|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
đạp, cố gắng đẩy người đàn ông da đen ra.
Người đàn ông kia phát ra tiếng thở giống như dã thú, chỉ mấy động tác liền đem tứ chi An Tiểu Tâm áp chế gắt gao. Hắn không kịp đợi đã đem quần jean short của An Tiểu Tâm hoàn toàn cởi ra, một tay bắt được quần lót viền tơ, dùng sức xé ra, khàn kéo một tiếng, quần lót liền bị kéo xuống. An Tiểu Tâm cũng không biết lấy sức lực ở đâu, nâng người lên trên, sử dụng hết toàn lực của bản thân cắn một cái thật mạnh lên tay người đàn ông kia,máu tươi tinh nồng lập tức tuôn ra từ miệng cô.
Gã đàn ông kia bị cắn đau, giơ tay lên cho cô một bạt tai thật mạnh. Cô bị đánh đến khóe miệng chảy máu, mắt nổ đom đóm, ngửa mặt lảo đảo trên mặt đất. An Tiểu Tâm ngồi dậy vùng vẫy lui về phía sau, nhưng người đàn ông kia lại cười gằn đem cổ chân An Tiểu Tâm khẽ kéo, liền đem cô kéo lại gần. Người đàn ông đó thuận thế đem hai chân cô nâng cao, một tay áp chế chân của cô, một tay kéo quần của mình.
An Tiểu Tâm biết lần này là chạy trời không khỏi nắng rồi, cô tuyệt vọng dùng hết toàn lực vùng vẫy lần cuối cùng, khó khăn quay đầu muốn nhìn Anh Bồi -đang không biết sống chết thế nào. Nhưng gã đàn ông da đen không cho cô cơ hội, đã rướn người lên. An Tiểu Tâm tuyệt vọng nhắm mắt lại, chờ đợi chuyện sắp xảy ra. Nhưng là xâm phạm theo dự liệu cũng không có đến mà lại truyền đến tiếng kêu đau của người đàn ông kia.
An Tiểu Tâm mở mắt, khi thấy thân thể to lớn của người đàn ông da đen hướng mình ngã xuống, cô nửa người vừa vặn bị dè. Cô hoảng sợ trợn to hai mắt, nhìn đầu người đàn ông da đen nằm ở trên người mình, cái gáy hắn máu tươi đang chảy ròng ròng.
“Cô…Không sao chứ?” Một âm thanh trầm thấp lại suy yếu thức tỉnh An Tiểu Tâm, cô vạch tóc tai rối bời trước mắt ra, cho nên thấy Anh Bồi đang nửa quỳ bên cạnh mình, lo lắng nhìn mình.
An Tiểu Tâm ước chừng sửng sốt 3 giây, cô nhìn chằm chằm Anh Bồi, cảm thấy đáy lòng mừng như điên. Anh chưa chết, thật không có chết!
Sau đó, uất ức cùng thương tâm hỗn hợp mà đến, cô rốt cuộc khóc thất thanh, rống ra ngoài, vừa khóc vừa cuồng loạn kêu lên: “Anh Bồi! Anh Bồi! Anh Bồi!”
“Mặc…Quần áo…Mau!” Anh Bồi cắn răng nói, anh cơ hồ nhìn An Tiểu Tâm nằm ở dưới ánh trăng, khóc lóc nức nở gào thét tên anh, một thân trắn nõn da thịt tựa như nhẹ nhàng phát quang, đường cong
dịu dàng của phái nữ tựa như đầu độc có thể đụng tay chạm đến.
An Tiểu Tâm lúc này mới nghĩ đến quần áo mình bị rách đang mở rộng. Cô còn vừa dùng hai chân nửa đạp nửa đè lên người đàn ông da đen, hốt hoảng đem áo mình từ ngực gạt xuống. Sau đó dùng tốc độ nhanh nhất đem quần jean short đang giắt ở bắp chân kéo lên, cài lại.
Cô bò đến bên cạnh Anh Bồi, hai mắt cơ hồ còn đẫm lệ nhìn vết thương của anh, mang theo tiếng khóc nức nở hỏi: “Anh Bồi, làm sao bây giờ? Anh trúng thương, làm sao bây giờ?”
Anh Bồi thấy dáng vẻ quan tâm luống cuống của cô, đưa tay đặt ở trên vai cô nói: “Đỡ tôi…”
An Tiểu Tâm gắng gượng đem anh đỡ dậy, Anh Bồi liếc mắt nhìn mọi nơi, chỉ vào một lùm cây cách đó không xa nói: “Đi…mau!”
