|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
cho cuộc sống này có quá nhiều sự đổi thay, em vẫn chỉ yêu một mình anh, Mạnh Bảo à.”
“KHÔNG, Thanh Linh!!!”
Mạnh Bảo choàng tỉnh dậy. Chỉ là giấc mơ. Không! Là sự thật, nhưng nó lại hiện về trong mơ. Đầu anh choáng váng, mồ hôi toát ra đầm đìa. Tại sao? Tại sao những lời nói đó cứ hiện về trong tâm trí anh, giằng xé trái tim anh từng ngày đến vậy? Sao không để anh được quên đi dù chỉ một giây, một phút? Anh nhớ cô. Lúc nào anh cũng nhớ cô da diết. Anh yêu cô rất nhiều, đã từng yêu cô bằng một tình yêu nồng nàn, cháy bỏng và giờ đây vẫn thế.
“Tên Bùn này, anh làm tôi đau tim quá đấy? Tỉnh rồi à?”
Anh giật mình quay lại. Phương Nhi đang ngồi bên cạnh anh. Đây là bệnh viện…Phải rồi, anh đã bị đánh và đuối sức nên ngất xỉu đi.
“Anh có cần tôi gọi gia đình anh đến đây không? Hay nhờ Minh Thiên đưa về?”
“Khỏi!”
“Anh cứng đầu thật, bị đánh tơi tả thế không cần ai chăm sóc à?”
“Cái gì mà tơi tả chứ? Mấy vết thương quèn.”
“Ai bảo anh không bình tĩnh lại, cứ lao vào người ta! Mà tôi hỏi khí không phải, Thanh Linh là người yêu anh à?”
“Cô tò mò vừa chứ! Không phải!”
“Đừng có chối!” – Phương Nhi búng tai Mạnh Bảo một cái khiến anh giật mình vì đau – “Tỉnh chưa bố? Bố ngủ mê cũng gọi Thanh Linh, Thanh Linh, tôi nghe mà điếc cả tai! Cô ấy không phải người yêu anh thì là gì nữa? Nói dối cũng không biết nói!”
“Ừ thì sao? Cô ghen à?”
“Hả?” – Mặt Phương Nhi nghệt ra – “G-h-e-n…”
“Tỉnh lại đi mẹ! Mẹ ghen rồi hả?” – Mạnh Bảo búng mũi cô phát, “trả thù” luôn.
“Á đau quá!” – Phương Nhi giật mình kêu lên.
Mạnh Bảo nhìn cái mũi cô bị đỏ lên trông như mũi cà chua khiến anh không nhịn được, khoé môi kia nhếch lên một nụ cười.
“Anh đang cười tôi đó hả?”
“Ừ, đã ghen rồi lại còn đỏ cả mũi nữa, trông cô buồn cười lắm!”
“Đồ bùn đất!!!” – Phương Nhi giận đến đỏ toàn thân – “Anh nghĩ tôi là ai mà thèm ghen với anh? Anh yêu cô nào thì liên quan tới tôi sao mà tôi phải ghen!!??”
“Càng chối thì càng lòi đuôi ra đấy.” – Mạnh Bảo vẫn cười.
“Ngu ngốc! Đã thế thì tôi sẽ giữ cái này!” – Phương Nhi giơ thứ trong tay mình lên.
Trông thấy thứ đó, nụ cười của Mạnh Bảo dập tắt liền, ánh mắt anh sa sầm lại vì tức giận.
“Tại sao nó lại ở trong tay cô?”
“Tôi nhặt được từ cái ví của anh đấy! Cái nơ đẹp thật, tôi xí luôn nhé?”
“Đưa đây! Cấm cô đụng vào nó!”
“Tức giận rồi sao? Cái này là của cô ấy phải không? Một cái nơ đẹp chắc chắn người chủ cũng đẹp lắm. Chà nhưng tôi bị coi là ghen với cô ấy cơ đấy, thế thì tôi làm sao trả lại cho cô ấy được nhỉ?”
“Câm đi! Đưa đây!” – Mạnh Bảo vùng ra.
Phương Nhi nhảy lên thoát khỏi cánh tay Mạnh Bảo:
“Bị thương thế kia không làm gì được tôi đâu! Tôi cầm một tí thôi, khi nào anh ngoan ngoãn một tí thì tôi trả.”
Nói xong Phương Nhi chạy vụt khỏi bệnh viện để mặc Mạnh Bảo bất lực vì vết thương chưa lành. Tự dưng cô thấy mình hơi quá thật, cái này dẫu sao cũng có thể là kỷ niệm của người ta, sao cô “nỡ lòng” cướp đi chứ? Nhưng mà cái nơ này đẹp quá, cô muốn cầm ngắm mãi thôi. Chưa bao giờ cô thấy cái nơ nào đẹp như vậy, và nó gợi về sự bình yên nào đó trong quá khứ của yêu thương.
