watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3411 Lượt

muốn cảm thấy bị mất mặt– trên thực tế, tại trước mặt Hạ Anh Đông cô đại khái cũng chả mất mặt gì.

Hạ Anh Đông đầu tiên là yên lặng mấy giây, về sau mới nói: “Lần này tôi trước hết mời cô, lần sau đổi lại cô mời tôi, đi thôi!” Nói xong, trực tiếp dắt tay của cô đi vào, không để cho cô có bất kì cơ hội từ chối nhã nhặn nào.

Anh có chút bá đạo, có chút tùy hứng, cô lại chỉ cảm thấy lòng bàn tay của anh rất lớn, thật ấm áp, kết quả lại đã quên kháng nghị anh thay thế cô quyết định chuyện như vậy.

“Nhà cô…… Ở đâu?” trong thời gian chờ thức ăn được mang lên, Hạ Anh Đông cũng không lãng phí thời gian tiến hành điều tra gia cảnh của cô

“Tôi bây giờ ở cùng tiểu lộn xộn .”

“Không, tôi là hỏi nhà của cô ở đâu?”

“Ở khu đô thị mới.”

“Trong nhà còn có người nào?” Dù cho rõ ràng trong nhà của cô có người nào, nhưng anh biết rõ còn cố hỏi.

“Mẹ tôi.”

Hỏi đến đây là tốt rồi, Hạ Anh Đông không có truy vấn vì sao cô không đề cập tới chuyện của cha cô, anh cũng không muốn chạm đến chuyện thương tâm của cô. “Bác gái thân thể có khỏe không?”

Bình thường vấn đề tiếp theo cũng đang trên đường sẽ không dừng lại, Mạc Tử Nhân lập tức cảm thấy anh rất hiểu lòng người– anh không có gạn hỏi đến cùng!

Kỳ thật cho dù anh tiếp tục hỏi tiếp cũng không sao, dù sao chuyện đã qua năm năm rồi, cô dù đau xót thế nào, cũng nên để xuống; Có thể anh rất tốt, không có lại truy vấn nữa.

“Cũng không tệ lắm, người cũng đi tập thể dục đều đặn, cho nên thân thể so với trước kia khá hơn nhiều.” Nhớ tới mẹ một mình ở tại khu đô thị mới, cô liền hận không thể nhanh lên dồn đủ tiền đưa mẹ lên ở cùng mình.

“Cô có thường trở về thăm người không?”

“Tôi mỗi lần lễ bái cũng sẽ trở về, người còn muốn tôi tiết kiệm một chút, không cần phải mỗi lần đều trở về; Đúng rồi, cha mẹ của anh ở đâu?” Không phải là căn cứ vào trả lễ hỏi thăm lại, cô là thật sự nghĩ muốn hiểu rõ Hạ Anh Đông, mới có thể hỏi như thế.

“Bọn họ đều đã đã qua đời.” anh nhàn nhạt nói

Mạc Tử Nhân tự giác biết mình đã hỏi sai vấn đề rồi, ảo não rũ mắt đẹp xuống. “Xin lỗi……”

“Đó là chuyện thật lâu trước đây rồi, đã biến thành quá khứ của tôi, ngẫu nhiên nhớ tới lúc tuy sẽ có tiếc nuối, nhưng tôi rất cố gắng còn sống không để cho bọn họ lo lắng, vậy cũng là đã hiếu hết đạo đi……”

“Tôi tin tưởng ba mẹ của anh nếu biết rõ anh thành đạt như bây giờ, nhất định sẽ thay anh cảm thấy cao hứng.”

Đúng lúc, phục vụ sinh đem bữa ăn bưng lên bàn, hai người bắt đầu dùng cơm; Sau đó Hạ Anh Đông đúng giờ đưa cô tới phòng vẽ tranh.

“Anh, Anh Đông, hôm nay cám ơn anh.” Không chỉ có làm cho cô có một công việc tốt hơn những gì Hạ Lập Dương ca tụng, lại còn mời cô đi ăn món mì Ý ngon như vậy.

Bất quá cô cũng không đem những thứ này, tất cả đều nói ra khỏi miệng lời cảm tạ, mà là để trong lòng; mấy lần thấy anh này, cô cũng đã có ít nhiều nhận thức được về anh— anh là một người không câu nệ tiểu tiết, một người rất khí phách, ánh mắt luôn mang theo một cỗ tang thương u buồn, càng tăng thêm vài phần mị lực thành thục.

