|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
tôi thì kiên quyết không cho ai bế tôi, bắt tôi phải đi ra chỗ bố bằng được. Tôi đã đi, và tôi ngã. Ngã rất đau. Tôi không nhớ được lúc đó vì tôi còn nhỏ quá nhưng tôi vẫn cảm nhận thấy hình như đau thật đấy, vết sẹo còn đến bây giờ mà. Mẹ tôi đã lo lắng đến oà khóc, nhưng bố tôi chỉ lấy ra một cái xúc xắc lắc lắc vẫy tôi đến. Tôi thích cái xúc xắc, tôi muốn có được nó nên cuối cùng tôi đã đứng lên, tôi đi và nhào vào lòng bố tôi. Tôi không bao giờ quên được cảm giác của ngày hôm đó dù chỉ là ký ức thật xa.” – Mạnh Bảo nhìn về phía chân trời đỏ tía.
“…” – Cô không đáp, nhưng cô nghe.
“Bố tôi đã dạy cho tôi biết phải đứng lên khi vấp ngã để đến với mục đích của mình. Còn bố cô thì sao? Có phải ông đã dạy cô mạnh mẽ để trở thành cô võ sĩ đáng sợ như hôm nay không vậy?”
“Ông đã dạy tôi điều đó ngay cả phút giây cuối cùng của ông…”
“Thật ư? Vậy bố cô…”
“Kể từ ngày tôi sinh ra, ông yêu thương tôi hơn cả. Cuộc thi võ nào của ông tôi cũng được đi theo để khi ông nhận được chiếc cúp nào ông cũng phải bế tôi để chụp ảnh. Từ những ngày thơ bé, tôi đã nhìn thấy ông oai phong vô cùng với những động tác múa võ dẻo dai, rắn rỏi, tôi hạnh phúc vô cùng khi thấy ông “hạ gục” được đối thủ.” – Thanh Linh đưa tay lên bức ảnh – “Nhưng ông ấy bỏ tôi đi rồi, vào ngày hôm đó, vào ngày mà tôi đã tưởng mọi thứ đều sụp đổ…”
“Thanh Linh…”
“Thanh Chi và tôi cách nhau một tuổi nhưng con bé sinh non nên ốm đau suốt. Ngày đó là ngày sinh nhật tôi 10 tuổi thì một gã đàn ông cùng một nhóm người đã đến nhà tôi. Chúng tôi phát hiện ra gã đàn ông đó hồi trẻ từng quá say mê mẹ nên hôm đó quyết đến bắt cóc mẹ đi. Bố đã xông vào cứu mẹ, nhưng mẹ vẫn bị bắt đi còn ông không chống cự lại được chúng, bởi vì khi ông không để ý có kẻ đã dùng dao đâm ông…” – Giọng Thanh Linh nghẹn ngào như tắc lại.
“Bình tĩnh, Thanh Linh!” – Mạnh Bảo vỗ vai cô.
“Ông đã bảo tôi phải sống, phải bảo vệ được em gái tôi và phải tìm được mẹ trở về. Đến giờ, tôi không quên được lời ông nói. Không bao giờ tôi quên được!”
—-
“Bố ơi!!!!” – Cô bé nhỏ gào thét chạy đến bên người đàn ông nằm trong vũng máu, nhưng đôi mắt vẫn sáng lên tia sáng mạnh mẽ không khuất phục.
“Linh ngoan, cho bố nhìn con nào…” – Người đàn ông đưa tay lên lau những giọt nước mắt đã rơi ra trên mặt cô con gái.
“Bố ơi, bố đừng chết! Bố phải ở lại với con! Bố hứa sẽ dạy con học võ mà, bố hứa sẽ giúp con trở thành một vận động viên giỏi nhất mà!”
“Bố xin lỗi, Thanh Linh…Bố không thể ở bên con, và em gái con được nữa…Bà Loan – hàng xóm tốt bụng của chúng ta sẽ ở bên con thay bố, con sẽ không cô đơn. Đừng khóc, con yêu.”
“Bố phải ngồi dậy, bố không được chảy máu nữa thì con sẽ không khóc!” – Nước mắt cô bé vẫn tuôn trào.
“Linh, nghe bố dặn nhé con! Con phải sống, phải thật mạnh mẽ, không được để mình rơi một giọt nước mắt yếu đuối, thể hiện mình thua người khác hay thậm chí là thua chính bản thân mình, chỉ rơi nước mắt vì hạnh phúc, vì niềm tin phía trước, vì những gì con thực sự yêu thương, thực sự muốn níu kéo hiểu không con? Bố muốn con gái bố phải cười, nụ cười của con rất đẹp. Nào, hãy cười cho bố nhìn đi con!”
Cô bé cố kìm nén những giọt nước mắt và nở một nụ cười trong đau đớn. Người cha hài lòng:
“Hãy luôn mỉm cười thế nhé con! Hãy luôn biết sống vượt lên trên khó khăn và đau khổ. Con sẽ là vận động viên võ thuật mạnh nhất, giỏi giang nhất, không cần giỏi hơn người ta, chỉ cần giỏi nhất đối với bố là đủ rồi. Nhớ lời bố, không được dùng võ để đánh đấm, hành hạ người ta, học võ là để mình thêm khoẻ, biết tự bảo vệ mình, bảo vệ người khác đặc biệt là người lương thiện. Em gái con, Thanh Chi ốm đau bệnh tật sẽ gặp nhiều khó khăn, con phải bảo vệ em, con nhé! Và hãy đi tìm mẹ con, đưa mẹ về và tiếp tục sống hạnh phúc cùng các con.”
“Bố ơi thế còn bố thì sao?”
“Bố không sao cả, bố chỉ cần con nhớ lời bố dặn thôi. Con có nghe lời bố không?”
“Con có, con sẽ nghe lời bố mà!”
“Bố yêu con, Thanh Linh của bố…”
—-
Mạnh Bảo nhìn thấy trong đôi mắt kia ầng ậc nước, và sâu thẳm trong đó là biết bao nỗi đau như ập về trong trái tim Thanh Linh. Tưởng rằng cô sẽ khóc, nhưng không. Cô vẫn không khóc, chỉ đứng lên ngẩng nhìn hoàng hôn đang lặn một lần nữa rồi bước đi. Nhưng Mạnh Bảo biết cô đang kìm nén để trái tim kia không đau đớn thêm lần nữa. Hạnh phúc với cô, lẽ nào chỉ như một làn sóng ập đến nhanh, và tan đi cũng nhanh…?
Anh vội đứng bật dậy, kéo tay cô lại khiến cô ngã vào lòng anh.
“Ông ấy bảo cô không khóc nhưng không có nghĩa bảo cô dồn nén mọi đau khổ vào trong lòng!”
Lời nói của Mạnh Bảo rõ ràng từng tiếng một khiến Thanh Linh ngỡ ngàng. Một cảm xúc dâng trào lên trong cô cùng với những kỷ niệm về người cha dấu yêu. Một giọt nước mắt rơi, kéo theo cả dòng lệ đã bị kìm nén tuôn trào ra. Cô khóc rồi. Bật khóc như mưa tuôn. Cô gục vào lòng anh mà khóc, khóc ướt cả ngực áo Mạnh Bảo. Nước mắt cô như rơi vào tim anh khiến anh đau xót thay cô…
Anh ôm chặt lấy cô giữa vùng biển trời rộng mênh mông biết nơi nào là giới hạn.
Tôi muốn ôm em như thế. Ôm mãi. Để em khóc trong lòng tôi. Để em được tuôn trào những nỗi đau mà em phải chịu đựng sau một trái tim được gắn cái mác “lạnh lùng”, “mạnh mẽ.”
Tôi muốn làm bến đỗ bình yên nhất cho cuộc đời của em.
“Cậu chủ Minh Thiên, gã đàn ông Hoàng Duy kia là ai vậy?”
“Im! Để xem ông ta nói chuyện gì với Mạnh Bảo.”
Ở đằng kia, Mạnh Bảo đi tới chào Hoàng Duy:
“Cháu chào chú! Lâu lắm mới thấy chú về nước.”
“Ừ cũng mấy năm rồi chú chẳng về, hôm nay tiện đến Đà Lạt xem mấy mẫu thiết kế thì gặp cháu ấy mà. Về để đi xem võ thuật nữa.”
“Xem võ thuật?”
“Thì năm nào chẳng có cuộc thi võ thuật quốc gia, cháu quên rồi à? Chú cũng thích đi xem lắm, mà Mạnh Bảo giỏi võ vậy mà chưa năm nào thấy đi thi nhỉ? Hay năm nay thi đi!”
“Cháu cám ơn chú, nhưng cháu không thích.”
Phương Nhi nghe thế không thể tỏ vẻ lịch sự được nữa, vội ngắt lời anh:
“Sao lại không thích chứ? Đã dạy võ là phải thi!”
“Ồ cô gái này là…” – Hoàng Duy ngạc nhiên nhìn cô.
“Dạ cháu là Phương Nhi!”