Chắc hẳn cô gái đó phải được Mạnh Bảo yêu thương nhiều lắm thì mới tặng cho cái nơ đẹp thế này. Cô tò mò không biết cái mặt biến thái của tên Bùn kia khi yêu người khác sẽ như thế nào đây? Ái da! Sao cứ nghĩ cái gì “biến thái” tí là cô bị muỗi đốt là sao? Muỗi cũng phản đối cô cơ đấy!
“Cô bị muỗi đốt sao? Có cần gãi hộ không vậy?”
Phương Nhi giật bắn mình ngẩng lên. Hả? Là…là tên đó! Tên hắn là gì ý nhỉ? Vịt, Vịt gì đó? À không, Vinh, đúng rồi, Khánh Vinh.
“Sao anh lại ở đây?”
“Cú đá của cô em còn hằn ở tay tôi đây, cô em nghĩ tôi bỏ qua cho cô em sao?”
“Được cú đá của con này in lên tay là sướng đó ông anh.”
“Cô là ai của Mạnh Bảo vậy?”
“Hả? Là ai là sao?”
“Cái nơ đó…” – Khánh Vinh nhìn cái nơ trên tay Phương Nhi – “Không phải là của con bé Thanh Linh người yêu Mạnh Bảo sao? Nó là của cô rồi hả?”
“Đâu phải! Tôi mượn chút thôi!”
“Mượn? Thằng đó dễ dàng cho cô mượn vậy sao? Có biết cái này là biểu tượng tình yêu to lớn của nó dành cho người nó yêu không? Vậy là cô thành người yêu của nó rồi!”
Phương Nhi há hốc. Cái của này mà có “ý nghĩa” thế à? Trời cô ngu ngốc khi cầm nó đi rồi! Phải trả lại cho anh ta mới được!
“Nhưng giờ muốn trả cũng không được đâu. Đưa nó đây.”
“Này anh đồng tính hả, anh bảo cái này là biểu tượng tình yêu của Mạnh Bảo mà!?”
“Cái gì?” – Khánh Vinh bị “troll”, tức ra mặt – “Con bé này, đừng có đùa với tao!”
Khánh Vinh lao vụt đến tung quả đấm làm Phương Nhi hốt hoảng né tránh, mất đà ngã ra đất. Cú ngã đau làm cô bừng tỉnh, thật không thể đùa với tên này nữa mà. Cô phủi tay, đứng dậy, ánh mắt đằng đằng sát khí nhìn Khánh Vinh:
“Bà đây không quen đánh với mấy kẻ hèn hạ như thế đâu nhé!” – Nói rồi cô lao về phía Khánh Vinh, giơ quả đấm lên trả thù.
Nhưng Khánh Vinh đã nghiêng cổ né được cú đấm của Phương Nhi, dùng tay quặp tay cô lại. Phương Nhi tức giận, dùng chân đá tay hắn ra, định bụng tiện sẽ cho hắn một quả đá giữa mặt luôn. Nhưng không ngờ Khánh Vinh tóm lấy cả chân Phương Nhi, chân kia của cô không giữ được thăng bằng kéo cả người ngã xuống. Cú ngã này còn đau tệ hơn cú kia, bởi vì bàn tay Khánh Vinh cực kỳ khoẻ, khoẻ hơn Mạnh Bảo mấy lần liền. Khánh Vinh mỉm cười độc ác, tung cú đấm to khoẻ như thép về phía cô:
“Mày xuống mồ đi là vừa!”
BỐP! Một cánh tay nhanh như chớp lao đến hất mạnh tay Khánh Vinh ra. Phương Nhi ngẩng lên, không khỏi ngỡ ngàng. Một người đàn ông cao lớn, khoẻ mạnh và có gương mặt với đôi mắt sáng mạnh mẽ không khác gì Mạnh Bảo…
“Ông…” – Khánh Vinh có vẻ run người trước người đàn ông đó.
“Quên nhau rồi sao, Khánh Vinh? Tôi nghĩ chưa đủ lâu để cậu quên đâu!”
“Mạnh Duy 0, sao ông lại ở đây?”
Mạnh Duy? Chẳng lẽ…
“Tôi ở đây để ngăn cậu bắt nạt người khác chứ sao! Đừng có dùng võ thuật vào việc côn đồ, vũ phu nữa.”
“Im đi! Mấy người thì biết gì mà dạy bảo thằng này? Mạnh Bảo hay cha Mạnh Bảo thì cũng như nhau hết!”
Vậy ra Mạnh Duy chính là cha Mạnh Bảo sao? Phương Nhi từng nghe nói đây là một vận động viên “tiền bối” rất nổi tiếng.
Khánh Vinh hiếu thắng lao vào Mạnh Duy, trông hắn như con thú dữ đang nhe răng ra muốn xé nuốt con mồi. Cú đấm rất mạnh của hắn tưởng rằng sẽ “thụi” cho Mạnh Duy một quả nhưng không ngờ Mạnh Duy bật nhảy vụt lên cao hơn cả quả đấm và tung ra một đòn phi cước (đá chân), ồ không, hai chân Mạnh Duy kẹp ngay cổ Khánh Vinh và quật ngã hắn xuống đất.
“Đòn này…”
“Việt võ đạo, bộ học lắm võ cao siêu quá nên khinh thường mấy chiêu võ này rồi đúng không?”
“Cái gì? Việt võ đạo…Vovinam ư?”
“Ba chiêu thức nổi tiếng: Chỏ – Chém quét – Đòn chân kẹp cổ, chỉ thế cũng đủ đánh bại kẻ hiếu chiến như cậu đấy Khánh Vinh. Đừng bao giờ nghĩ mình mạnh nhất!”
“Ông…”
“Mạnh Bảo chỉ là chưa mạnh như cậu thôi, rồi nó sẽ mạnh hơn cậu. Cậu sẽ phải trả giá vì đã gây ra đau khổ cho con trai tôi!”
“Ông im đi!” – Khánh Vinh ngồi dậy, bắt đầu lấy lại sức.
Nhận ra tình thế không tốt cho lắm, Mạnh Duy kéo tay Phương Nhi đi. Cô chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì đã thấy mình lao đi như gió. Tốc độ của Mạnh Duy thật là khủng khiếp, cô cũng nghe láng máng rằng ông là một vận động viên chạy đua xuất sắc nhưng chưa bao giờ thấy tốc độ đó là như thế nào. Và giờ thì cô thấy rồi! Chưa đầy một phút, ông đã kéo cô bỏ xa Khánh Vinh.
Khi dừng lại, Phương Nhi thở hổn hển còn Mạnh Duy vẫn làm như chẳng hề tốn tí sức nào vậy. Ông quay lại nhìn cô:
“Lần sau đừng có dại đụng vào kẻ như Khánh Vinh nữa!”
“Vâng, nhưng chú là…”
“Chú là Mạnh Duy, cha của Mạnh Bảo.”
“Sao chú lại cứu cháu?”
“Vì cháu đã cứu con trai chú!”
Phương Nhi ngạc nhiên. Mạnh Duy nói tiếp:
“Hoàng Duy – bạn của gia đình chú về đây nên chú cũng bay đến Đà Lạt gặp chú ấy, không ngờ là Mạnh Bảo cũng đã đi tới đây rồi. Chú đã theo dõi trận đấu võ và thấy cháu cứu Mạnh Bảo khi nó đuối sức, bị Khánh Vinh áp đảo. Chú thay nó cảm ơn cháu.”
“Không có gì đâu ạ! Cháu phải cảm ơn chú đó, chú mạnh thật đấy, đánh bại được gã khoẻ như Khánh Vinh.”
“Khánh Vinh rất mạnh, nhưng vẫn có điểm yếu thôi. Chú nghĩ cứ chăm chỉ luyện tập rồi sẽ thắng được nó. 2 năm trước và giờ nó cũng hung hăng thế…” – Mạnh Duy giọng nhỏ dần.
“Chú yên tâm, cháu sẽ thắng được Khánh Vinh, không cần nhờ vào chú cùng tên Bùn, à nhầm, Mạnh Bảo nữa đâu!” – Cô nói chắc như đinh đóng cột.
Mạnh Duy nhìn Phương Nhi:
“Cô bé, cháu chắc là cháu làm được chứ?”
“Cháu chắc chắn, và nhất định là cháu làm được!”
Mạnh Duy cười quay đi:
“Một cô gái rất quyết đoán, tự tin vào chiến thắng. Cháu thật giống con bé Thanh Linh…”
Ông cố gắng nói nhỏ cái tên “Thanh Linh” nhưng vẫn lọt vào tai Phương Nhi. Cô nghe cái tên đó mà như sét đánh ngang tai, vội tóm áo Mạnh Duy:
“Chết rồi chú ơi, nhắc đến Thanh Linh cháu mới nhớ một chuyện…”
“Chuyện gì?”
“Cái nơ của
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