Cô đem tất cả những điểm tốt đẹp của anh toàn bộ đặt ở đáy lòng của mình, về sau cô sẽ tìm cơ hội hồi báo anh.

“Cô quá khách khí rồi, nhanh đi đi !”

“A! Được……” mỗi lần đối mặt với Hạ Anh Đông, cô giống như cũng sẽ biến thành bị động — hoàn toàn theo ý tứ của anh; Thấy anh đã lái xe đi xa, cô mới bỗng dưng nhớ tới còn có một chuyện rất trọng yếu chưa có hỏi anh.

Vì cái gì anh thủy chung không gọi điện thoại cho tôi? Nhưng không có hỏi cũng làm cho cô thở phào nhẹ nhõm, nếu là hỏi, Hạ Anh Đông nếu nói là không cần thiết, cô nhất định sẽ rất đau lòng

Aiz…… Không chỉ có Tô Phân mong muốn thay đổi cá tính của cô, mà cô kỳ thật cũng cho là cá tính của mình xác thực cần phải tu sửa lại — trừ phi là có khẩn cấp, nếu không cô khi đối mặt với bất cứ chuyện gì đều là do dự hết lần này đến lần khác, giống như là sau khi xác định có một kết quả hoàn mỹ, mới bằng lòng đi thực hiện; Cô cảm thấy chính mình như vậy thật không tốt, nếu như cô không tích cực tranh thủ, hạnh phúc không nhất định sẽ ở tại chỗ chờ đợi cô a! (NN: câu này quá đúng, tranh thủ thời cơ tạo nên hạnh phúc)

Thẳng thắn mà nói, cô đã có đang thay đổi chính mình, ít nhất là lúc này đây, chính là cố lấy dũng khí rất lớn mới có thể đối mặt với Hạ Lập Dương tỏ tình, chỉ là kết cục có chút ít không xong, thế nhưng khó có được một lần thay đổi lớn như vậy.

Cô thật sự có đang cố gắng……

Ai nha, không được, cô bị muộn rồi.

Phòng vẽ tranh chín giờ tan học, những bạn học nhỏ lục tục rời đi, còn lại chính là lão sư.

Tôn Tĩnh Minh rõ ràng đúng là một ông chủ rất tốt, không tự cao tự đại, luôn cùng cô cùng nhau trao đổi. “Mấy ngày nay đã quen thuộc chưa?”

“Đi học rất thú vị, tôi rất thích nơi này.” phòng vẽ tranh nho nhỏ, một người làm ba người phụ giúp, cô tin tưởng mình sẽ học được rất nhiều điều có ích ở đây.

Trên thực tế, cô xác thực học được không ít — Tôn Tĩnh Minh giống như là một kho kiến thức khổng lồ, đồng thời cũng rất là có lực ngưng tụ của một lão sư, hắn vừa đứng trên bục giảng, vừa có thể hấp dẫn ánh mắt bạn học nhỏ phía dưới, để cho bọn họ ngoan ngoãn nghe lời, nếu là đổi lại là cô, đại khái liền……

Ai! Cô tại sao lại đi theo phương hướng suy tư bi quan rồi, nàng cần phải càng tích cực tiến thủ — cô sẽ cố gắng.

Cho đến một ngày có thể như ông chủ vậy !

Tôn Tĩnh Minh đẩy gọng kính nho nhỏ, rất là có ý tứ nói.

“Vậy là tốt rồi, cô trẻ tuổi lại xinh đẹp, tôi còn sợ cô không cách nào có thói quen cùng những đứa trẻ nghịch ngợm này ở chung.”

Mạc Tử Nhân không khỏi nhíu mày. “Vì cái gì trẻ tuổi xinh đẹp liền không cách nào cùng những bạn nhỏ này ở chung?” cô thật tò mò hỏi.

“Bởi vì lúc trước tôi thuê vài em gái xinh đẹp, kết quả cũng không làm được hết một tháng liền rời đi, aiz!” Lắc đầu lại thở dài.

“Ông chủ có thể chọn lão sư có kinh nghiệm a!”

Tôn Tĩnh Minh hai tay lập tức ôm ngực, làm ra vẻ mặt bất đắc dĩ. “Tử Nhân, cô nên biết cá cùng hùng chưởng là khó có thể kiêm phải 0, có lão sư kinh nghiệm chưa chắc xinh đẹp, lão sư xinh đẹp chưa chắc có kiên nhẫn, đây là đạo lý tất nhiên.” Trời cao thật là công bằng, aiz!

0

“Vì cái gì không phải xinh đẹp không thể?” cô ngược lại cho rằng kinh nghiệm, cùng kiên nhẫn tương đối trọng yếu.

Tôn Tĩnh Minh lộ ra nụ cười, “Đương nhiên là muốn cảnh đẹp ý vui!”

Mạc Tử Nhân lập tức trừng to mắt, nhỏ giọng hỏi: “Ông chủ, ông không phải là thích nam nhân sao?”

Ngày đầu tiên lúc phỏng vấn, bạn trai của ông chủ cũng ở đó, bọn họ đóng cửa lại thương lượng đã lâu mới quyết định thuê cô; cô không am hiểu cùng nam nhân giao tiếp, cho nên càng thêm may mắn vì ông chủ đối với nam nhân có hứng thú, như vậy cùng ông chủ giao tiếp mới có thể không có áp lực.

Hắn phi thường, phi thường nghiêm túc bày tỏ. “Thân thể cùng con mắt không cùng cảnh giới.” (NN: ý là Thân thể cùng mắt nhìn không liên quan đến nhau =)) )

“Ở đâu bất đồng?” Dù sao cũng không vội vàng, và bận rộn lắm, nghe một chút ông chủ hồ ngôn loạn ngữ cũng có thể gia tăng thêm kiến thức.

“Con mắt chỉ là thưởng thức tinh khiết, chỉ cần thích có thể nhìn, không cần để ý đến điều kiện khác; Vừa vặn là muốn trải qua kinh nghiệm thực chiến mới có thể xác thực có thích hợp hay không, dù sao có chút nhìn thích, nhưng không thấy phải thích hợp với chính mình, cho nên tôi nói đây là hai cảnh giới bất đồng, bởi vì tôi chỉ là nhìn, hắn mới sẽ không tức giận.” Hắn vô cùng tuân thủ bổn phận nghiêm ngặt .

“Tôi nghĩ…… ông chủ lớn hoặc nhiều hoặc ít cũng sẽ khổ sở đi?” Tôn Tĩnh Minh đúng là ông chủ, mà bạn trai của hắn cũng là bỏ vốn ra thành lập phòng vẽ tranh này, cho nên là ông chủ lớn ở đây.

Tôn Tĩnh Minh sững sờ, giống như là không nghĩ tới chuyện này, nhất thời lại trầm mặc.

Xem ra, cô không cẩn thận làm cho ông chủ xúc động.

Cho đến lúc đóng cửa, Tôn Tĩnh Minh và Mạc Tử Nhân cùng nhau xuống lầu, hắn rốt cục mở miệng, “Tử Nhân, tôi thật không nghĩ tới cô sẽ nói đến cái điểm này. Hắn không nói, tôi vẫn cho là hắn sẽ là không để ý, khó trách mỗi lần thuê người mới, hắn chung quy cùng tôi chiến tranh lạnh vài ngày, hiện tại tôi rốt cục đã hiểu, cám ơn.” Nhắc nhở của cô làm hắn bừng tỉnh đại ngộ.

Thì ra là cô là giúp đỡ hắn sao? “Đừng khách khí.”

Tôn Tĩnh Minh không khỏi sờ sờ đầu của cô, “Cô đáng yêu lại hiểu lòng người như thế, người có thể được cô yêu nhất định sẽ rất hạnh phúc!”

“Tôi không có tốt như vậy a……”

“Đứa ngốc, cần phải có lòng tin ở chính mình, tôi chính là rất ít tán thưởng người!”

“Tiểu Nhân!” Một tiếng quyết đoán, mà thanh âm hữu lực phá vỡ bầu trời đêm yên tĩnh. 0

Hai người đồng thời quay đầu lại, trông thấy Hạ Anh Đông đang đứng ở nơi đó, anh mặc một bộ y phục màu đen, đứng ở trước chiếc xe hơi màu đen, cơ hồ hòa làm một, có vẻ lạnh lùng hơn lẫm liệt, phảng phất không khí xung quanh anh cũng theo đó đông

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT