|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
cũng quan sát anh bốn năm; Vốn là tại ngày tốt nghiệp đó, tôi là muốn hướng anh tỏ tình, bất quá sai sót ngẫu nhiên lại biến thành hướng anh họ của anh tỏ tình, cho nên hiện tại mới biến thành tình huống hỗn loạn như vậy.”
“Cái gì? Cô nói vốn là muốn hướng tôi tỏ tình? Vậy cô bây giờ cùng anh họ tôi là xảy ra chuyện gì?” Hắn chỉ cảm thấy một mảnh hỗn loạn.
“Tôi vẫn cho là mình thích anh, nhưng lần này đánh bậy đánh bạ, tôi bắt đầu có điểm để ý đến anh họ của anh …… Kỳ thật tôi cảm thấy không cần phải như vậy, dù sao tôi mới nói thích anh, không nghĩ tới nhanh như vậy liền thay đổi tâm……” cô cũng không hiểu được dùng hai chữ “Thay lòng” này có đúng hay không.
“Đúng là tôi không có biện pháp lừa gạt mình, tôi đối với anh ấy thật là có cảm giác động tâm…… Anh sẽ không phải là cảm thấy tôi rất tệ đấy chứ?”
Vạn nhất Hạ Lập Dương cảm thấy cô rất tệ, Hạ Anh Đông có thể hay không cũng cảm thấy cô nhanh như vậy đã thay lòng, có phải quá tệ rồi không?
Hạ Lập Dương nghe cô nói xong, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, dù sao hắn cũng không dự định cùng anh họ vì thế mà nổi dậy phân tranh. “Tuyệt đối sẽ không, trước tiên cô nói cho tôi biết bây giờ nhìn tôi, cô có cảm giác gì?”
Mạc Tử Nhân cẩn thận theo dõi hắn, qua sau một lúc lâu mới nói: “Rất bình thường, coi anh như là một người bạn.”
“Sẽ khẩn trương sao?”
“Không.”
“Tim đập có nhanh hay không?” Hạ Lập Dương cố ý đến gần nàng.
Mạc Tử Nhân không rõ ý đồ của hắn, nhẹ nhàng lui về sau. “Không ……”
“Vậy cô tại sao phải lui về phía sau?” Hắn lại tiến tới gần.
“Bởi vì tôi không biết anh định làm cái gì.” Hắn đến gần làm cô không khỏi phòng bị.
“Có một chút sợ hãi sao?”
Cô lắc lắc đầu.
“Cô đã yêu thích tôi, cũng không sợ tôi, tại sao phải lui về phía sau?”
“Anh tiếp cận quá gần, tôi tự nhiên sẽ muốn lui về phía sau.” Cô đối với nam nhân đều có cảm giác phòng bị như vậy.
“Nếu như là anh họ của tôi đến gần cô, cô có như vậy không?”
Nếu như là Hạ Anh Đông…… Mạc Tử Nhân chưa từng nghĩ đến vấn đề này, nếu đổi lại là Hạ Anh Đông, chỉ sợ cô còn chưa kịp lui về sau đã bị anh ôm lấy!
Hành động của anh luôn nhanh hơn suy nghĩ của cô, làm cho cô trở tay không kịp, nhưng cô cũng sẽ không cảm thấy chán ghét.
“Thích rất lâu cũng chỉ là một loại cảm giác mơ hồ, gần gũi thực sự rồi sẽ hiểu lòng của mình. Hiện tại cô tự hỏi mình một chút, ai mới chính là người trong lòng của cô, cần phải có đáp án rõ ràng nhất?”
“Ừ, tôi biết rồi.” Đây coi như là lần đầu tiên bọn họ nói chuyện với nhau không hề cố kỵ như vậy.
“Đương nhiên, nếu như cô muốn tiếp tục yêu thích tôi, tôi cũng vui lòng đáp ứng, dù sao cô cũng thật đáng yêu.”
Mạc Tử Nhân nghe được ra những lời cuối cùng của Hạ Lập Dương, dường như hoá giải hết cảm giác lúng túng vừa rồi. “Kỳ thật tôi vốn cũng không dự định nói ra, chẳng qua là cảm thấy nếu như không đem chuyện này làm rõ, tôi sẽ cảm giác mình rất tệ. Hơn nữa tôi cũng muốn biết rõ chính mình đến tột cùng là nghĩ như thế nào, thật sự xin lỗi, làm cho anh thêm phiền toái.”
Động tác khom lưng tạ lỗi của cô làm cho Hạ Lập Dương cảm giác thật đáng yêu, nhịn không được ôm cô một cái. “Tuyệt đối sẽ không phiền toái, có một nữ sinh đáng yêu như thế yêu thích, là vinh hạnh của tôi, đáng tiếc đã xảy ra sự việc nhầm lẫn này, nếu không nhất định tôi sẽ đáp ứng cô!”
“Bởi vì anh yêu thích tôi sao?” cô thẳng thắn hỏi.
Hạ Lập Dương ngơ ngác một chút, sờ sờ đầu của nàng, khéo léo hỏi ngược lại: “Cô hi vọng tôi thích cô sao?”
Cô thích Hạ Lập Dương sáng sủa, lạc quan, khôi hài, nhưng hôm nay đối với hắn, cũng chỉ còn lại có cảm giác là bạn bè. Tô Phân từng nói qua cô cùng Hạ Lập Dương là không thể nào, hiện tại cô cũng đồng ý, không có trải qua gần gũi, thích kỳ thật phi thường yếu kém bạc nhược, rất dễ dàng biến mất.
Mạc Tử Nhân lập tức lắc đầu, cảm tình tại trên mặt, cô chưa từng nghĩ tới muốn một lúc nhiều màu vẽ, chỉ thích có một, chuyên chú yêu một người mà thôi.
“Thật cao hứng chúng ta có cùng nhận thức, trước tiên là như vậy đi, tôi bây giờ phải đi rồi…… Đúng rồi, việc này ngàn vạn đừng để cho anh họ tôi biết, người kia lòng dạ vô cùng hẹp hòi, nếu như anh ấy hiểu lầm, xui xẻo nhất chính là tôi.”
Ách…… Thực không xong, Hạ Anh Đông đã biết…… Cô có nên hay không nói trước cho Hạ Lập Dương, làm cho hắn chuẩn bị tâm lý, nhưng Mạc Tử Nhân mới ngẩng đầu lên, người trước mắt đã không thấy bóng dáng.
Hành động thực nhanh! Thôi, chờ hắn trở lại nói sau cũng được, cô hít sâu một hơi, vững vàng khống chế cảm xúc phập phồng quá lớn vừa rồi, cũng quyết định nên giải quyết vấn đề trước mắt, cô tột cùng nên vẽ gì cho cái vách tường này đây?
Cái hẻm nhỏ, cái hẻm nhỏ…… Tên quán thật tốt, hơn nữa cô cảm giác giống như đã nghe qua nơi nào…… A! Cô nghĩ tới, là –
Đang suy nghĩ đến một sự việc, đột nhiên thân thể lại bị người khác vững vàng ôm lấy, Mạc Tử Nhân vội vàng không kịp chuẩn bị gì hết, lúc này cô mới nhớ ra mình đã quên khóa cửa, khẩn trương đang muốn hô to, lại đột nhiên ngửi được một cỗ mùi quen thuộc, đó là mùi cô chỉ ngửi qua ở một người, là mùi nước hoa nhàn nhạt cộng thêm một cỗ hương vị tươi mát hòa quyện, ngoài ra còn có hơi thở, làm cô không thể nào quên được.
Là Hạ Anh Đông!
Mạc Tử Nhân thoáng cái đã quên phản kháng, lẳng lặng tùy ý anh ôm.
Môi của anh tại vành tai của cô mè nheo, hơi thở ấm áp liền phun tại cổ của cô, làm cô không tự chủ được rụt rụt thân thể, nhưng như thế lại càng lâm vào trong ngực của anh.
Cô không thích cùng nam nhân xa lạ có tiếp xúc thân mật như vậy, hết lần này tới lần khác Hạ Anh Đông đối với cô hết thảy đều dừng đúng lúc, sẽ không để cho cô sinh ra phản ứng, đây gọi là hấp dẫn lẫn nhau sao?
“Tiểu Nhân, Lập Dương cùng em là không thể nào…… Nên quên hắn đi!”
Anh chưa từng cùng Mạc Tử Nhân làm gì quá giới hạn, nhưng mỗi ngày cũng dành chút thời gian đi tới đây một chút, chính là muốn ngẫu nhiên gặp gỡ cô.
Bởi vì cô vẫn không có chủ động gọi điện cho anh, mà anh lại không muốn bức cô quá mức, chỉ đành phải tiếp tục chậm rãi mà tiến. Nhưng vừa rồi lúc nhìn thấy Lập Dương ôm lấy cô, anh thật sự nghe thấy thanh âm cắn răng của chính mình, nếu không phải biết cá tính của Lập Dương, anh sợ đã xông vào động thủ, một khi chuyện dính dáng đến cô, lý trí của anh luôn không thể khống chế được.
“Vì cái gì…… Anh lại yêu em?”
“Vì cái gì anh không thể yêu em?” Ôm cô cảm giác thực ngọt ngào,anh không muốn buông ra chút nào.
“Em lớn lên rất bình thường,
cũng không có sở trường đặc biệt gì. Dựa vào điều kiện của anh tốt như vậy…… Em thật không xứng với anh” Nói xong lời cuối cùng, cô rũ mắt xuống, rõ ràng khắc sâu sự chênh lệch giữa hai người.
Hạ Anh Đông càng ôm chặt cô hơn, phảng phất như muốn không để chút không khí nào trở thành khoảng cách giữa hai người. “Nếu em rất đẹp, vóc người đẹp, lại có thêm một đống ưu điểm, nhưng quan trọng nhất là anh không thích em, những ích lợi kia thì có ý nghĩa gì nữa? Tiểu Nhân, anh thích chính là em, đối với em động tâm, chỉ có thể nghĩ tới em. Anh cảm thấy rằng khi thích sẽ bỏ qua được hết thảy, nếu không thích, mặc kệ em có hoàn mỹ như thế nào, với anh mà nói cũng chỉ là một người xa lạ.” 0
Lần đầu tiên, do anh gặp cô không đúng lúc, cho nên bọn họ không có cùng xuất hiện. Còn lần này, bọn họ lại được gặp lại, nên anh sẽ không buông tay lần nữa.
“Em…… Có tốt như vậy sao?” cô cũng đỏ mặt.
“Đương nhiên, không có tính a dua, em rất kiên trì cùng nhẫn nại, sẽ không dễ dàng bị tình cảnh khó khăn mà đánh ngã, kiên cường lại thiện lương, luôn làm chuyện ngoài dự đoán của ngươi khác…… Anh chính là thích em như vậy.”
Di? Như thế nào nghe Hạ Anh Đông nói những lời này, giống như anh rất hiểu rõ cô vậy.
“Cái kia…… Có thể hay không thả em ra trước? Em, em thật không thể thở nổi.” Đương nhiên không phải là Hạ Anh Đông ôm quá chặt, mà là chỉ cần anh dựa gần, cô sẽ cảm thấy thật khẩn trương.
“Xin lỗi.” anh vội vã buông cô ra.
Mạc Tử Nhân hít một hơi thật sâu, đợi cho cảm giác khẩn trương lắng xuống mới xoay người đối mặt với Hạ Anh Đông. “Anh Đông…… Vừa rồi là em hướng Hạ Lập Dương tỏ tình.” Thành thật thừa nhận.
Anh vừa nghe, thiếu chút nữa không kìm được nổi lên bão tố.
“Em nghĩ cần phải thẳng thắn đối diện với cảm giác của mình, em nghĩ muốn kết thúc tất cả mới có thể bỏ qua quá khứ, sau đó tiếp tục đi lên phía trước….Anh nói đúng, em cùng Hạ Lập Dương là không thể nào, là vì hình như, hình như em có điểm thích anh……”
Bây giờ là như thế nào, không phải là cô cho anh ngồi tàu Yun-night Speed 0kích thích đấy chứ? “Cho nên ?” cô khẩn trương, anh so với cô còn muốn cuống cuồng hơn.
0
“Em thầm mến Hạ Lập Dương bốn năm, kết quả sau khi cùng anh ấy thực sự tiếp xúc, mặc dù anh ấy rất tốt, nhưng cảm giác của em đối với anh, đối với Lập Dương lại thay đổi, điều này làm em phát hiện thì ra là em chỉ thích ở vẻ ngoài, hiện tại…… Anh nói yêu thích em, cho nên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




