|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
vẻ ăn cơm của anh nhìn qua rất lịch sự, nhưng vì cái gì món ăn biến mất nhanh như vậy chứ? Không được, mau giành. . . . . .”
Một bữa cơm ăn giống như đánh giặc, hai người chống cái bụng ngồi phịch ở trên ghế.
Anh Bồi vẫn nói:
“An Tiểu Tâm, không được, bữa sau không thể ăn cơm nhanh như vậy, dễ dàng sinh bệnh bao tử .”
An Tiểu Tâm liếc mắt, nghĩ thầm, anh đừng đắc ý, đến chết không không cho anh ăn.. Khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được, Anh Bồi cầm tạp dề mà An Tiểu Tâm vừa đặt trên ghế nói:”Cô làm cơm, tôi phải phụ trách rửa bát thôi.”
Nói giỡn, ai dám khiến đại thiếu gia anh rửa bát?
An Tiểu Tâm vội vàng đứng lên, lấy tạp dề, khiêm tốn nói: “Không cần, không cần, đợi lát nữa anh đi tôi dọn được rồi, làm sao để khách phải làm viiệc chứ.”
Anh Bồi nắm tạp dề không thả: “Tôi cũng chưa nói phải đi ngay nha, hay là để tôi giúp cô rửa.”
Đầu An Tiểu Tâm như trống đánh, chưa bao giờ thành tâm muốn rửa bát như lúc này: “Thật không cần, tôi đi rửa đây.”
Anh Bồi nghiêng đầu, từ trong túi quần lấy ra một vài gói cafe.Anh cầm ở trước mặt An Tiểu Tâm lắc lắc nói: “Nếu vậy để tôi pha café cho cô.Tôi mang về từ Mĩ, là café Blue Mountain chính hãng loại 1.”
“Thật? Khoác lác.”Ánh mắt An Tiểu Tâm sáng lên, nhưng ngay sau đó không chấp nhận bị trêu chọc. Cô sau khi trở lại đã điều tra tư liệu cà phê Blue Mountain, biết Blue Mountain thực sự đã được độc quyền của Nhật Bản, đặc biệt là loại màu xanh núi, gần như không thể giao dịch, từ lâu đã được độc quyền bởi giới quý tộc và người giàu có.
“Tôi làm sao mà khoác lác, đây là món quà bạn tôi cho – một bộ sưu tầm chuyên về café, cô thử xem sẽ biết.” Anh Bồi lắc lắc cái túi nhỏ trong tay, làm An Tiểu Tâm thấy hoa mắt.
An Tiểu Tâm nhìn chằm chằm cái đó cái túi nhỏ, nghĩ thầm, người có tiền giống Anh Bồi, có Blue Mountain thật chắc cũng không cần phải ngạc nhiên quá nhỉ?
Anh Bồi thừa dịp cô không có ý kiến phản đối, một tay cầm tạp dề, một tay ôm bên hông An Tiểu Tâm. Hơi dùng sức, An Tiểu Tâm liền tiến lên một bước vòng giữa hai cánh tay anh, hai người thân thể gần gũi cách nhau chỉ một cm.
Tim An Tiểu Tâm thiếu chút nữa nhảy khỏi ngực, sợ tới mức kêu to: “Anh làm gì đấy?”
Anh Bồi nghiêng mặt tới trước, đôi tay vòng qua hông của An Tiểu Tâm đem tạp dề thắt một nút ở sau lưng cô. Mặt của anh bên cạnh mặt An Tiểu Tâm, gần tới mức An Tiểu Tâm có thể ngửi thấy được mùi sữa tắm Anh Bồi vừa tắm qua thơm mát rượi. Ngay lúc đó, hơi thở của Anh Bồi phả vào chiếc cổ trắng nõn của An Tiểu khiến lông tơ của cô dựng đứng hết cả lên
Sau đó anh đứng thẳng người, vỗ vỗ bả vai An Tiểu Tâm, ung dung hỏi: “Cô cho rằng tôi muốn làm cái gì? An Tiểu Tâm, chớ suy nghĩ lung tung, nhanh đi rửa bát.”
Mặt của An Tiểu Tâm quả thật nóng đến độ có thể nướng khoai rồi, không nói một lời xoay người chạy vào phòng bếp.
Xấu hổ, thật là xấu hổ, cô vừa hung hăng chà bát, vừa nhỏ giọng mắng: “Giúp tôi đeo tạp dề? Tôi không có tay chắc?”
Anh Bồi đứng tại chỗ nhìn bóng lưng An Tiểu Tâm chạy thục mạng, khóe miệng cười cười nghĩ: “Bé ngốc, muốn cùng tôi đấu à?”
Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em – Chương 25
Bước thứ ba, lợi dụng quyền lợi . . .
An Tiểu Tâm thu dọn xong phòng bếp đi ra thì ngay lập tức, cảnh tượng trước mắt khiến cô phải trợn mắt há mồm.
Thần thông quảng đại Anh Bồi đại thiếu gia, chẳng những tìm được tất cả dụng cụ pha cà phê ( máy xay, máy pha ) thậm chí còn pha xong cà phê, hơn nữa còn tắt bớt đèn lớn, mở âm nhạc lên.
Cánh cửa ban công phòng khách mở một bên, có gió nhẹ nhàng khoan khoái thổi vào, rèm cửa trắng noãn đung đưa theo gió như đang khiêu vũ.
Cả trong phòng khách nguồn sáng duy nhất là bên cạnh chiếc ghế sofa kia ,một chiếc đèn nhỏ được đặt trên bàn, ánh sáng nhu hòa , vừa vặn đem chỗ ngồi bên cạnh Anh Bồi bao phủ ở nửa sáng nửa tối càng làm tăng thêm vẻ huyền bí. Trong không khí lãng mạn như thế này An Tiểu Tâm thích nhất đàn vi-ô-lông khúc 《 tình nhân 》, phiêu đãng cao nhất chính là thưởng thức mùi vị cà phê Blue Mountain nồng nặc thơm ngát kia .
An Tiểu Tâm hít một hơi thật sâu, không chịu nổi hấp dẫn đi tới trước mặt Anh Bồi.
Anh Bồi ngước mắt nhìn cô đến gần, môi nhếch lên cười một tiếng, vỗ vỗ vị trí bên cạnh, nhẹ nhàng nói một câu: “Ngồi”
An Tiểu Tâm tiến lên phía trước, chẳng qua cô không có ngồi trên ghế sofa, mà là dựa vào ghế sa lon trượt ngồi xuống tấm thảm trên mặt sàn. Anh Bồi đẩy qua một ly cà phê cho An Tiểu Tâm, cô cẩn thận nâng lên, đặt ở dưới mũi tham lam ngửi.
Sau đó, cô nhẹ nhàng uống một hớp, cà phê Blue Mountain đặc biệt chua, đắng, ngọt, nguyên chất lập tức tràn vào mọi giác quan,khiến An Tiểu Tâm thoải mái thật sâu thở dài một tiếng.
Anh Bồi nghe được thanh âm này, hiểu ý cười. Anh duỗi duỗi eo, thoải mái đem hai chân dài đặt ở trên ghế sa lon ( chỗ kia chính là chỗ mới vừa rồi An Tiểu Tâm không chịu ngồi. ), thân thể nhích về sau một chút, cả người liền nằm trọn trên ghế sofa.
An Tiểu Tâm không hài lòng gọi: “Này, sao anh nằm xuống?”
“Thật là thoải mái, không trách được cái người này sao lại thích uống cà phê, nghe nhạc, thật đúng là biết hưởng thụ.” Anh Bồi ánh mắt nhắm lại.
“Tôi mà lại so sánh được với anh à?” An Tiểu Tâm méo miệng, cô làm sao lại không nghĩ tới, buổi tối có thể tăt đèn, pha ly cà phê lẳng lặng nghe nhạc chứ? Nhất là, đem cửa ban công mở ra, khiến gió thổi vào, quả thật rất thư thái. Xem ra, phòng nhỏ của mình, vẫn có rất nhiều cách thức hưởng thụ không gian thoải này.
“Uống ngon chứ?” Anh Bồi cả người buông lỏng, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc truyền tới.
“Ừ, rất ngon. Trên sách nói, Blue Mountain là cà phê duy nhất có thể gồm chua đắng ngọt nhiều mặt mà vẫn làm cho người uống thưởng thức được vị ngon của cà phê. Hiện tại khi thật sự được thưởng thức rồi, mới thể nghiệm được điều đó.” An Tiểu Tâm hài lòng gật đầu.
Anh Bồi thanh âm lẳng lặng: “Chua đắng gồm nhiều mặt, còn có thể làm cho người ta hưởng thụ, thật có điểm tương đồng với cuộc sống của chúng ta.”
An Tiểu Tâm xem thường: “Giống cuộc sống của tôi mới đúng. Cuộc đời của anh làm gì có chua đắng? Tất cả đều là hưởng thụ mà thôi.”
“Cuộc đời của cô rất chua rất khổ sao? Không phải là trên mặt tình cảm bị thương nhẹ nha, tôi thấy cô chẳng qua cũng chỉ là cô gái được chiều chuộng không biết nhân gian khó khăn mà thôi.” Anh Bồi nói giọng điệu nhạo báng.
An Tiểu Tâm đầu tiên là nghiêng đầu hung hăng nhìn Anh Bồi, vừa định phản bác, nhưng nghĩ tới ở Châu Phi trải qua sống chết trước mắt, nghĩ đến ở Tứ Xuyên thấy những tình cảnh bi thảm kia, thoáng cái những lời Anh Bồi nói với cô khi nãy quả thật không sai. Chính xác cô chẳng qua chỉ là người tổn thương về mặt tình cảm , liền tự oán tự buồn bã thật đúng là cô gái được nuông chiều sinh hư.
An Tiểu Tâm yên lặng không phản bác, Anh Bồi lại tò mò hỏi: “Sở Úc năm đó rốt cuộc bên ngoài thế nào rồi hả ? Khiến cô giận đến điên khùng chạy?”
Cái vấn đề này chưa từng có người nào hỏi, tất cả những người biết An Tiểu Tâm cùng Sở Úc qua lại với nhau cũng muốn hỏi cái chuyện này, nhưng không có có một người giám hỏi. Hiện tại Anh Bồi là người đầu tiên hỏi , nhưng An Tiểu Tâm lại cảm thấy thật bình tĩnh tự nhiên, không cảm thấy đau đớn.
An Tiểu Tâm nghiêng đầu nhìn Anh Bồi, anh đang gối lên cánh tay, trong mắt lóe sáng tinh quang, nhìn mình chằm chằm.
“Không nói cho anh.” An Tiểu Tâm cúi đầu buồn buồn nhìn cà phê của mình, cô có chút không dám nhìn Anh Bồi, lại có chút thương cảm với Anh Bồi. Nếu biết cô gái duy nhất mình động lòng cùng người đàn ông khác ở trên giường hô mưa gọi gió, khẳng định anh cũng sẽ rất khổ sở?
“Không nói thì thôi.” Anh Bồi giật giật thân thể tìm kiếm một cái vị trí thoải mái, nhắm mắt lại, trong lòng có chút nặng trĩu. Chẳng lẽ, chuyện năm đó vẫn là cấm kỵ không thể nói tới sao?
Bên trong phòng yên tĩnh lại, Anh Bồi nhắm mắt nghỉ ngơi , An Tiểu Tâm như có vấn đề suy nghĩ.
Rốt cuộc An Tiểu Tâm từ từ nhấm nháp hết ly cà phê trong tay, đi sờ bình cà phê, nhìn vào bên trong, bên trong rỗng tuếch. Cô kêu lên: “A? Hết rồi? Chỉ có một ly?”
“Sai, là hai ly, cô một ly, tôi một ly, vừa vặn.” Anh Bồi trả lời.
An Tiểu Tâm cong miệng lên: “Thật nhỏ mọn.”
“Không sai, tôi đúng là hẹp hòi. Chỉ có điều, tôi cho cô uống cũng là sự thật, không giống người khác, đồ giả còn coi như bảo bối giữ khư khư.” Anh Bồi thong thả ung dung nói.
An Tiểu Tâm thất vọng , hầm hừ dựa phía sau, cố ý đánh vào hai cái chân dài Anh Bồi sau lưng trên ghế sa lon kia.
Anh Bồi bị đau thở nhẹ: “Đau a.”
An Tiểu Tâm tức giận nói: “Không nghĩ tới cái người này mang thù như vậy, bản thân là phó tổng, lại đi so bì ly cà phê với cấp dưới, lẽ nào anh không cảm thấy xấu hổ?”
Anh Bồi nhớ tới trong phòng làm việc cố ý đùa với An Tiểu Tâm muốn cà phê uống, nhìn bộ dáng tức tối khi ấy của cô, không nhịn được nở nụ cười ha ha. Cười xong, anh vẫn nằm yên chỗ cũ nhắm mắt nghỉ ngơi , không phân biệt , không giải thích.
Chẳng qua là, tiếng cười phái nam không lẫn vào đâu được của anh ở trong không khí xoay tròn, tựa hồ rất lâu không tiêu tan.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




