|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
lấy thôi.”
“Không, hai người khỏe mạnh nhanh nhẹn thì đi luôn giùm mình cái!”
“Phương Nhi, em…”
“Có đi không thì bảo, oánh giờ!” – Phương Nhi cười đùa Mạnh Bảo nhưng sao anh thấy cô bỗng buồn đi…
Mạnh Bảo và Thanh Linh đành phải đi ra ngoài ban công, ở đó có để mấy lọ hoa trang trí bàn ăn. Trời đã tối, đứng ngoài ban công khách sạn rất mát, gió thổi lồng lộng trên bầu trời rộng lớn. Thanh Linh ngẩng lên bầu trời đó, có những kỷ niệm của ký ức lặng lẽ, bâng khuâng…
“Em nhớ cha à?”
“À không, làm gì có!”
“Anh hiểu em đang buồn khi nghĩ đến cha, không có cha là một tổn thương quá lớn đối với em.”
“Chuyện qua rồi, anh nhắc lại làm gì nữa. Em sống một mình cũng thành quen luôn rồi, số phận không cho cha con em được bên nhau thì đành phải chấp nhận vậy. Những kẻ *** hại cha em, sớm muộn cũng phải trả giá, em cũng chẳng sợ gì âm mưu của chúng đâu.”
“Vậy em sợ gì, Thanh Linh?” – Mạnh Bảo buột miệng hỏi.
Thanh Linh vẫn ngẩng lên bầu trời:
“Em…sợ cô đơn.”
“Hả? Em…” – Mạnh Bảo không nói được gì.
“Thôi đi vào đi, em nói nhảm ấy mà!”
Thanh Linh vội quay người lại nhưng bỗng cô vấp chân, lọ hoa trên tay rơi xuống đất “CHOANG”! Cô hốt hoảng vì làm vỡ mất lọ hoa, vội cúi xuống định nhặt những mảnh vỡ.
“Á…” – Cô khẽ kêu lên. Một mảnh vỡ cứa vào tay cô.
“Cẩn thận!” – Theo phản xạ, anh vội nắm lấy ngón tay cô đang ứa máu.
Thanh Linh giật mình, ngẩng lên nhìn anh. Sau hai năm, lần đầu tiên, anh chạm vào cô. Chỉ là chạm vào ngón tay, mà tràn lên bao cảm giác của từng kỷ niêm xưa. Tình yêu tuổi trẻ mới mười tám đôi mươi nồng nàn cháy bỏng, mối tình đầu khắc cốt ghi tâm thì chỉ một cái chạm đã đủ nhớ, chỉ một vết cứa cũng đủ đau. Muốn nói ra quá nhiều điều mà cứ nghẹn ngào không thể thốt ra mà chỉ biết nhìn nhau trong khoảnh khắc ấy. Đôi mắt Thanh Linh lạnh lùng là thế mà sao cứ lúc nhìn anh lại buồn như đẫm lệ, như cất giấu biết bao khoảng trống chơi vơi.
Bàn tay Thanh Linh khẽ cử động, cô muốn, muốn lắm, muốn được chạm vào gương mặt anh, và muốn ôm chặt lấy anh như cô đã từng mơ trong biết bao phút giây lẻ loi một mình. Nhưng, tại sao, mọi thứ chỉ là ước muốn?
Người con gái ngoài kia nhìn cảnh đó, buồn rầu quay đi, trong lòng cô cũng thấy trống vắng và có những ước muốn…
“Kệ đi, đau tí thôi mà. Cho em gửi lời xin lỗi, em sẽ đền lọ hoa này.”
“Đền gì chứ! Không cần đâu, có lọ hoa thôi mà, để anh lo cho. Nhân viên khách sạn không quở trách đâu, còn Phương Nhi thì cô ấy cũng chẳng cần lọ hoa này mấy đâu mà.”
“Nói đến Phương Nhi, anh nhớ đây.”
“Hả? Nhớ gì?”
Thanh Linh lại quay trở về với sự lạnh lùng, lãnh đạm:
“Sáng mai, đưa cô ấy đến chỗ bác sĩ Sơn. Bác sĩ ấy là ai anh không cần biết, cô ấy sẽ biết. Đến gần trưa, khoảng 10 rưỡi, bác sĩ Sơn sẽ đi. Anh hãy đi theo bác sĩ đó, tuy nhiên để đề phòng có bị mất dấu bác sĩ hãy tìm đến địa chỉ trong này.” – Thanh Linh đặt vào tay Mạnh Bảo một tấm thiệp mời – “Em đã lấy được nó từ Thanh Chi.”