“Cháu là vận động viên võ thuật sao?” – Hoàng Duy nhìn bộ quần áo Phương Nhi mặc – “Nhìn cháu rất mạnh mẽ, có vẻ cháu sẽ thi tốt đấy. Năm nay cháu thi chứ nhỉ?”
“Tất nhiên rồi ạ!”
Mạnh Bảo hừ một cái:
“Cứ việc thi, đây chẳng quan tâm.”
“Thì tôi cần anh quan tâm hả? Tôi sẽ thi, và cả lớp tôi thi, anh nghỉ việc đi là vừa!”
Hoàng Duy bó tay, sao hai người này mới nhìn thoạt “đẹp đôi” vậy mà cãi nhau nhanh thế? Nhưng có vẻ cô võ sĩ xinh đẹp mà đanh đá này rất yêu võ thuật đây, thật là muốn xem thi thố thế nào.
“Thôi chú về nhé, chào cháu. Cho chú hỏi thăm cha mẹ cháu nhé!”
“Vâng.” – Mạnh Bảo nhìn Hoàng Duy quay đi. Đó là con người đã từng yêu mẹ anh rất nhiều, và giờ đây có lẽ tình yêu đó vẫn còn.
Hoàng Duy đi rồi thì Phương Nhi mặt nặng mày xị với Mạnh Bảo luôn:
“Anh không thi sao? Chúng tôi năm nào cũng chờ cuộc thi này đấy!”
“Thế thì cô cứ thi, liên quan gì đến tôi?”
“Nhưng giờ là anh dạy chúng tôi, anh phải có trọng trách tí đi chứ!” – Phương Nhi cáu.
“Tôi chỉ dạy một tháng thôi, nói chung tôi chỉ là người dạy thay.” – Mạnh Bào hờ hững đáp.
Minh Thiên ở xa đã nghe thấy hết. Lông mày anh nhíu lại:
“Một tháng thôi à?”
“Cậu chủ sao vậy?” – Người đàn ông đi cạnh anh vẫn hỏi.
“Ông Long, ông biết vì sao anh ta quyết định ở đây một tháng không?”
“Tôi làm sao mà biết được chứ.”
“Đáng ghét! Tôi chả quan tâm anh ta ở đây làm gì, chỉ quan tâm là một tháng nữa anh ta đi thì hỏng bét.”
“Cậu chủ muốn anh ta và Phương Nhi thích nhau đến thế cơ à?”
“Tất nhiên! Anh ta không được yêu Thanh Linh, chính anh ta đã gây ra đau khổ cho Thanh Linh, anh ta có quyền gì được đi tìm cô ấy cơ chứ. Cô ấy đã yêu anh ta như vậy mà anh ta đã hại cô ấy, là anh ta!”
“Nhưng tôi nghĩ cậu chủ cũng đã…”
“Tôi làm sao?” – Minh Thiên quắc mắt.
“À không…” – Ông Long run sợ – “Thế giờ cậu định làm gì?”
“Bằng mọi giá phải làm anh ta tham gia cuộc thi đó để níu chân anh ta lại đây mới được. Tôi có việc cho ông rồi đây ông Long, nhớ đừng cho thằng Phú biết đấy, cả Vân Trang nữa.”
Chương 8: SỨC MẠNH CỦA MẠNH BẢO – MÓN QUÀ NGÀY XƯA
Mạnh Bảo mệt mỏi trở về khách sạn. Lúc này mọi người trong đoàn anh đã ngồi ăn cơm hết. Vân Trang thấy anh về thì mỉm cười gọi:
“Anh vào ăn cơm đi, nguội rồi!”
Mạnh Bảo ngồi xuống, hỏi luôn:
“Minh Phú, hôm nay có tìm được không?”
“Chưa tìm được. Chắc phải mai đi tìm kỹ hơn anh ạ.” – Minh Phú vừa ăn vừa đáp. – “Cơ mà sao anh Thiên chưa về nhỉ?”
“Còn mong hắn về nữa, đi luôn cho rảnh!”
“Nhưng đó cũng là anh trai em mà.” – Minh Phú giãy nảy.
CỐP! Mạnh Bảo gõ đũa lên đầu Minh Phú bắt cậu ta im lặng rồi lẳng lặng cúi xuống ăn. Vân Trang chẳng nói gì được nữa. Đã 2 năm nay, cô, Minh Phú, Minh Thiên và những người trong đoàn đều đi khắp nơi chỉ để tìm Thanh Linh, bỏ cả biết bao nhiêu thứ còn dang dở như học hành chẳng hạn. Những người trong đoàn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




