watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8018 Lượt

“Mày chết đi!”
Anh lao đến định giáng cho Khánh Vinh một cú đấm. Nhưng…
Xẹt! Khánh Vinh né cú đấm của Mạnh Bảo, và dùng tay lao đến bóp cổ anh, ném anh ra phía sau. Gương mặt anh đập ngay xuống sàn khiến anh choáng váng. Cả khán đài cũng choáng váng. Tên đó…đấu được Mạnh Bảo…??
“Mày vẫn yếu như ngày nào Bảo ạ!”
“Đừng có vội mừng!” – Mạnh Bảo đứng ngay dậy, lao bật về phía Khánh Vinh bằng cú nhảy điêu luyện đã chiến thắng được mấy gã kia.
Khánh Vinh hừ một tiếng, không hề quay lại, không hề né tránh mà chỉ vung tay ra. Cánh tay dài của hắn đập thẳng vào người Mạnh Bảo khiến anh ngã thẳng xuống đất. Máu chảy ra từ khoé môi anh…
Quặp! Khánh Vinh quặp hai cánh tay anh lại ra phía sau, đôi chân của hắn đè lên lưng anh đau điếng. Hắn cười:
“Tao không có thi cho thành phố này, nghe mày thi ở đây thì tao qua xem thử. Hoá ra mày vẫn yếu xìu, thắng được mấy thằng ranh kia đã là gì so với tao? Mày không dám thi vì mày sợ tao chứ gì, 2 năm trước và bây giờ cũng thế thôi.”
“Câm đi, tao sẽ thi đấy, tao sẽ thắng mày…Á!” – Mạnh Bảo bị Khánh Vinh bẻ tay đau hơn.
“Mày chẳng là gì so với tao! Mày chỉ là thằng vô dụng thôi, haha!”
“Dừng ngay lại!!!” – Tiếng hét của cô gái ấy vang lên và như sao xẹt…
BỐP! Đôi chân đó lao đến đá mạnh tay và chân của Khánh Vinh ra khỏi người Mạnh Bảo. Là Phương Nhi. Cô lao như bay đến giải thoát cho Mạnh Bảo, cười:
“Nè ông anh biết đang bạo lực ở đây không, đây không phải chỗ tán chuyện riêng của hai người đâu nhé. Làm người ta chướng cả mắt!”
“Con bé này, mày dám…” – Khánh Vinh tức giận giơ quả đấm về phía Phương Nhi.
MC vội lên tiếng:
“Đây là sân đấu, không phải nơi giải quyết chuyện riêng! Đề nghị anh kia đi ra ạ!”
Khánh Vinh nghe vậy bực mình bỏ quả đấm xuống, hậm hực quay đi. Lớp của Phương Nhi lũ lượt kéo xuống cùng Phương Nhi dìu Mạnh Bảo đứng dậy. Anh đã ngất xỉu đi, có vẻ anh đã bị thương và đuối sức. Hừ đành phải dìu ra bệnh viện thôi. Phương Nhi bảo cả lớp:
“Gọi taxi đưa anh ta đến bệnh viện đi, tớ ra lấy đồ cho anh ta không thì lại bảo mất những thứ quan trọng thì chết.”
Nói rồi cô chạy ra phòng gửi đồ lấy lại đồ của Mạnh Bảo đã gửi trước khi thi. Một cái mũ bảo hiểm thì cần gì lấy lại nhỉ. À quên, hình như anh ta có cái ví tiền, thôi thì cô cầm hộ anh vậy. Nhưng cô vừa cầm cái ví thì có cái gì đó rơi ra. Phương Nhi ngạc nhiên nhìn cái đó.
Một dải lụa hình cái nơ…
“Giờ cô đi đâu, Thanh Linh?”
“Đến gặp Thanh Chi!” – Giọng cô lại lạnh lùng như chưa hề khóc vậy.
Cô lặng lẽ đi về phía

trước. Mạnh Bảo chỉ biết đi theo, không hỏi gì thêm nữa. Thanh Linh bước vào trong phòng bệnh của Thanh Chi, còn anh thì đứng ngoài nhìn từ xa qua cửa sổ. Anh giật mình không tin vào mắt mình luôn, Thanh Chi đang ngồi trên giường bệnh và mái tóc dài của Thanh Chi không được buộc cao nữa mà xoã ra, từ xa nhìn không phân biệt được Thanh Linh và Thanh Chi nữa.
Chỉ thế cũng đủ để gọi là “hai chị em như hai giọt nước” rồi. Chỉ là tại sao hai người có đôi mắt khác nhau thế nhỉ? Ừ thì một người giống bố một người giống mẹ nhiều hơn nhưng phải có cái gì “hoà trộn” cả bố và mẹ chứ sao đôi mắt Thanh Linh nhìn rất đẹp, lạnh lùng, dịu dàng, hơi buồn còn đôi mắt Thanh Chi nhìn là không có cảm tình rồi.
Thanh Linh nói với bà cụ “vú nuôi” đang ngồi đó:
“Bà về đi, để con trông Chi cho.”
“Ừ bà về nấu cơm, tí con về nhé!”
Bà cụ đi rồi, Thanh Linh ngồi xuống bên giường Thanh Chi nhưng chỉ nhận được cái thờ ơ của Thanh Chi, việc chị mình đến thăm dường như cô chẳng thấy quan trọng. Nhưng chợt nhớ ra cái gì đó, cô hỏi:
“Mang đi không chị?”
“Mang gì?”
“Eyeliner (kẻ mắt)! Chị nhìn mặt mũi em bơ phờ thế này không có trang điểm thì làm sao mà nhìn mặt mũi ai được chứ.”
Mạnh Bảo ồ lên. Thảo nào giờ anh nhìn mãi chẳng thấy Thanh Chi đẹp cho lắm. Mặt mũi thì có trang điểm đâu nên nhan sắc đúng là rất bình thường, chỉ có cái nét xinh xinh thôi.
“Chị không mang cái đó, tí về thì trang điểm sau.”
“Không! Nếu không có thì em không ra đường đâu!” – Thanh Chi bướng bỉnh – “Chị Linh, sao chị không make-up mà chị đẹp thế? Em phấn son bao nhiêu cũng không bằng được cái mặt mộc của chị!”
“Xinh đẹp đâu phải là thứ quan trọng nhất, còn rất nhiều thứ em có thể thích hơn là xinh đẹp. Em nên coi mình đã là đẹp nhất rồi, đừng có tự ti vậy.”
“Em thấy em xấu mù đi được à, chẳng bằng chị tí nào! Chị về lấy cho em đi, không make-up em đâu dám tự tin ra đường chứ. Nếu không em ở lại đây mãi đấy!”
“Con bé này, em bướng bỉnh vừa chứ.”
Nói vậy nhưng Thanh Linh cũng đứng lên đi ra. Dù Thanh Chi hay đòi hỏi, nhưng Thanh Chi đã ốm đau suốt rồi, muốn đẹp lên cũng đâu có tội tình gì. Nghĩ thế rồi cô đi khỏi bệnh viện nhưng Mạnh Bảo đã đi theo liền:
“Đi với tôi đi!”
“Đi đâu?”
“Bí mật!”
Mạnh Bảo kéo Thanh Linh đi. Hoá ra là vào khu chợ mua sắm. Anh kéo cô đến chỗ bày những món đồ lưu niệm, trang sức rất đẹp. Nhiều thứ quá khiến Thanh Linh hoa cả mắt. Cô chưa bao giờ được đụng vào những thứ đó cũng như sử dụng chúng nên rất thích thú với những món đồ đẹp như vậy. Còn mấy bà cô bán hàng thấy cô gái xinh đẹp thì mời chào hết lời:
“Cô mua vòng cổ không? Vòng tay này cũng hợp với cô lắm ấy!”
“Cái cặp tóc này ở trên mái tóc kia thì còn gì bằng!”
“Thêm cái nhẫn nữa, hoặc đôi khuyên tai.”
“Son phấn chính hiệu đây, cô mà trang điểm thì đẹp cực luôn ấy.”
“Cô có thích một cái thắt lưng hàng hiệu cho cái váy rất đẹp của cô không?”
Thanh Linh thật chẳng biết trả lời thế nào. Cô đã đi mua mấy thứ như thế này bao giờ đâu, chỉ có Thanh Chi mới rành rọt thôi. Nhưng quả thật đều là những thứ thật đẹp, nếu cô dùng chúng biết đâu cũng được như mấy bà này nói ấy nhỉ.
Nhưng Mạnh Bảo đã cười, kéo tay cô đi:
“Lại đây! Tôi tìm được một thứ cho cô này.”
“Cái gì thế?”
Mạnh Bảo chỉ vào một dải lụa được buộc thành hình cái nơ được bày ở một gian hàng. Thanh Linh lặng đi, chiếc nơ này có màu xanh giống màu váy cô mặc – màu xanh của bầu trời, màu xanh của hy vọng. Giữa biết bao cái nơ đủ màu sắc chỉ có chiếc nơ này là nổi bật nhất. Nó thật là đẹp!
“Bán cho tôi cái nơ này đi.” – Mạnh Bảo chỉ vào luôn.