“Đến địa chỉ này làm gì?”
“Gặp Khánh Quang – kẻ đang giam giữ mẹ của Phương Nhi!” – Thanh Linh nhắc đến cái tên Khánh Quang với ánh mắt giận dữ hận thù đến tột cùng.
Đêm đó, Mạnh Bảo ở lại bệnh viện của Phương Nhi, kể cho cô nghe những gì Thanh Linh nói.
“Cô ấy bảo mai đến gặp bác sĩ ấy à?”
“Ừ, Phương Nhi, mẹ em bị bắt sao!?”
“Không biết chúng nó đã làm gì mẹ em rồi…”
Mạnh Bảo cắn môi, hóa ra chúng đã dùng mẹ Phương Nhi để uy hiếp cô. Cô vốn là một cô gái bình tĩnh, cố gắng không thể hiện ra những cảm xúc lo sợ nhưng anh biết cô thực sự lo cho bà Ngân. Những ngày trước, vì mẹ mà cô đã cố tập luyện võ thuật để chiến thắng Khánh Vinh, cô đã phải chịu rất nhiều những cảm xúc lẫn lộn: đau khổ vì tình yêu, lo lắng ẹ, và đau đớn bởi bệnh tật. Nghĩ đến đó, anh thấy đau lòng thay cho cô. Không phải thương hại, mà đau lòng thực sự!
“Có vẻ như bác sĩ Sơn này cũng liên quan đến Khánh Quang chăng? Em đừng lo nữa, Thanh Linh rất thông minh, kế hoạch của cô ấy sẽ giúp được em thôi.”
“Cô ấy rất tốt, phải không?” – Phương Nhi ngước lên nhìn anh.
Mạnh Bảo sững người, không biết phải nói gì. Anh hiểu khi nhìn thấy anh đi cùng Thanh Linh, cảm giác của cô là như thế nào. Cô mỉm cười:
“Đừng lo, em không buồn đâu. Cô ấy là một cô gái tốt. Tính cách lạnh lùng, bí ẩn có vẻ là không thích cho lắm nhưng cô ấy nhân hậu, biết nghĩ cho người khác. Em đã lầm khi từng ghen ghét cô ấy, nhưng giờ em hiểu vì sao anh yêu cô ấy sâu đậm như vậy. Anh yêu không lầm người…”
“Cô ấy tốt, chẳng lẽ em không tốt sao?” – Anh ngồi xuống, ôm cô vào lòng.
“Anh, anh ở bên em thế này, có phải là vì thương tình em không?”
“Ngốc ạ, không bao giờ có chuyện thương tình hay thương hại ở đây cả. Trong lòng anh cũng có em.”
“Có em…và cả cô ấy sao?” – Phương Nhi buồn bã.
“Phương Nhi…” – Mạnh Bảo khó xử – “Cho anh thời gian, được không? Nếu là người ta, người ta có thể dứt khoát nhưng anh vẫn chưa thể làm được…Nhưng tuyệt nhiên, anh không thương tình em.”
“Em hiểu mà. Đừng để bản thân phải giằng xé. Em sẽ đợi ngày anh trở lại là chính anh.”
Mạnh Bảo nghe thế, ôm chặt cô vào lòng. Nếu như có thể, anh sẽ ở bên cô mãi mãi, bảo vệ cô, che chở cô, cùng cô đi tiếp con đường dài phía trước. Từ lúc nào, cô gái có trái tim kiên cường, mạnh mẽ, không chịu khuất phục trước khổ đau này đã khiến anh rung động. Nụ cười này, ánh mắt này, lúc nào cũng toát lên ý chí quyết tâm vượt mọi giông bão, không sợ cái gì cả. Anh muốn ở bên cô, muốn yêu người con gái này cả đời, yêu cô gái có tên Phương Nhi!
Nhưng khi tình cảm cứ định nghiêng về cô, hình ảnh người con gái ấy lại hiện lên trong tâm trí anh.
“Em…sợ cô đơn…”
Ai mới là người anh yêu? Ai mới là người cô đơn và khổ đau…?
Sáng hôm sau, Mạnh Bảo và Phương Nhi tìm đến bệnh viện của bác sĩ Sơn đúng theo địa chỉ mà Thanh Linh đã đưa. Vừa đến mà họ đã được chỉ dẫn tận tình để gặp bác sĩ, đây quả là một vị bác sĩ được nhiều người biết đến.
“Cho hỏi đây là phòng bác sĩ Trần Vĩnh Sơn ạ?”
“Đúng vậy, mời vào!”
Phương Nhi đẩy cửa bước vào. Trong phòng, một bác sĩ chỉ hơn 30 tuổi, khá trẻ và đẹp trai, đeo kính, đang ngồi ghi chép. Trông thấy cô và Mạnh Bảo, bác sĩ đứng dậy, điềm đạm:
“Cô là Phương Nhi phải không?”
“Vâng, chắc Thanh Linh đã nói cho anh.”
“Phải, mời cô ngồi.”
Phương Nhi ngồi xuống đối diện với Vĩnh Sơn, anh nói:
“Nghe như Thanh Linh nói thì cô bị bệnh ung thư máu phải không? Có những hiện tượng hay triệu chứng gì không? Như nôn ra máu, nhức đầu, hoa mắt chóng mặt,…chẳng hạn.”
“Ừm hình như có…”
Vĩnh Sơn suy nghĩ một lát rồi vẫn điềm tĩnh đáp:
“Chúng tôi sẽ làm xét nghiệm cho cô, bệnh này chắc chắn là cô đã gặp nhiều triệu chứng nhưng cô trông vẫn tỉnh táo như thế thì cô chịu đựng rất tốt, cô quả thật là mạnh mẽ như lời Thanh Linh nói đấy.”
“Mạnh mẽ cái gì chứ…”
“Hãy yên tâm, chúng tôi sẽ cố gắng chữa cho cô! Bây giờ cô có thể tới phòng xét nghiệm cùng tôi, nhanh vì tôi sắp phải đi.”
Rồi Vĩnh Sơn đứng dậy, định bước ra ngoài phòng thì Mạnh Bảo đứng ngay đó:
“Anh là gì với Thanh Linh mà toàn nhắc tên cô ấy?”
Chương 39: THẾ GIỚI ĐÓ, ANH KHÔNG CÒN LÀ CỦA EM
Vĩnh Sơn thoáng ngạc nhiên khi nghe thấy Mạnh Bảo hỏi, nhưng anh nhanh chóng lấy lại vẻ điềm đạm vốn có:
“Anh không cần biết đâu.”
Nói rồi Vĩnh Sơn ra hiệu cho Phương Nhi đi theo mình. Cô đành đứng lên và Mạnh Bảo cũng vậy. Nhưng vừa bước ra tới hành lang bệnh viện thì tất cả đều đứng sững người khi thấy cô gái ấy đi tới. Là Thanh Linh. Mạnh Bảo nhìn thấy vẻ mặt lãnh đạm của Vĩnh
Sơn giờ có sự lúng túng khi nhìn thấy cô. Còn cô lướt qua bác sĩ rất nhanh, đôi mắt cô đang nhìn ai kia…
“Vậy là anh làm theo lời em.”
“Anh tin là em đang làm những việc có ích.”
“Ừm.” – Thanh Linh nghe lời đó, khẽ mỉm cười.
Vĩnh Sơn thực sự ngạc nhiên. Thanh Linh lạnh như băng đá, chỉ cười nói với các sư và những đứa trẻ mình chăm sóc trong chùa, chưa bao giờ cười với một người con trai. Có cười thì chỉ là nụ cười lạnh nhạt, còn đây, khi cười với chàng trai đó, nụ cười của cô dịu dàng và chan chứa yêu thương.Rốt cuộc, anh chàng đó là ai? Vĩnh Sơn bắt đầu nghi hoặc…
“Bác sĩ đang đưa mình đi xét nghiệm, cảm ơn Linh đã giới thiệu mình đến bệnh viện này.” – Phương Nhi nói.
“Nhi thấy hài lòng là tốt rồi. Nhi vào xét nghiệm đi, mình muốn nói chuyện với Mạnh Bảo.”
“Hả? Nói chuyện với…”
“Yên tâm đi, mình nói gì thì anh ấy sẽ nói lại với Nhi, không phải lo gì đâu.”
“Mình có lo gì đâu, hai người cứ nói tự nhiên.” – Phương Nhi (cố) nở nụ cười rồi bước theo Vĩnh Sơn.
Phương Nhi đi rồi, Thanh Linh quay lại Mạnh Bảo:
“Bác
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




