|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
dáng Anh Bồi cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt cô. Anh mặc quàn áo bệnh nhân màu lam, nửa người tựa vào trên giường. Nhìn qua gầy một chút, nhưng khí sắc cũng không tệ lắm. Trước giường bệnh Khúc Như Y đang ngồi cười khúc khích, cô mặc bộ quần áo theo phong cách Bohemian vô cùng xinh đẹp. Quần áo rộng thùng thình làm lộ ra bả vai trắn nõn cùng với bộ ngực. Tóc quăn của cô được búi lên sau gáy, dung nhan thanh lệ, trên khuôn mặt tràn đầy vẻ dịu dàng .
Anh Bồi há mồm ra nhận lấy trái cây Khúc Như Y đưa tới, từ từ nhai. Hình như là khúc Như Y đang nói chuyện gì đó buồn cười, nghe anh cười sảng khoái như vậy. Đột nhiên anh bị trái cây trong miệng sặc một cái, bả vai lay động, mãnh liệt ho lên. Khúc Như Y thấy thế liền vội vàng đứng lên, khẩn trương nhẹ giọng hỏi làm sao, lòng bàn tay lại nhẹ nhàng vuốt ve trên lưng Anh Bồi….
Chân An Tiểu Tâm từ từ lui về sau hai bước, cảnh tượng trước mắt biến mất không thấy gì nữa, chỉ còn lại kia ,nửa bức tường trắng như tuyết. Cô cắn chặt môi, chậm rãi chuyển bước chân, trở lại phòng bệnh của mình.
Thời gian thăm bệnh nhân của bệnh viện cho đến mười giờ tối, An Tiểu Tâm cuối cùng cũng đem Tần Xuân Hinh ở bên người mình thao thao bất tuyệt đưa đi, bên tai cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Cô giơ tay lên tắt đèn giường, khoảng không gian trước mắt đen kịt. Cô chậm rãi quay đầu về phía bên phải, trợn to hai mắt muốn nhìn rõ bức tường đen ngòm. Mặt bên kia bức tường là nam nhân đã giúp cô đỡ đạn đang ngủ.
“Anh Bồi” An Tiểu Tâm yên lặng nhớ cái tên này, trong lòng có một loại cảm giác trống rỗng, giống như chỉ có nhớ tới cái tên này mới có thể bù đắp khoảng trống.
Trước mắt cô hiện lên gương mặt tuấn lãng lại anh khí bức người của Anh Bồi, đột nhiên cảm thấy tất cả giống như một giấc mộng. Ban đầu, bọn họ là hai đường thẳng song song, mặc dù quen biết, như lại thờ ơ lạnh nhạt đối với cuộc sống của người kia. Nhưng một chuyến đi châu Phi này, lại làm cho bọn họ đột nhiên gần gũi hơn.
Cô nhìn thấy anh trong công việc anh minh cơ trí, quả quyết, nhìn đến anh là người khoan dung trong đối nhân xử thế, thiện lương, cương nghị. Cộng sự có hơn 20 ngày, bọn họ cùng nhau khắc phục khó khăn, càng ngày càng ăn ý. Nhất là khi ở Angola kinh hoảng khiếp người mười tiếng kia, Anh Bồi chính là người để cô dựa vào tất cả. Anh vì cứu cô mà trúng thương, cô vì anh mà giống như người bệnh tâm thần khóc rống.
Nhưng là, tất cả sắp kết thúc. Anh là người kia cao cao tại thượng Phó Tổng tài, cô vẫn là một tiểu thư ký bình thường không có gì lạ. An Tiểu Tâm lẳng lặng nhìn bức tường, trước mặt mặc dù hắc ám, trong lòng lại hết sức rõ ràng, bức tường kia là chân thật tồn tại.
Cô nhắm mắt lại, tự nói với mình không nên quá để ý. Anh Bồi chỉ là vì trách nhiệm cùng phong độ, thỉnh thoảng cứu cô mà thôi, Cô chỉ muốn ở trong lòng cảm tạ anh, dù sao cũng đừng vì cảm kích mà gây ra chuyện hiểu lầm.
Mông lung, cô đã ngủ, tuy nhiên không thể có giấc ngủ yên ổn. Cô mơ thấy Am Uớt, mơ thấy Anh Bồi. Bọn họ cả người đều đẫm máu, ngã ở trong ngực cô không nói gì nhìn cô, sau đó chớp mắt một cái liền không thấy.
“Ẩm Uớt! Ẩm Uớt!……” An Tiểu Tâm cả người đầy mồ hôi lạnh tỉnh giấc, từ từ tay ở trong không trung còn muốn nắm chắc cái gì, vuốt trán còn mồ hôi lạnh. Trong bóng tối, cô trừng mắt, ánh mắt lại không biết nhìn về nơi nào.
“Tạch” một tiếng truyền đến, đèn trước giường sáng lên. An Tiểu Tâm không thích ứng kịp híp híp mắt, bên tai nghe có thanh âm trầm thấp đậm đà truyền đến: “Cô ngủ không yên giấc”.
An Tiểu Tâm trong lòng chợt run lên, chăm chú nhìn về phía phép giường, chỉ thấy Anh Bồi còn mang theo chút thần sắc mệt mỏi đang tựa vào trong ghế, lẳng lặng nhìn mình. An Tiểu Tâm nuốt nước miếng một cái, từ từ nửa ngồi dây, tựa vào đầu giường, lắp bắp nói: “Trễ như thế, sao anh lại tới đây? Có thể xuống giường?”
“Không ngủ được” Anh Bồi sờ sờ mi tâm.
“Cô hình như ở trong bệnh viện là luôn ngủ không ngon”. An Tiểu Tâm nhớ tới khi ở trong bệnh viện ở Bờ Biển Ngà. Anh Bồi cũng là không ngủ được, bất giác cười nói ra tiếng.
“Đúng không”.Anh Bồi triển khai một nụ cười, nhưng lại khôi phục ngay lại thái độ quen người kia…. Vẻ mặt lạnh nhạt, trầm mặc một hồi mới nói, “……Ban ngày sao cô không đi vào?”
An Tiểu Tâm kinh ngạc nhìn ánh sáng mờ tối trong không gian hiện trên khuôn mặt anh tuấn, đứt quãng hỏi: “Anh…..nhìn thấy tôi ?”
“Ừ”.
“Haha, tôi nhìn thấy anh cùng Khúc Như Y ở bên trong, hai người….Thật vui vẻ, cho nên….Khụ khụ, anh biết đó, Khúc Như Y thời gian qua cứ nhìn thấy tôi là tâm tình liến không vui vẻ ”. An Tiểu Tâm có chút nói năng lộn xộn.
“Thật ra thì, Như Y là cô giá tốt, cô ấy chỉ là có chút tùy hứng mà thôi. Cô…. Không cần đối với cô ấy có thành kiến. Tôi hi vọng hai người có thể ở chung hòa hợp”. Anh Bồi chậm rãi nói. Tựa hồ cân nhắc từng chữ.
“Thành kiến?” An Tiểu ngữ điệu hơi cao lên, “Không sao, cô ấy là thiên kim đại tiểu thư, trời sinh có tính bốc đồng, thất thường quyền lợi, không tới phiên tôi có cái thành kiến gì. Lại nói, tôi cùng cô ấy có quan hệ gì? Không cần phải hòa hợp ở chung”.
“A, xem ra tôi nói sai rồi”. Anh Bồi dùng ngón tay thon dài vuốt ve chóp mũi.
“Không có, thôi”. An Tiểu Tâm chán nản phất tay một cái.
“Mới vừa rồi…Tôi nghe ngươi gọi Ẩm Uớt”. Anh Bồi nói.
“Phải…Sao?” Anh Tiểu Tâm ngạc nhiên, mới vừa rồi cũng mơ thấy Anh Bồi, không biết mình có kêu tên anh không? Anh có nghe thấy hay không?
“Một chút cũng không yêu Sở Úc sao?” Anh Bồi lại hỏi.
“Ha ha” An Tiểu Tâm che giấu nở nụ cười, không biết tại sao, ở trạng thái thanh tỉnh, khi Anh Bồi ở trước mặt mình, cô không có cách nào suy tư về tình cảm thật của mình, “Anh Bồi, làm sao anh đối với với chuyện này cảm thấy hứng thú như vậy? Tôi đoán đoán…”
Anh Bồi liếc xéo cô, nhìn cô lộ ra vẻ mặt quen thuộc, trong lòng không khỏi thầm nghĩ, tôi xem cô kế tiếp nói ra lời xằng bậy gì.
Quả nhiên, chỉ nghe An Tiểu Tâm nói: “Anh Bồi, anh muốn tôi ở bên cạnh Sở Úc, để cho Khúc Như Y ở lại bên cạnh anh?”
“Cô cho là tôi nghĩ như vậy?” Thanh âm Anh Bồi mang theo chút không hiểu gì đó.
“Chịu anh đại ân, muốn tôi lấy thân báo đáp?” An Tiểu Tâm nghiêng đầu, nhìn Anh Bồi lại hỏi.
“Ha ha” Anh bồi cười, trầm thấp tiếng cười từ trong đêm yên tĩnh truyền ra, phảng phất ở trong lòng An Tiểu Tâm nổi lên từng đợt sóng, “Anh muốn tôi lấy thân báo đáp?”
“Anh muốn tôi cùng với Sở ÚC, đối với tôi mà nói, cùng lấy thân báo cũng không khác là mấy. Cũng là vì báo ân, đem chính mình bán đi, chính là bán cho người khác mà thôi” An Tiểu Tâm nhìn chằm chằm giải thích.
“…..” Anh Bồi trầm mặc một chút rồi nói”An Tiểu Tâm, có lúc tôi thật sự muốn nhìn một chút, trong đầu quả dưa của cô giả bộ thành cái gì, rõ ràng là thông minh, hết lần này tới lần khác giả dạng ngu xuẩn”.
An Tiểu Tâm lắc lắc đầu, không biết mình đến tột cùng muốn nói xằng bậy những thứ gì. Cô thở ra một hơi, quyết định chính thức nói cảm ơn:”Anh Bồi, nếu không phải anh đẩy tôi ra, người trúng thương phải là tôi. Tôi vô cùng cảm ơn, nếu như anh về sau có chuyện gì cần tôi giúp, xin cứ việc thông báo”.
“Thật?” Anh Bồi cười như không cười hỏi.
An Tiểu Tâm nhắm lại mắt, lại nữa rồi, này cười như không biểu cảm làm người ta đoán không ra. Cô theo thói quen nặn ra nụ cười lấy lòng, lắp bắp nói: “Dĩ nhiên, Anh phó tổng ( chú ý, nơi này lại bắt đầu gọi lại Anh Phó tổng ). ……..chắc là cũng không có việc gì cần tôi giúp đâu”.
Anh Bồi thấy cô cười, chán ghét dời đi mắt, ghét nhìn thấy cô bên ngoài cười nhưng trong không cười như thế. Anh thích xem cô vui vẻ hoạt bát cười, giống như khi đó cô ở trong cửa hàng bách hóa đối với cỏ non cười, giống như là ở trên thảo nguyên Châu phi cô nhìn về Chu Minh Bác cười. Nhưng hết lần này tới lần khác, An Tiểu Tâm chống lại mình, liền nặn ra loại đề phòng này, qua loa, lấy lòng cười. Anh Bồi tình nguyện nhìn cô tức giận, cũng không muốn nhìn cô cười mộ chút thật lòng cũng không có.
Anh Bồi trầm ngâm một hồi, mang theo ý xấu nói: “Ai nói không có chuyện cần cô giúp? Cô không phải vừa mới nói, tôi nhờ cô qua lại với Sở Úc, giúp tôi giữ Khúc Như Y ở bên người sao?”
“A…” An Tiểu Tâm kinh ngạc hé mở miệng, sau đó than thở một tiếng, cảm thấy Anh Bồi lại trở về cái người không thể nào nói lý, cưỡng bức cô uống cà phê- Anh phó tổng. Cô đè ép trong lòng bàn tay phát hỏa, cười hắc hắc nói: “Anh phó tổng, anh minh thần võ, mị lực phi phàm,Sở Úc so ra còn kém anh. Không cần tôi giúp, Khúc Như Y làm sao thoát khỏi lòng bàn tay anh. Ban ngày….Tôi xem Khúc Như Y đối với anh rất hồi hộp…Cô ấy đối với anh đã sớm thầm thương trộm nhớ”.
“Được rồi! Không cần cô lấy thân báo đáp, chờ đến khi tôi cần cô giúp đỡ, cô có thể báo ân là được”. Anh Bồi tức giận cắt đứt An Tiểu Tâm đang nói nhăng nói cuội, phiền não giật giật thân thể, làm cho vết thương một hồi đau đớn.
An Tiểu Tâm thấy anh cau mày, nhìn ra anh thân thể không thoải mái, trong lòng nhất thời cảm thấy khẩn trương: “Anh phó tổng, anh chỗ nào không thoải mái? Có muốn tôi gọi bác sĩ không?”
Anh Bồi giương mắt lạnh lùng liếc cô một
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