“Của cậu đây. Giá là 20.000đ!”
“Đắt vậy! Có cái nơ mà 20! 10.000đ thôi chứ!” – Mạnh Bảo mặc cả liền.
“Thôi làm gì mà mặc cả, nó đẹp vậy chắc giá đúng đấy.” – Thanh Linh nói.
“Đi mua sắm là phải mặc cả, không mình bị chém chết à?” – Mạnh Bảo nói nhỏ với cô rồi quay ra – “Nè bà cô, 15.000đ nhớ!”
“Ờ thì…Thôi được rồi, 15 thì 15. Này cầm lấy!” – Bà chủ tiếc rẻ nhưng vì thấy Mạnh Bảo cũng “tăng giá” một tí nên đành xuống nước.
Mạnh Bảo cầm cái nơ. Ái da cái của này sao đắt thế, anh cứ tưởng chỉ vài nghìn bọ thôi chứ. Chắc cái nơ này phải có “nguyên liệu” từ chỗ nào xa xôi lắm mới đắt. Nhưng nó không làm anh thất vọng, vì nó cực kỳ đẹp. Anh quay lại nhìn Thanh Linh:
“Tặng cô đấy.”
“Tặng tôi thật hả?” – Thanh Linh cầm cái nơ, chưa hết ngạc nhiên.
“Tôi bỏ ra 15 ngàn vì một cái nơ bọ thì chỉ có tặng quý cô thôi.”
“Nhưng mà…dùng thế nào?”
Mạnh Bảo phì cười, cứ tưởng cái gì cô cũng biết chứ. Trông lúc này cô ngố thật đấy. Anh cầm luôn cái nơ, vòng tay ra sau tóc cô:
“Dùng thế này!”
Thanh Linh chưa hiểu gì thì đã thấy tóc mình khang khác. Mạnh Bảo đã buộc cái nơ lên tóc cô, mái tóc xoã nhìn hơi “già” có thêm cái nơ khiến cô trở về đúng tuổi 18: xinh đẹp, trẻ trung và có phần dễ thương. Ai ở khu chợ cũng phải quay lại nhìn cô, lúc này cô chẳng còn lạnh lùng đáng sợ nữa, vừa xinh vừa dễ gần hơn.
“Không cần son phấn, chỉ thế cũng đủ để cô đẹp hơn rất nhiều người!”
Thanh Linh ngẩng lên. Gương mặt Mạnh Bảo với nụ cười rạng rỡ đang nhìn cô.
“Lãng mạn quá đi!” – Bà chủ bán nơ ngọt giọng – “Cô ấy thật diễm phúc vì có người bạn trai như cậu đấy!”
“Đó đâu phải bạn trai tôi.” – Cô đáp.
“Nhưng nhờ cậu ta mà cô trở nên xinh đẹp hơn với cái nơ đó, đúng không cậu?” – Bà chủ liếc Mạnh Bảo.
“Bà cô nói quá chuẩn.”
“Thế cậu có thưởng tôi thêm tí nào cái “quá chuẩn” đó không?” – Bà chủ mắt sáng rực, phải đòi lại 5.000đ mới được!
“Có, tôi thưởng bà cô câu chúc: Chúc bà bán hàng nhiều khách! Bái bai, cảm ơn bà cô nhiều. Đi thôi!” – Nói rồi Mạnh Bảo kéo Thanh Linh đi, để lại đằng sau gương mặt ngợ ra vì bị “troll” (chơi đểu) của bà chủ.
Chương 9: CHIÊU VÕ VOVINAM

“Đừng bỏ anh, anh sai rồi! Em phải gắng lên, có được không?”
“Anh không có lỗi gì cả, là tại em.”
“Không! Anh là thằng tồi! Em có thể đánh anh, mắng anh thoải mái đi, nhưng đừng bỏ anh! Anh không thể sống thiếu em được!”
“Đừng khóc, Mạnh Bảo…Em không sao đâu mà. Anh là một người tốt, anh xứng đáng có một cuộc sống tốt và hạnh phúc. Em không thể mang lại hạnh phúc cho anh, em chỉ khiến anh vì em mà chịu nhiều tổn thương thôi.”
“Đồ ngốc! Em là người con gái đầu tiên và duy nhất mà anh yêu. Chỉ có em mới khiến anh hạnh phúc thực sự! Anh làm sao mà sống thiếu em? Anh làm sao tha thứ cho chính mình đây?? Anh chỉ là một thằng đáng nguyền rủa, cái gì mà người tốt chứ?”
“Dù cho anh có là ai đi nữa…”
“Hả?”
“Dù

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT