|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
khách cầm điện thoại di động của mình lên. Vừa nhìn số điện thoại, nàng bất đắc dĩ cười, vừa rồi thật đúng là không nên tưởng niệm tới Tần Xuân Hinh.
“Này?”
“Tiểu Tâm, là mẹ.”
“Mẹ, có chuyện gì?”
“Nhất định phải có chuyện mới có thể tìm con? Lâu không thấy mẹ như vậy, con cũng không hỏi thân thể mẹ có khỏe hay không? Con không nhớ tới mẹ? Con cùng cha con là một khuôn mẫu, vô tình vô nghĩa. . . . ” Nữ nhân bên kia buồn bã nói.
“Mẹ, mẹ, đã lâu không gặp, thân thể người khỏe không?” An Tiểu Tâm vội vàng cắt đứt lời nói Tần Xuân Hinh, thật không biết là người nào vô tình vô nghĩa.
“Ừ, mẹ còn tốt. Tuần sau mẹ liền trở về nước, thật là muốn gặp con một chút!” Tần Xuân Hinh mặc dù đã mau 50 tuổi, nhưng thanh âm nghe ra vẫn là kiều nhu như thế.
“Mẫu thân đại nhân, hành trình mỗi năm một lần của người thăm về cuộc sống của con gái mình hình như đã sớm hoành thành ở thời điểm mùa hè, hiện tại trở về làm gì?” An Tiểu Tâm không khách khí hỏi, một chút cũng không nhận tình của bà
“Ô ô ô ô, cái người con này như thế nào một chút cũng không hiểu tâm tình của người làm mẹ a, ai nói một năm chỉ có thể thăm con một lần?” Tần Xuân Hinh lại một lần nữa kêu la lên.
“Được, được, được, người trở lại tìm con thêm tốt lắm. Con còn có chuyện đây, cúp a.” An Tiểu Tâm phụ diễn.
“Tiểu Tâm, Tiểu Tâm” tiếng kêu chói tai trong điện thoại khiến An Tiểu Tâm không thể không tiếp tục nghe tiếp: “Tiểu Tâm, đến lúc đó con theo mẹ ăn cơm, có người muốn gặp con.”
“Đến lúc đó rồi hãy nói.” An Tiểu Tâm rốt cuộc “ba” một tiếng tiếng cúp điện thoại, cô tự mình biết ai muốn gặp cô.
Tiểu Thao bên cạnh nhìn chằm chằm cô, cười hắc hắc nói: “Bất hiếu a, bất hiếu a, treo điện thoại của mẹ mình, bị thiên lôi đánh a!”
An Tiểu Tâm nhìn bộ dáng đắc ý kia của hắn, mắt chớp một cái, nghiêng đầu làm động tác suy tính, sau đó cầm điện thoại đi ra ngoài gọi một cú điện thoại. Khi điện thoại tiếp thông, nàng ngọt ngào nói: “Dì à, là con, Tiểu Tâm a. Thân thể người gần đây như thế nào? Lần trước con mua thuốc bổ cho người ăn xong rồi sao?”
Không biết bên kia đang nói cái gì đó, An Tiểu Tâm cười hắc hắc nghe.
Sau đó, cô nói: “Tiểu Thao à?” Cô nháy mắt nhìn Tiểu Thao, không để ý tới hắn đang làm động tác muốn bóp chết cô, rồi nói tiếp: “Hắn đang ăn cơm ở chỗ con, nói đặc biệt tưởng nhớ người, muốn cùng người nói mấy câu nói đấy. Dì a, người chờ a, hắn lập tức tới ngay!” An Tiểu Tâm cầm điện thoại đối với Tiểu Thao vẫy một cái, cười đắc ý, ý bảo hắn vội vàng nghe điện thoại.
Tiểu Thao như lâm đại địch* nhận điện thoại, cái người mẹ yêu con kia chỉ cần có cơ hội cùng hắn nói chuyện sẽ giống như con gà mái già huyên thuyên trò chuyện cả đời không dứt
0
Rốt cuộc ứng phó hết vô tận chăm sóc của mẫu thân, Tiểu Thao thật vất vả mới cúp điện thoại. Nhìn An Tiểu Tâm ngồi ở trên ghế sa lon xem tivi, mắt hắn lộ ra hung quang, lao thẳng tới phía trước. An Tiểu Tâm không có phòng bị, bị Tiểu Thao một cái té nhào vào trên ghế sa lon. Tiểu Thao biết cô sợ nhất nhột, liền bắt đầu a nàng nhột.
An Tiểu Tâm hét rầm lên, đấm Tiểu Thao nói: “Người con bất hiếu, mẹ cậu nhớ cậu như vậy, cũng không biết về nhà thăm bà nhiều một chút.”
Tiểu Thao dừng lại động tác trong tay, cúi nhìn An Tiểu Tâm đang bị chính mình đè lên, mặt của cô đỏ ửng
lên, đôi mắt long lanh, lúm đồng tiền khi cười còn chưa tan, lúm đồng tiền như ẩn như hiện. Trong lòng Tiểu Thao giống như đánh trống khẩn trương nhảy lên, chợt đứng dậy, như thể An Tiểu Tâm có thể ăn hắn vậy.
An Tiểu Tâm đứng dậy, dùng hết lực chân đá Tiểu Thao một cước nói: “Này, nói thật, nên về thăm mẹ cậu một chút, bà rất nhớ cậu.”
Sắc mặt Tiểu Thao của trầm xuống: “Bà là nghĩ tới anh, nơi nào là thật nghĩ tới em.”
An Tiểu Tâm ngẩn người một chút, trong lòng lần nữa bén nhọn đau. Hôm nay đây là thế nào? Cô lắc đầu một cái, thở dài mà nói: “Tiểu Thao, anh cậu không có ở đây, mẹ cậu liền còn dư lại một người con là cậu, đương nhiên càng khẩn trương cậu rồi. Cậu
nên thông cảm cho bà, nên về nhà nhiều một chút để thăm bà.”
“Không phải có chị sao? Chị tự khoe là tẩu tẩu vì người anh đã chết chăm sóc bà.” Tiểu Thao sâu kín nói, hắn cũng không biết nên thế nào, càng ngày càng không chịu nổi bộ dáng An Tiểu Tâm vì anh trai mình, tâm không chút phiền nhiễu kia.
An Tiểu Tâm giơ chân lên dùng sức đạp ở trên đùi Tiểu Thao, tựa như đang phát tiết cái gì đó rồi nói: “Muốn tức chết chị a, cậu đi phiên dịch văn chương cho chị. “
Tiểu Thao lầu bầu lẩm bẩm mà nói: “Chị là cái tên đần độn, những thứ văn chương Bồ Đào Nha kia nguyên bản đều là Anh văn, người ta cũng đang sao chép in lại nơi này, chị chỉ cần lên mạng lục là có thể lục ra.”
“Vậy sao?” An Tiểu Tâm tò mò đi tới trước bàn đọc sách cầm lên một quyển tạp chí nhìn, nhìn hồi lâu hỏi: “Không có a, ở đâu?”
Tiểu Thao đi tới, chỉ vào một hàng chữ dưới cuối cùng của văn chương, nói: “Đây không phải sao?”
An Tiểu Tâm trợn tròn mắt hạnh, cầm tạp chí lên lại gõ Tiểu Thao đầu, hầm hừ nói: “Tiếng bồ đào nha, chị xem có thể hiểu sao? !”
Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em – Chương 05
Người tình cũ xuất hiện
An Tiểu Tâm cơm nước no nê, cũng không quản Tiểu Thao chui đầu vào trước máy vi tính vất vả cần cù cày cấy, thẳng đến nhàn nhã và thoải mái nhìn chằm chằm vào TV. Nhìn một chút liền mê ly rồi ngủ mê man.
Không biết ngủ bao lâu, chỉ cảm thấy trên mặt tựa hồ có đồ vật gì đó, nhẹ nhàng, ngứa một chút, không để cho cô ngủ thật tốt. Mở ra đôi mắt mệt mỏi, đầu to lớn của Tiểu Thao đang ở trước nàng loạn quạng. Cô ngáp một cái hỏi: “Lấy xong rồi?”
“Ừ.” Thanh âm có chút kỳ dị.
“Mấy giờ rồi?” Nàng lại hỏi.
“11 giờ rồi.”
“A” An Tiểu Tâm nhảy lên “Đã trễ thế này a, Tiểu Thao, chị tiễn đưa cậu trở về, đi thôi.”
“Không cần, em đây đã lớn cần chị tiễn về sao?” Tiểu Thao khinh thường.
An Tiểu Tâm nghĩ tới tối nay gõ Tiểu Thao thiệt nhiều lần, phải dỗ dành hắn một cái mới được, vì vậy nịnh hót mà cười cười, ôm sát cánh tay Tiểu Thao nói: “Làm sao có thể không tiễn a, cậu là đứa em mà chị thích nhất a, ít nhất phải tiễn xuống dưới lầu.”
Tiểu Thao biết bộ đức hạnh kia của An Tiểu Tâm, cũng liền bởi vì cô xé mình ra cửa. Đi xuống tới lầu dưới, đi không có mấy bước, liền nghe đến động cơ xe trên đường, một chiếc xe nhanh chóng lái qua, thiếu chút nữa đụng vào An Tiểu Tâm. An Tiểu Tâm lảo đảo né tránh, trong miệng giận dữ mắng: “Có lúc xe audi chạy chậm, không phải là thứ tốt”
Tiểu Thao vội vàng đem An Tiểu Tâm kéo qua, tức giận nói: “Chị xem chị đi, một chút cũng không cẩn thận, còn không mau trở về đi.”
An Tiểu Tâm cúi đầu nhìn chính mình, chân mang dép lông mềm đầu to, quần áo ở nhà trên thân mình bị ép tới nhăn nhúm. Giơ tay lên sờ tóc của mình, mao nhung nhung*, hơn phân nửa cũng là ổ gà như một mớ lung tung, hỗn loạn.
0
“A, đúng là nghi dung không ngay ngắn*, lại nói, có chút lạnh.” An Tiểu Tâm hắc hắc mà nói, buổi tối gió rất lạnh, cô không có mặc áo khoác, lạnh tới run cầm cập.
0
Tiểu Thao muốn cởi áo khoác của mình cho cô, An Tiểu Tâm vội ngăn cản hắn: “Tốt lắm tốt lắm, em mau đi đi, chị lập tức liền chạy về nhà.”
Tiểu Thao thấy cô co rúm lại thành bộ dáng kia, cũng muốn để cho cô đi nhanh lên một chú, vì vậy ngoài ý muốn ở trên mặt An Tiểu Tâm đánh lén hôn một cái: “Được, đây là hôm nay em giúp chị làm việc nên xứng đáng nhận được, bái bai.”
Nói xong, hắn mở ra chân dài, bộ dạng xun xoe chạy.
An Tiểu Tâm vuốt mặt của mình ngẩn người một chút, sau đó giận đến dậm chân hét: “Rõ ràng ăn cơm chị làm, làm gì còn phải. . . . “
Đêm khuya tĩnh lặng, thanh âm An Tiểu Tâm truyền đi thật là xa, cũng dọa chính cô giật mình. Vì vậy cô vội vàng im tiếng, một bên tự nói “Trẻ em cũng biết sỗ sàng” bên ôm chặt hai cánh tay của mình, giống như con thỏ hướng tới trước đơn vị cửa lầu của mình chạy đi.
0
Thở nhẹ chạy đến đơn vị cửa, thấy cửa chính mình bị chặn lại bởi một người. Cô híp mắt liếc nhìn, sau đó mặt trầm xuống, nghĩ vòng qua người kia đi vào.
Nhưng là cô đi phía trái, người nọ liền hướng trái. Cô hướng phải, người nọ liền hướng phải. Cuối cùng cô không có cách nào, nghiêm mặt cứng ngắc, lạnh lùng quát một tiếng: “Tránh ra!”
“Ai!” Một tiếng thở thật dài tràn ra, người trước mặt này cởi xuống áo khoác tây trang, khoác lên trên người An Tiểu Tâm.
An Tiểu Tâm mặt không chút thay đổi, bả vai run lên, mặc cho món tây trang tinh xảo đắt giá đó rơi trên bụi bậm.
Gió đêm khiến An Tiểu Tâm không ngừng phát run, nhưng cô mím chặt khóe miệng, thân thể dị thường thẳng tắp nâng cao, nàng tái diễn nói: “Tránh ra.”
“An An, không thể nói một chút?”
“Không thể.”
“An An, chuyện quá khứ lâu như vậy, vẫn không thể tỉnh táo nghe anh giải thích sao?”
“Tôi không muốn nghe.”
“Như thế nào mới có thể cho anh một cơ hội?”
“Anh đem ẩm ướt trả lại cho tôi.”
“An An, năm đó chỉ là ngoài ý muốn, chẳng lẽ em muốn áy náy cả 1 đời sao?” Thanh âm của người đàn ông đau đớn mang theo bất
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




