|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Thanh Linh…mất rồi chú ơi…”
Sau khi mua được chiếc nơ, Thanh Linh vẫn bị Mạnh Bảo kéo đi.
“Tôi phải về không Thanh Chi đợi!”
“Có gì, đi tí thôi rồi về. Có gì tôi xin lỗi hộ cho.” – Mạnh Bảo nói thế rồi lôi cô đi không để cô phản ứng.
Thanh Linh tức ra mặt, Mạnh Bảo cậy mạnh hơn cô nên coi cô như…con cún thế này sao? Muốn lôi đi là lôi chẳng biết giữ thể diện gì cả, không thấy ngại thì phải biết cho cô chứ. Hai người cứ đi với nhau làm ai cũng h-i-ể-u l-ầ-m. Nhưng một lúc sau Thanh Linh cũng quen dần, cái việc ngại ngùng không còn nữa mà nhường chỗ cho việc ngắm những món đồ xinh xắn kia. Thật là, ở biển lâu hơn người ta mà chẳng được như người ta nữa. Thanh Linh cứ như lần đầu đi mua đồ vậy, chỉ biết ngắm còn lại thì toàn để Mạnh Bảo “hét giá”. Nhưng Mạnh Bảo thì ki bo kinh khủng, tiền chẳng thiếu nhưng cái nào cũng đòi hạ xuống chỉ có vài nghìn nên Thanh Linh nào có dám chọn nhiều nữa. Cô đa phần chọn cho Thanh Chi hết, còn mình thì chỉ ngắm nghía chút thôi vì cô tự thấy vòng tay vòng cổ hay cái gì nữa cũng chẳng phù hợp với cô, may ra có cái dây treo trang trí điện thoại.
“Cô thích cái dây nào để tôi trả cho!” – Mạnh Bảo lại lên giọng “ga-lăng”.
“Tôi không nhờ vả người ki bo như anh!”
“Được rồi thế lần này tôi sẽ không mặc cả nữa, trả đúng giá. Cô chọn đi.”
Thanh Linh nghe vậy bỗng cười một nét cười khá là “nham hiểm” , cầm lên một cái dây cực kỳ đẹp, sáng lóng lánh có hình trang trí vô cùng công phu.
“Cho tôi cái dây này!”
Cô chủ hàng sáng mắt:
“Em chọn cái đó hả em? Cái này là loại cao cấp đấy, 30.000đ em nhé!”
Mạnh Bảo dài cả mặt ra:
“Cái gì??? 30.000đ á!!?? Đắ…”
Thanh Linh quay ra trừng mắt nhìn Mạnh Bảo khiến anh phải cười hề hề với cô chủ, ngậm đắng nuốt cay rút 50.000đ ra (có tiền mà ki). Cô chủ trả lại anh 20.000đ nhưng chỗ này đâu có lấp được “nỗi đau mất tiền” của anh chứ. Anh ngẩng lên thì Thanh Linh đã cầm cái dây vừa đi vừa giở điện thoại ra buộc cái dây vào. Máu sôi lên tận óc, cô dám “troll” anh cơ đấy. Anh đi theo giật cái điện thoại trên tay cô:
“Anh làm gì thế?”
“Dám troll tôi thì đừng trách tôi!” – Nói rồi anh hí hoáy bấm bấm điện thoại của cô.
“Bấm gì đấy, trả tôi!” – Cô giật lại.
“Muộn mất rồi, tôi bấm số tôi rồi gọi luôn sang máy tôi đấy.” – Mạnh Bảo lấy máy mình ra – “Số cô đây rồi. Để xem, tôi sẽ phá cô bằng được.”
“Máy tôi để rung suốt, muốn phá cứ việc.” – Cô thở dài bó tay trước tên cáo này, ngẩng lên nhìn thấy một thứ.
Mạnh Bảo nhìn theo cô, hoá ra cô đang nhìn tấm ảnh lớn treo trên kia – ảnh một vận động viên võ thuật Karate mặc đồ võ trắng, đeo đai đen. Đúng là dân võ, gặp nhau qua ảnh là đứng ngắm nhau rồi. Tự dưng Mạnh Bảo nhớ ra cái gì đó, vội hỏi:
“Này Thanh Linh, theo lời mấy người trong đội cô nói thì môn võ nào cô cũng lên hàng cấp cao rồi phải không?”
“Ừ.”
“Thế có nghĩa Karate cô phải đeo đai đen?” (Ở Karate đai đen là hàng cấp cao, được chia thành 10 cấp độ, thấp nhất là nhất đẳng, cao nhất là thập đẳng)
“Ừ.”
“Thế sao hôm thi Karate cô lại đeo đai đỏ? Tôi ngạc nhiên đó! Đai đỏ là cấp trung bình mà.”
Thanh Linh thở dài:
“Hôm đó tôi gặp sự cố…”
“Sự cố?”
“Trước giờ thi cái đai của tôi không cánh mà bay, chẳng biết kẻ nào lấy cắp mất, giờ tôi vẫn đi tìm đây nè. Hôm thi tôi mượn bừa cái đai đỏ của một vận động viên nào đó đấy.”
“Ai to gan ăn cắp đai của cô thế nhờ? Mà giờ Karate cô lên đẳng nào rồi?”
“Hỏi nhiều quá đấy, tôi chưa lên cấp cao nhất đâu!”
“Hả thật à?”
“Tôi mới học Karate chưa lâu, môn võ tôi thích nhất vẫn là Taekwondo. Cha tôi đã từng vô địch cái này nhiều nhất.”
Nhắc đến cha, Thanh Linh lại buồn. Cô lặng lẽ đi về hướng nhà mình. Mạnh Bảo nhìn theo, bỗng gọi to:
“Thanh Linh!”
Cô quay lại.
“2h chiều mai lại gặp ở bãi biển nha!”
“Không!”
Nói xong cô đi thẳng. Nhưng Mạnh Bảo chỉ cười:
“Cô sẽ đến, tôi biết mà.”
Anh quay trở về nhà. Chiều mai, nhất định anh phải cho cô đi chơi vui hơn. Và nếu được, anh sẽ cho cô biết những gì mà anh nghĩ về cô…
Anh yêu cô, anh nhận ra điều đó…
Cả hai không biết có một người đã đứng đó theo dõi từ xa:
“Hoá ra cô ta là chủ nhân cái đai này sao? Cứ tưởng nhặt được chứ! 2h chiều, hay rồi đây.”
Chương 10: HƯƠNG DỪA NGỌT NGÀO
Đi chơi về, Mạnh Bảo phải khốn đốn giải thích với Thanh Chi, nịnh nọt đủ thứ thì Thanh Chi mới hết giận. Cũng may là Thanh Chi rất mê Mạnh Bảo, chỉ cần thấy nụ cười rạng rỡ kia là đủ cho cô quên sạch giận dỗi rồi. Sau đó Thanh Chi ở lại viện, bà cụ trông còn Thanh Linh đành về nhà. Mạnh Bảo vẫn cứ đi sau cô như cái đuôi.
“Khuya rồi, bố mẹ anh không đợi anh à?” – Cô cất tiếng “cắt đuôi”.
“Đã đi chơi rồi thì tôi muốn về lúc nào cũng được, tôi có phải trẻ con nữa đâu.”
“Chẳng phải anh phải ôn thi cùng Vân Trang sao?”
“Con bé học giỏi đâu kém tôi, lo gì!” (tự sướng)
Thanh Linh bó tay, Mạnh Bảo thật là một kẻ dai dẳng. Cô đi nhanh về phía nhà mình, nói thẳng “toạc móng heo” luôn:
“Tôi về nhà rồi, mời anh đi cho!”
“Chiều mai nhớ đến chỗ hẹn nhá.”
“Tôi nói không rồi.”
“Tôi đợi em đó!” – Mạnh Bảo mỉm cười rồi quay đi về hướng biển đêm yên lặng dưới vầng trăng.
Thanh Linh đứng sững lại, nhìn theo bóng anh xa dần. “Em” ư? Mạnh Bảo vừa gọi cô rất trìu mến, âu yếm như vậy. Trái tim đã lạnh của cô nghe như có ngọn lửa ở đâu sưởi ấm.
“Linh ngoan, để bố nhìn con nào…”
Lời nói ấy lại vang lên trong tai cô. Thật ấm áp khi có người gọi mình một cách tràn đầy yêu thương…
Chiều hôm sau. Trời có vẻ âm u, xầm xì, biển động tung những con sóng bạc đầu trắng xoá lên những tảng đá. Cô gái một mình đi dạo trên biển vắng, cô không hay đi ở bãi biển đông người mà toàn chọn chỗ nào vắng vẻ. Chiều nào cũng vậy rồi, nhưng có lẽ hôm nay là còn vì cô đợi người khác nữa…
Cô không mặc chiếc váy xanh quen thuộc mà mặc một bộ quần áo cũ mà mẹ cô để lại. Bộ quần áo có vẻ không mới, không đẹp nhưng nó không làm giảm đi vẻ xinh đẹp của cô. Mái tóc dài thướt tha có chiếc nơ màu xanh tung bay trong gió kia cũng đủ khiến cho ai vô tình đi qua cũng phải xao xuyến.
“Xinh đẹp quá! Không thể ngờ có nữ vận động viên xinh đẹp như thế này!” – Một giọng nói bỗng vang lên phía sau.
Thanh Linh giật mình quay lại. Đó là một chàng trai có vóc dáng to cao, cường tráng, mặc chiếc áo đỏ “ba lỗ” và quần jean. Gương mặt anh ta chẳng đẹp trai gì cho lắm mà chỉ nhìn thấy sự dữ dằn, kiêu ngạo.
Thanh Linh chẳng buồn để ý, lạnh lùng đi tiếp. Nhưng anh chàng tiếp tục:
“Cô đang đợi bạn trai cô hả?”
Cô vẫn không đáp. Cái tên lắm mồm này thì cần gì cô phải trả lời hắn nhỉ?
“Đồ con gái kiêu căng, không thèm trả lời người ta cơ đấy! Thế cái đai này, coi như là của tôi luôn!”
Nghe đến cái đai, Thanh Linh quay ngay lại. Trên tay gã trai là một cái đai võ màu đen rất đẹp. Đó là chiếc đai mà cô đang tìm, đúng là nó, chỉ có cô mới nhận ra nó. Ánh mắt lạnh lùng kia có sự thay đổi, lông mày cô nhíu lại:
“Anh là ai?”
“Giới thiệu với quý cô, tôi là Khánh Vinh. Cái này tôi nhặt được, không ngờ là của cô.”
“Vậy giờ trả lại tôi đi!”
“Sao trả dễ dàng thế được? Đai đen Karate thật không tầm thường chút nào! Tôi phải xem chủ nhân của nó có thực sự xứng đáng với nó không đã.”
“Muốn xem sao?”
“Tất nhiên! Nếu thắng được tôi thì tôi trả cô, còn nếu thua…” – Khánh Vinh cười nham hiểm – “Nếu thua, tôi vẫn sẽ trả cô, nhưng cô phải tặng tôi một nụ hôn nhé? Cô xinh đẹp lắm ấy!”
Vụt! Khánh Vinh chưa kịp ba hoa hết thì Thanh Linh đã lao đến nhanh như một tia chớp, giật lấy cái đai. Nếu là người khác thì xong luôn nhưng Thanh Linh không thể giật cái đai vì dù đã làm Khánh Vinh phân tâm thì tay hắn vẫn giữ chặt cái đai của cô. Mà tay hắn thì cực kỳ khoẻ, sức khoẻ này có thể ngang tầm Mạnh Bảo, hoặc biết đâu là hơn…
“Nguy hiểm thật! Chút nữa là toi.”– Khánh Vinh nhanh chóng lấy lại tinh thần, dùng tay kéo mạnh cái đai lại.
Sức khoẻ của hắn kéo cái đai kéo luôn theo Thanh Linh về phía mình. Hắn mỉm cười, cô mà ngã vào người hắn thì không biết thế nào nhỉ? Nhưng hắn nhầm, Thanh Linh chỉ cười khinh thường hắn rồi buông tay ra. Cái đai đang được giằng co bị một phía buông ra bất ngờ khiến phía bên kia mất đà, Khánh Vinh lùi lại suýt ngã. Lợi dụng lúc đó, Thanh Linh nhảy lên tung một quả đấm về phía hắn.
Vụt! Khánh Vinh lại tránh được, quả đấm chỉ quẹt qua mặt hắn nhưng móng tay cái của Thanh Linh vẫn đủ hằn lại một vết xước chảy máu. Khánh Vinh lau máu, tức giận:
“Tôi sẽ không nhường cô em nữa đâu nhé!”
Nói rồi hắn chùng người xuống lấy đà rồi bật lên về phía cô. Cú bật rất dẻo dai khiến tưởng rằng hắn bay lên trời chứ không phải bật nữa. Cả thân hình cao to mà nhanh nhẹn ấy lao về phía cô cùng những cú đấm liên tiếp. Thanh Linh rất bình tĩnh né tránh nhưng cô không tài nào có thể ra đòn đáp trả bởi vì hắn quá nhanh và những cú đấm ấy rất khoẻ, khéo cô chưa kịp ra đòn là dính chưởng rồi. Hắn đang dùng võ Karate, vẫn những chiêu võ ấy mà sức của hắn khác hẳn cô. Đấm liên hoàn, đấm móc,…cú nào hắn cũng dùng để đối phó với cô một cách điêu luyện, dồn cô vào thế
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