An Tiểu Tâm đem cánh tay của Anh Bồi khoác lên trên cổ mình, dùng lực để đem sức nặng của anh dựa vào mình. Hai người lảo đảo ngiêng ngả dựa theo bóng trăng bước đi, từng bước từng bước tiến về phía trước. Đi vài bước, Anh Bồi càng ngày càng suy yếu, thân hình cao lớn dần dần đều dựa hẳn vào An Tiểu Tâm để chống đỡ. An Tiểu Tâm muốn xem vết thương của anh, anh không cho cô xem. Nhưng An Tiểu Tâm vẫn kiên trì để cho anh nằm xuống, nhìn vết thương của anh xong cô giật mình. Vết thương đạn bắn ở vai bên phải của Anh Bồi, đầu đạn vẫn còn ở bên trong, bắp thịt bị đạn bắn xuyên qua vẫn đang chảy máu không ngừng. An Tiểu Tâm trong lòng vừa đau lại thương, vừa sợ, vẫn tự ép mình cố trấn định.
Cô nén khóc nói: “Anh Bồi, không được, như vậy anh chảy máu đến chết mất. Tôi phải nghĩ biện pháp giúp anh cầm máu”.
Anh Bồi cau mày, yếu đuối nằm ở đó nói không ra lời.
An Tiểu Tâm nhìn chung quanh, trừ cỏ hoang, không có gì cả. Cô xoay người lại nhìn một chút đã có một căn phòng cách đó không xa, khẽ cắn răng nói: “Anh Bồi, anh ở đây chờ tôi. Tôi đến căn phòng kia tìm một chút, xem có dụng cụ y tế cầm máu hay không”.
Cô đứng dậy muốn đi, nhưng lại bị một cánh tay lạnh như băng nắm chặt. An Tiểu Tâm xoay người lại nhìn Anh Bồi, Anh Bồi nhìn cô lắc đầu.
An Tiểu Tâm trấn an anh: “Không sao, tôi sẽ cẩn thận, lập tức trở về”.
Cô cố gắng tránh thoát tay Anh Bồi, nhưng anh lại cố tình không thả.
An Tiểu Tâm nóng nảy: “Anh Bồi, anh buông tay, tiếp tục như vậy anh sẽ chết”.
“Khụ khụ” Anh Bồi ho hai tiếng, giùng giằng nói: “Nguy…hiểm, đừng đi”.
“Anh sẽ chết!” An Tiểu Tâm lớn tiếng với anh.
“Chết… Không, khụ khụ…..” Anh Bồi nhìn Anh Tiểu Tâm, vẻ mặt đau đớn,
“Coi như…Tôi chết…Cũng không…Có để cho…..Cô….Mạo hiểm”.
An Tiểu Tâm nhìn bộ dạng cố chấp của anh, bắt đắc dĩ ngồi xổm xuống trước người anh, thấy anh còn không buông tay, không thể làm gì khác hơn là dịu dàng nói: “Buông tay, tôi không đi”.
Anh Bồi chần chờ một chút, mới buông tay ra.
An Tiểu Tâm nhìn mình một chút, phát hiện chiếc áo sơ mi Anh Bồi băng cho cô ở trên đầu gối còn dư lại một nửa. Cô kéo xuống, nhanh chóng lau sạch vết thương bên cạnh vết máu. Nhưng là máu vẫn không ngừng chảy ra, An Tiểu Tâm biết mình nhất định phải đem vết thương băng bó lại mới có thể ngăn chặn tốc độ máu chảy ra. Cô đem áo choàng bằng bông của mình cởi ra, sau đó đưa tay đem áo lót vừa rồi bị xé rách kéo ra ngoài. Cô đem khóa áo ngực tháo ra, sau đó đem quả áo ngực cắt ra, dùng áo choàng nhỏ ôm lấy, làm thành khăn choàng thật dày. Vừa gói cô vừa hối hận, tại sao không mặc áo ngức loại bọt biển đẩy.
Sau đó cô đem hai cái áo ngực liền cùng một chỗ, dùng sức đem dây luồn qua phía sau người Anh Bồi. Cô cầm vải bọc nhỏ, đối với Anh Bồi nói:“Anh Bồi, anh nâng cao vai. Tôi muốn đem vết thương băng lại, cầm máu cho anh”.
Anh Bồi vẫn nhìn động tác của cô, gật đầu một cái. An Tiểu Tâm đem vải bọc đè ở trên vết thương, nhanh chóng đem áo ngực ở phía trên giữ chặt, buộc chặt. Anh Bồi bị đau, đầu đầy mồ hôi, cắn môi có chết cũng không chịu phát ra thanh âm.
Thấy An Tiểu Tâm băng bó kỹ lưỡng xong, Anh Bồi cố gắng chống dậy nói: “Nơi này không…An toàn, chúng ta….Đi xa một chút”.
An Tiểu Tâm không thể làm gì khác hơn là đỡ anh dậy, chậm rãi hướng chỗ sâu bụi cỏ đi đến. Cũng không quá 5 phút. Anh Bồi liền không chịu nổi. Anh hoàn toàn mất đi ý thức, thân hình cao lớn đổ xuống, khiến An Tiểu Tâm cũng ngã theo.
An Tiểu Tâm
miễn cưỡng ngồi dậy, đem đầu Anh Bồi ôm lấy tựa vào đùi mình, vỗ mặt gọi anh, nhưng anh một câu cũng không đáp lại.
An Tiểu Tâm mờ mịt nhìn xung quanh bốn phía một chút, trong bóng đêm chỉ có một chút ánh sáng từ mặt trăng, khắp nơi đều đen như mực. Gió thổi qua bụi cỏ, xột xột xoạt xoạt cây cỏ. Âm thanh ma sát cùng tiếng côn trùng không biết tên kêu vang, làm người ta cảm thấy thế giới này trống trải, tịch mịch cùng chán nản.
An Tiểu Tâm ôm lấy đầu Anh Bồi, thương xót khóc: “Anh Bồi, anh đứng lên cho tôi! Anh Bồi, anh đứng lên cho tôi, ô ô ô…Ô ô ô…”
Trời mới biết lúc nào thì mới có người tới cứu bọn họ, Anh Bồi nếu cứ như vậy mà chết, thì cô làm thế nào đây?
Cô nhìn chằm chằm Anh Bồi mặt mang theo bùn đất cùng vết máu, tâm tình rối rắm kích động, máu mơ hồ thành bùn, khiến cô đau đến chết đi sống lại. Ông trời đối với cô sao mà tàn nhẫn, tại sao có thể để cho cô lần nữa trơ mắt nhìn người trong ngực rời đi cô chứ? Năm đó một người thanh niên trẻ tuổi anh tuấn,cũng là vì cứu cô, cũng như thế này cả người đẫm máu, nằm ở trong ngực cô, mỉm cười rời đi.
“Anh Bồi, anh đừng đi. Ẩm Uớt! Nhanh lên một chút tỉnh lại!” An Tiểu Tâm đã khôn còn biết rõ đêm nay là đêm nào, chỉ cảm thấy trên mặt tràn đầy máu tươi, tuyệt vọng hận mình không thể lập tức chết ngay.
“Đừng….Đừng…..Khóc, tôi…….Tỉnh…………Không có chết đây”. Có người yếu đuối nói.
An Tiểu Tâm nửa ngày mới phản ứng được đây là tiếng nói từ trong ngưc cô. Anh Bồi đang nói chuyện, cô buồn cười, buồn cười đến một nửa lại biến thành khóc. Cô ôm lấy mặt của Anh Bồi khóc: “Anh Bồi, van anh, anh nhất thiết không được ngủ, anh phải cố lên. Ô ô ô….”
“Cô ………. Làm ồn ………. như vậy, tôi………Sẽ không ngủ”. Anh Bồi cưỡng bách mình mở mắt. Anh vừa mới ở trong hôn mê vẫn nghe thấy có người ở bên lỗ tai anh gọi, khiến cho anh không thể không ra sức mở mắt ra xem ai vì anh mà khóc thương tâm như vậy.
“Anh Bồi, tôi hát cho anh, anh đừng ngủ”. An Tiểu Tâm vỗ mặt Anh Bồi.
“Cô …….Gọi tôi……..Ẩm Uớt”. Không biết thế nào, ở thời điểm sống còn này, Anh Bồi đột nhiên rất muốn biết An Tiểu Tâm cùng cái người tên Ẩm Uớt đó đến tột cùng là có chuyện xưa như thế nào.
“Ẩm Uớt? Anh nghe ai kể về người đó?” Trên mặt An Tiểu Tâm bùn đất hòa quyện với nước mắt, mặt toàn bùn lầy, thần sắc có chút ngây ngô.
“Cô ………..Mới vừa…….” Anh Bồi khó khăn nói.
An Tiểu Tâm vội vàng cắt đứt lời anh nói: “Anh đừng nói chuyện, giữ vững thể lực. Để sau nói”.
“Ừ”
Tay An Tiểu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




