở to nhất rồi ngồi xuống cài lên mái tóc cô:
“Hai năm rồi, mà em vẫn xinh đẹp…”
Bàn tay anh bất ngờ chạm vào tóc như vậy khiến Thanh Linh chợt lúng túng, ngượng ngùng quay đi. Mạnh Bảo nhìn cô:
“Anh đã nghĩ vết thương ngày hôm đó có thể khiến em thay đổi, nhưng em vẫn sống khỏe mạnh, ngoại hình em không có gì thay đổi cả. Anh đã rất sợ mỗi khi nghĩ tới việc em phải chịu đau đớn vì những vết thương đó. Nhưng hóa ra, mọi thứ không như anh nghĩ.”
“Ừm, em có sao đâu.”
“Hai năm qua, em đã sống thế nào, vì sao em lại ở nơi này, em nói cho anh được không?”
Thanh Linh đứng lên:
“Chúng ta đi đi anh, kẻo người khác chờ.”
Cô lại lảng tránh. Chẳng lẽ Phương Nhi đã nói đúng, cô đang giấu rất nhiều điều? Biết rằng tính cách của cô vốn lạnh lùng nhưng giờ cô bí ẩn và khó đoán vô cùng, mặc dù anh biết, tình cảm và trái tim cô vẫn thế, vẫn chính là con người của cô ngày nào.
Anh và cô đi bộ dưới con đường rợp lá vàng mùa thu. Gió thu thổi nhẹ nhàng, dịu mát. Những ánh nắng của buổi sớm mai chiếu rọi lên người Thanh Linh, vẻ đẹp dịu dàng, tuyệt sắc ấy dưới nắng càng làm cho trái tim người đi qua xao xuyến. Cả Mạnh Bảo cũng thế. Nhưng giờ đây, đâu có còn là ngày xưa lúc mà anh nắm tay cô cùng bước đi. Giờ đây, khoảng cách nào đã ngăn anh lại, để rồi anh và cô, cứ như hai người đi song song một con đường dài.
Mạnh Bảo và Thanh Linh bước vào căn phòng bệnh của Phương Nhi, mọi người đã được hẹn ở đây để chờ Thanh Linh. Trông thấy hai người bước vào, Phương Nhi đang nằm cũng phải ngồi dậy luôn:
“Hai người về rồi sao?”
Ai nấy đều quay ra. Bên cạnh Mạnh Bảo là cô gái đó. Ban đầu mọi người vẫn ngỡ ngàng vì trong thâm tâm, họ vẫn đang nhớ tới người con gái 18 tuổi của ngày trước, mặc chiếc váy xanh, mái tóc dài được xõa ra và đeo chiếc nơ màu xanh, còn cô gái này mặc quần áo bình thường, mái tóc được buộc lên một chút, trông nhìn hơi khác. Nhưng gương mặt ấy, đôi mắt ấy, thì vẫn thế, không có sự thay đổi nào. Thanh Linh, thực sự cô ấy đã trở về sao? Không thể tin nổi nữa!
“Vân Trang, Minh Thiên, Minh Phú, mọi người khỏe không?” – Thanh Linh bước ra, mỉm cười nhẹ.
“Chị…chị thực sự là Thanh Linh…?” – Vân Trang run run.
“Vân Trang, em đã lớn và xinh thêm nhiều đấy.”
“Thanh Linh, thực sự là em sao!?” – Minh Thiên lao tới, muốn nhìn kỹ gương mặt Thanh Linh. Đúng là cô sao? Đúng là cô gái có ánh nhìn thân thương mà anh không thể nào quên.
Thanh Linh cũng nhìn Minh Thiên. Cô làm sao quên được người con trai đã dành cho cô một tình cảm chân thành, vững bền suốt bao nhiêu năm nay. Nhưng làm sao cô có thể đáp lại anh đây, khi mà trái tim này chỉ có duy nhất một ai kia, và cô bé Vân Trang cũng đã dành tình cảm cho Minh Thiên. Ôi, đắng lòng chữ “Tình” trên thế gian này…!
“Thanh Linh!”
Cô quay lại. Những người đồng đội trong đội võ mà cô đã lãnh đạo năm nào đã có mặt ở đây. Nhìn họ, cô không thể không nhớ những ngày xưa, họ đã cùng cô “vào sinh ra tử” trong những trận đấu võ. Họ yêu thương cô, dành cho cô những tình cảm đặc biệt, và suốt hai năm qua, họ sẵn lòng đi tìm cô, tìm lại cô đội trưởng – linh hồn của đội võ ngày nào.
“Tôi đã làm mọi người chịu vất vả quá nhiều!” – Cô lên tiếng.
“Không đâu, mọi người không trách chị! Chị thực sự đã về! Chúng em rất nhớ chị!” – Minh Phú vội nói.
“Cảm ơn Phú, đến nhóc cũng đi tìm chị như thế…” – Cô ngẩng lên – “Tôi nghĩ mọi người đã tìm thấy tôi, tôi cũng không xảy ra chuyện gì cả, vậy thì có thể yên tâm và đừng lo lắng nữa.”
“Tất nhiên rồi, sao chúng ta không tổ chức một bữa ăn mừng nhỉ?” – Phương Nhi tiếp lời – “Thanh Linh thực sự đã trở lại, sau bao nhiêu gian khổ cuối cùng mọi người cũng tìm được cô ấy ở trên đất Đà Lạt này, quả là một điều không tưởng! Tôi đề nghị làm một bữa đi!”
“ĐƯỢC ĐẤY!!!” – Ai nấy vui mừng, hưởng ứng ngay lời nói của Phương Nhi. Phương Nhi có tài rất dễ làm mọi người vui lên, đồng ý với ý kiến của mình.
Thanh Linh nhìn Phương Nhi bằng ánh mắt đầy thiện cảm, cô gái ấy thật tốt. Cô đã không lầm khi quyết định giúp đỡ Phương Nhi chữa bệnh. Mạnh Bảo, người con gái này xứng đáng với anh lắm, anh biết không?
“Nếu vậy thì tối nay, Linh đưa bé Bông sang nhà hàng A. ăn nhé, bữa nào tụi mình đi làm từ thiện sẽ mang quà cho tất cả các bé ở chùa Linh, giờ thì vì mình quen bé Bông nên muốn bé đến ăn cùng thôi. Chúng ta phải nhiệt tình hết mình đấy!” – Phương Nhi cười.
“Nhi thật là, con bé Bông nó sẽ khoắng sạch cả bàn tiệc thì chết!” – Thanh Linh đùa lại, có vẻ cô đang (cố) vui.
“Trẻ con ăn mau chóng lớn, nhớ đưa nó đến đấy!”
“Được rồi, thế mình đi đây, dẫu sao cũng đang có việc bận.”
Thanh Linh tạm biệt mọi người rồi quay ngay đi. Nhưng vừa chạy ra tới cổng bệnh viện thì cô nghe tiếng anh gọi:
“Thanh Linh, đi đâu mà vội thế?”
“Em có việc thôi, anh cứ vào đi!”
“Ừ, tối nay em nhớ đến nhé!”
“Em sẽ đến…” – Cô nói nhưng giọng hơi ngập ngừng.
Mạnh Bảo an tâm quay vào trong. Bỗng cô gọi:
“Mạnh Bảo!”
“Sao em?”
“Nếu như…em lại đi mất lần nữa, anh có tìm em không?”
“Em hỏi gì vậy? Em đi đâu à?” – Mạnh Bảo giật mình.
“Không, chỉ là em…hỏi chơi thế thôi. Thôi em đi nhé!” – Rồi cô chạy vụt đi.
Anh đã từng nói: “Anh đợi em.”
Và liệu em đi mất, anh có tìm em và đợi em thêm lần nào nữa không? Hay là mọi thứ đã thay đổi rồi hả anh?
Thanh Chi tung tẩy đi trên đường với một đống đồ hiệu, quần áo đẹp vừa sắm. Dù là vụ đóng

Trang: [<] 1, 51, 52, [53] ,54,55 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT