watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8028 Lượt

khăn bên vai nhìn anh thật là hiên ngang. Những giọt nước biển còn chảy trên thân mình tôn lên vẻ quyến rũ chết người mà anh có (lý do ra biển từ 5h đến 7h đây hả, cái tội sexy ). Tự dưng Thanh Linh đỏ mặt quay ngay đi, sao cô lại nhìn anh lâu vậy chứ?

Mạnh Bảo vẫn cười:

“Trang về phòng đi, bài khó tí anh sang chỉ cho.”

“Vâng!” – Vân Trang ngoan ngoãn về phòng mà không “nghi ngờ” gì.

Vân Trang đi rồi, Thanh Linh cũng lập tức đứng lên định đi ra:

“Tôi xin phép về!”

“Về làm gì vội!” – Mạnh Bảo giơ tay chặn cửa cô khiến tí nữa cô đâm vào anh rồi. Cô cúi mặt xuống, thật là không thể nhìn được mà. Mặc ngay cái áo vào không được sao?

Lúc này ở anh toả ra một hương thơm nam tính, mạnh mẽ .

“Tôi đến trả anh lọ thuốc, tiện thì trả lời cô bé đó mấy bài tập thôi…”

“Thật là lý do chỉ thế thôi hả?” – Mạnh Bảo vẫn giữ y chang cái nụ cười “cáo già” đó, cúi sát xuống mặt Thanh Linh, thì thầm – “Thế sao cô lại đỏ mặt vậy?”

“Làm gì có!”

“Lại còn chối!” – Anh đưa tay nâng mặt cô lên. Hai má cô còn đỏ hồng, trông gương mặt lạnh lùng của cô rất đáng yêu – “Cô nương không thắng tôi được võ, nhưng thắng tôi được khoản quyến rũ người khác đó.”

“Anh…”

“Cô dễ thương hơn tôi tưởng!” – Mạnh Bảo cúi xuống, đôi mắt cháy bỏng nhìn vào đôi môi hồng ngọt ngào của cô.

Bỗng Thanh Linh cười nhạt:

“Anh đùa quá trớn rồi đấy!”

Cô đưa tay gạt mạnh tay anh, đẩy anh ra một phía và bước đi thật nhanh. Mạnh Bảo hơi ngạc nhiên rồi cũng nhận ra là cô đâu phải con gái chân yếu tay mềm nên việc đẩy anh ra chỉ là “muỗi”. Nhưng đúng là nếu như cô không đẩy anh như vậy thì anh không biết mình sẽ “làm gì” cô nữa…Chết tiệt! Tại sao gương mặt xấu hổ của cô ban nãy khiến anh không thể kìm lòng được chứ?

Môi anh cong lên một nét cười. Anh thích cô rồi sao?

Cô gái đó khiến trái tim anh rung động thật sự rồi…

Nhất định cô phải là của anh! Anh sẽ “cưa” được cô, gì chứ lạnh lùng đến mấy cũng chẳng là gì so với con cáo đội lốt báo này đâu!

Mất gần một tiếng cuối cùng Phương Nhi cũng được khám, người đông quá mà. Khi cô bước ra thì Mạnh Bảo vẫn ngồi đó chờ.

“Thế nào?”

“Không có vấn đề gì lắm, chưa gãy xương đâu, giờ chỉ vận động nhẹ thôi. Băng bó mấy ngày là đỡ.”

“Ừ!” – Mạnh Bảo đứng lên.

“Nè anh đi đâu đó?”

“Đi về chứ đi đâu! Cô không về à?”

“Nào thì về!”

Hai người vừa bước ra đến cổng bệnh viện, đang định dắt xe về thì bỗng có tiếng gọi:

“Mạnh Bảo, lâu lắm không gặp!”

Mạnh Bảo và Phương Nhi giật mình quay lại. Một người đàn ông dù không còn trẻ nhưng nhìn thật khoẻ mạnh, phong thái điềm tĩnh cùng với gương mặt vẫn đẹp đẽ, hiền lành, thân quen.

“Chú Hoàng Duy!” – Mạnh Bảo không khỏi bất ngờ.

Chương 7: HẠNH PHÚC CHỈ NHƯ LÀ LÀN SÓNG

Chiều. Biển xanh rì rào sóng vỗ trong ánh nắng hoàng hôn đang đỏ rực chân trời. Bãi tắm biển bắt đầu thưa thớt người dần.

Gia đình Mạnh Bảo ra ăn tối ở một nhà hàng hải sản ngay bên bờ biển. Ở đây náo nhiệt đông đúc quá, mà ngồi đây đợi đồ ăn thì có mà đến tối. Mạnh Bảo nhấp nhổm chẳng yên được, đứng dậy đi dạo mát tí vậy. Ra ngoài, không gian thật thoáng mát và cao rộng. Ngôi nhà nhỏ ấy hiện ra ngay sau những rặng dừa xanh kia…
Mạnh Bảo mỉm cười đi về nơi đó, tự dưng gương mặt đáng yêu sáng nay hiện ra khiến anh muốn gặp cô quá. Anh gõ cửa.
“Ai vậy?” – Người mở cửa là một bà cụ già.
“Cháu chào bà! Thanh Linh có nhà không ạ?”
“Nó đi đâu rồi ấy, cậu là ai vậy?”
“Không có gì đâu ạ, cháu chỉ là người cùng tham gia buổi thi võ bữa trước với cô ấy thôi.” – Mạnh Bảo nghĩ ngay ra một câu nói dối.
“Thế à? Cậu vào đây chờ nó đi, chắc nó sắp về đấy!”
Mạnh Bảo bước vào ngôi nhà nhỏ được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Anh ngước ngó nghiêng nhìn mọi thứ, vừa ngó vừa hỏi:
“Bà sống với gia đình Thanh Linh ở đây ạ?”
“Gia đình nào chứ, bà chỉ là người nhận nuôi hai chị em nó thôi.”
“Hả?” – Mạnh Bảo ngạc nhiên vô cùng. – “Bà…là người nhận nuôi…?”
“Thực ra đây đúng là căn nhà hạnh phúc của gia đình Thanh Linh ngày trước, nhưng giờ thì…” – Bà lão vừa rót nước vừa buồn rầu nói.
Đúng lúc đó Mạnh Bảo thấy trên chiếc bàn nhỏ, cạnh lọ hoa là một tấm ảnh. Anh tò mò cầm ảnh lên. Trong ảnh là một người đàn ông mặc bộ đồ võ thuật màu trắng, gương mặt điển trai với đôi mắt rất đẹp, sáng đầy mạnh mẽ, phong thái điềm tĩnh, một tay cầm chiếc cúp vàng “Giải nhất võ thuật năm…” còn tay kia bế một cô bé nhỏ nhưng vô cùng đáng yêu, xinh đẹp. Cô bé cười rất tươi còn người đàn ông thì cười dịu dàng, hiền hậu, đầu ông cúi xuống tựa vào đầu cô bé tạo thành một hình ảnh rất gần gũi ấm áp yêu thương.
“Đây là…”
“Cha của Thanh Linh và Thanh Chi đó, ông ấy là một vận động viên võ thuật vô cùng xuất sắc, đỉnh cao suốt một thời giống như vận động viên từng nổi tiếng về chạy đua tên là Mạnh Duy thì phải.” – Bà cụ không hề biết Mạnh Bảo và Mạnh Duy là cha con.
“Bức ảnh này ông ấy chụp với Thanh Linh ạ?”
“Ừ sao cậu nhận ra vậy? Thanh Linh và Thanh Chi gần như là hai giọt nước mà cậu nhận ra cũng tài thật.”
“Bởi vì đôi mắt của họ rất giống nhau, đều là hai đôi mắt đẹp, sáng và mạnh mẽ. Cháu thấy hơi lạ vì đôi mắt của Thanh Chi không được đẹp như thế này.”
“Thanh Chi giống mẹ nó hơn, còn Thanh Linh rất giống bố. Tính tình Thanh Chi khác hẳn Thanh Linh, đôi lúc nó hay cãi cọ với chị nhiều lắm, nó ương bướng, thậm chí ghen tỵ với chị mặc dù nó xinh đẹp đâu kém gì Thanh Linh. Chỉ là nó cảm thấy nó quá thiệt thòi khi bị bệnh…”
“Bị bệnh?”
“Thanh Chi ốm đau từ nhỏ vì nó sinh non. Và rồi ngày định mệnh hôm ấy…”
“Ngày nào ạ?”
“Cậu không nên biết đâu, tôi không thể nói cho người lạ! Chỉ biết giờ Thanh Linh học võ vì nhiều lý do lắm, nhưng một trong những lý do đó là bảo vệ Thanh Chi khỏi những kẻ xấu thích bắt nạt Chi. Càng ngày Thanh Linh càng giỏi võ là vì như thế đấy. Nó đã nhường hết mọi thứ cho Thanh Chi để bù đắp cho Thanh Linh một cuộc sống thật tốt. Quần áo đẹp, trang sức, phấn son, những thứ ngon của lạ, Thanh Linh dành hết cho Thanh Chi, cho nên con bé Chi mới xinh đẹp thế chứ nhan sắc của nó nếu không trang điểm thì cũng thường thường thôi. Còn Thanh Linh, nó tiếp tục cuộc sống thường, vẫn cứ học võ, nó tiếp tục lời hứa của mình với cha rằng sẽ trở thành một người con gái mạnh mẽ, không lùi bước và sẽ bảo vệ em gái bằng cả tính mạng nó cũng được. Trời phú cho nó xinh đẹp, thông minh, ham học hỏi, được nhiều kẻ săn đón, thầm thương trộm nhớ nhưng có lẽ chưa bao giờ nó coi đó là thứ nó thích.” – Bà cụ chậm rãi kể lại, giọng hơi nghẹn ngào.
“Thật là Thanh Linh như thế ạ?”
“Cái váy xanh nó mặc là một trong hai cái váy mà bố nó đã may riêng cho hai chị em, bảo rằng khi nào lớn cả hai sẽ mặc. Nó chỉ nâng niu, trân trọng thứ đó cùng với mấy bộ quần áo đồng phục võ, còn đâu nó toàn mặc quần áo cũ đó chứ. 18 năm rồi nó cứ sống như thế, sống vì em mình, sống vì niềm đam mê với võ thuật, chưa bao giờ nó biết yêu, mặc diện, trang điểm, đi chơi tung tẩy,…toàn là những điều mà Thanh Chi đều đã có.”
“Vậy sao…?”
“Xin lỗi cậu tôi nói hơi nhiều, cậu nếu không thấy hay cậu có thể coi như tôi chưa nói gì. Tại tôi ít khi được nói ra những điều này. Tôi không muốn người ta coi Thanh Linh là chảnh, kiêu ngạo, khinh người…”
“Không! Cháu không coi cô ấy là người như vậy đâu! Mặc dù lúc đầu cháu có không thích cô ấy lạnh lùng như vậy, nhưng giờ cháu hiểu…”
“Thanh Linh lạnh lùng như thế là có lý do đấy…Thôi tôi không nói nữa, tôi đi xem cái Chi thế nào, tự dưng nó lại ốm phải vào viện. Cậu có thể gọi điện cho Thanh Linh hay đợi tối quay lại được không?”
“Không sao đâu bà cứ đi đi ạ, cháu cũng đi luôn đây.”
Mạnh Bảo rời khỏi nhà Thanh Linh, nhưng những gì mà người “vú nuôi” của chị em Thanh Linh khiến anh không quên được. Đang đi tự dưng anh nhìn thấy bên bãi biển, cô gái ấy ngồi trên bờ cát trắng trải dài. Mái tóc dài của cô tung bay trong gió chiều, đôi mắt cô hướng về chân trời xa xăm có những lớp sóng đang dâng cao khi chiều tối gió mỗi lúc giật mạnh.
“Cô nương, ngồi trên cát bẩn váy bây giờ!” – Anh bước đến chỗ cô.
“Anh lại đến đây làm gì?”
“Xem cái gì này!”
Anh giơ tấm ảnh đang cầm trên tay ra. Thanh Linh giật mình vội cướp lại tấm ảnh:
“Anh ăn trộm nhà tôi đó à?”
“Ừ thì lúc bà cụ không để ý tôi lấy về định xem nhưng thôi trả cô đó.”
“Tôi đã nói tôi không muốn đùa với anh đâu đấy!” – Cô tức giận giữ chặt tấm ảnh.
Anh mỉm cười nhẹ, ngồi xuống bên cạnh cô, cùng cô ngắm biển với những cơn sóng đang trào.
“Cô yêu ông ấy lắm phải không?”
“Sao?”
“Bố cô, tôi đoán ông ấy là người rất quan trọng với cô.”
“Ừ…” – Cô nhìn tấm ảnh, đôi mắt buồn rầu.
“Cô nhìn cái này đi!” – Mạnh Bảo co một chân lên. Chiếc quần ngố ngắn để lộ ra vết sẹo mờ trên chân anh.
“Vết sẹo này…”
“Đó là lần đầu tiên tập đi của tôi. Mẹ kể với tôi, bố đã để tôi ra xa rồi bảo tôi đi lại về phía bố. Ai cũng sợ vô cùng vì tôi đã đi được đâu nhưng bố

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT