watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9821 Lượt

não dưới, thoải mái nhìn trời xanh cùng đám mây “Một năm chỉ về một lần, cậu còn trốn.”

“Đặng Dịch Triều, Đặng Dịch Triều, Đặng Dịch Triều, Triều. . . . . .ướt, ướt. . . . . . Ướt” cô gái ở tự lẩm bẩm.

Chàng trai tò mò ngồi dậy nhìn cô gái, cô gái liếc hắn một cái nói: “Cậu luôn quản tôi tên là Tâm Tâm, vậy tôi cũng nên cho cậu một nhủ danh. Triều Triều thật khó nghe, liền kêu ẩm ướt đi, ươn ướt, ươn ướt chứ sao.”

Chàng trai cười: “Không thành vấn đề, cậu muốn gọi làm sao đều được.”

Cô gái nhìn chàng trai, nghịch ngợm gọi: “Ẩm ướt, ẩm ướt, ha ha, thật giống như tên của chú chó nhỏ.”

Chàng trai ở trên thảm cỏ bẻ một cây cỏ đuôi chó, đi chọc nhẹ vào lỗ mũi cô gái.

Cô gái hi hi ha ha lăn qua lăn lại, vừa ngồi dậy quay đầu lại, đã không thấy chàng trai.

“Ẩm ướt, ẩm ướt!” Cô gái nhảy dựng lên, hoảng hốt kêu. Cô đưa mắt nhìn quanh, chung quanh trừ nhìn không thấy sân cỏ xanh ngát, còn đâu mà nhìn thấy bóng dáng của chàng trai?* Gió thổi lên làn váy của cô, giữa trời và đất tựa hồ chỉ còn dư lại một mình cô.

0

Cô gái nóng nảy, lần nữa lớn tiếng hô lên: “Ẩm ướt, ẩm ướt, ẩm ướt. . . . . .”

Cũng lúc đó, An Tiểu Tâm bị tiếng kêu chính mình thức tỉnh. Đưa tay lên sờ mặt, khuôn mặt mồ hôi lạnh, mặt tràn đầy nước mắt.
Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em – Chương 06
Một ly cà phê gây họa

Mặc dù một đêm ngủ không ngon, nhưng mà An Tiểu Tâm vẫn là chưa đến 7 giờ đã rời gường.

Thay xong quần áo thể thao, cô liền chạy đến sân trường trung học phía sau tiểu khu để chạy bộ. Đây là trường trung học với tỷ số nhập học cao lại đắt giá nhất trong các trung học cơ sở khác, rất nhiều người ở tiểu khu này mua phòng ốc chính là có thể để cho trẻ em có thể đến trường học gần nhất. Trường học điều kiện không tệ, quy chỉnh* trong sân trường, đường băng nhựa đạp lên vô cùng thoải mái. Sau khi An Tiểu Tâm dời đến cái tiểu khu này, thấy có điều kiện rất tốt, liền bắt đầu dậy sớm chạy bộ. Hai năm qua đi, ngược lại dưỡng thành thói quen, không chạy không thoải mái.

0

Cô chậm rãi chạy dọc theo đường chạy để luyện tập thân thể bằng cách chạy bộ, sau 5 vòng, đổ rất nhiều mồ hôi. Vận động vào buổi sáng mùa đông không có nhiều người, cô cởi áo khoác thể thao của mình xuống, lộ ra T-shirt bó sát người. Thừa dịp thân thể còn nóng, làm vài động tác yoga kéo dài. Ưm, thật là thoải mái.

Cô làm rất thoải mái, không biết nhất cử nhất động của mình lại rơi vào trong mắt người khác. Một ngôi nhà tại dương phòng lầu 6 sát ở bên bãi tập, một người đàn ông kéo ra rèm cửa sổ sát đất, đẩy ra cửa sổ và hít thở không khí trong lành lúc sáng sớm. Ánh mắt hắn cúi xuống dưới đảo qua, nhìn thấy có một cô gái đang làm ra các loại động tác kỳ quái. Bóng dáng quen thuộc hấp dẫn tầm mặt của hắn, nhíu nhíu mày, hắn nhận ra là ai. Và chăm chú chỉ nhìn một lúc, hắn hơi mím môi, xoay người đi ra ngoài.

An Tiểu Tâm về đến nhà, tắm rửa sạch sẽ, cảm thấy cả người sảng khoái, tối tăm của đêm hôm qua đã xua tan đi một nửa. Lấy tờ báo của ngày hôm nay, từ trong tủ lạnh lấy ra sữa chua cùng quả táo, cô nhàn nhã thong dong hưởng thụ thời gian dậy sớm vào buổi sáng sớm. Mới vừa nhìn một hồi, liền nghe phịch một tiếng, là thanh âm mở cửa lại khép vào khi Đinh Phổ Nguyệt rời giường. Trở lại phịch một tiếng, là thanh âm cửa phòng rửa tay được đóng sầm lại. An Tiểu Tâm nhíu nhíu mày, vừa nghĩ tới sau đó còn phải chịu đựng các loại tạp âm do Đinh Phổ Nguyệt chế tạo ra, liền đứng dậy thu thập xong bàn ăn, cầm ví da đi ra cửa.
Kể từ Đinh Phổ Nguyệt và cô cùng nhau ở, cô liền không có thời gian nhàn nhã vào buổi sáng. Chậm rãi đi đến lầu dưới của công ty, nhìn đồng hồ chỉ mới 8 giờ 10 phút. Ừ, còn đủ đến uống một ly cà phê, nghe chút âm nhạc. An Tiểu Tâm nhất thời vui vẻ, bước nhanh lên thang máy, thời điểm vào phòng làm việc vừa đúng lúc gặp phải dì làm vệ sinh nâng thùng nước lên và đi ra. An Tiểu Tâm rút ra bài học là nhìn mọi nơi một chút, xác định không có ai, sau đó cô nhẹ nhàng đi mở nhạc, pha cà phê. Trong lỗ tai nghe bài đàn vi-ô-lông mình thích nhất, trong tay bưng cà phê thơm ngào ngạt, cô đem hai chân khoác lên trên bàn, lưng mình vùi vào trong lưng ghế, nhắm mắt lại, nàng đào túy*. . . . .

0

“Keng keng keng” là thanh âm ngón tay đánh vào mặt bàn, An Tiểu Tâm cả kinh, mở mắt ra, nhìn thấy một đôi thon dài có lực, khớp xương tay đều đều đập vào trên bàn mình, mặt sau chính là một đôi chân mang giày da màu trắng giản dị. An Tiểu Tâm trong lòng rên rỉ một tiếng, ánh mắt hướng lên ngắm, quả thật thấy mắt hoa đào của Anh Bồi cười như không cười nhìn mình.

Hắn phải là mới vừa vào, tây trang màu xám bạc phối hợp với áo sơ mi màu hồng cánh sen, cà vạt đồng dạng màu bạc phức tạp thắt lên cổ áo, An Tiểu Tâm thầm oán hắn, ăn mặc thấy thế nào cũng giống như vai nam chính của phim Hàn. Chỉ là bình tĩnh mà xem xét, mặc lên trên người hắn quả thật vô cùng….không tệ đi

An Tiểu Tâm vội vàng luống cuống tay chân đứng ngay ngắn, nặn ra một cái mỉm cười nói: “Anh phó tổng tài, ngài sớm như vậy a.”

Anh Bồi nhìn chằm chằm cô hồi lâu không lên tiếng, An Tiểu Tâm như gánh nặng ở lưng, đứng được thật khó chịu.

“Pha ly cà phê đi vào.” Anh Bồi rốt cuộc há mồm phân phó, thanh âm đậm đà ở trong không gian yên tĩnh giống như mang theo hồi âm, sau đó hắn đi vào phòng làm việc của mình.

An Tiểu Tâm thở dài thán mình xui xẻo, nhanh tay nhanh chân đến phòng giải khát nấu ly cà phê cho Anh Bồi. Gõ gõ cửa, nghe được thanh âm Anh Bồi trả lời, cô mới cúi đầu bưng cà phê đi vào. Anh Bồi ngồi nghiêm chỉnh ở trên bàn làm việc lớn, đang chuyên tâm nhìn văn kiện. An Tiểu Tâm đem cà phê đặt tại bên cạnh tay hắn, nói “Anh phó tổng tài xin chậm dùng” liền muốn yên tĩnh lui ra ngoài.
Anh Bồi liếc kia cà phê một cái, môi mỏng nhếch lên, lại cười cười, sau đó hắn gọi An Tiểu Tâm: “An tiểu thư, cô nên biết loại cà phê tôi muốn không phải loại này.”

“Anh phó tổng tài, đây là cà phê do phòng giải khát của công ty trang bị.” An Tiểu Tâm trả lời.

“Tôi biết rõ, cô đã nói với tôi lần thứ nhất rồi. Tôi cũng trả lời cho cô qua lần thứ nhất là cà phê tôi muốn là loại gì rồi.” thanh âm Anh Bồi lúc này nghe vào trong lỗ tai An Tiểu Tâm hết sức chói tai khó nghe.

“Khụ khụ” An Tiểu Tâm thanh thanh tiếng nói, nghĩ thầm tại sao cô phải bỏ ra tiền mua cà phê cho hắn uống, nhưng trên mặt đơn giản chỉ cần nặn ra nụ cười trả lời: “Anh phó tổng tài, cà phê lần trước là của tôi.”

“Tôi biết rõ” Anh Bồi nhìn nàng, một bộ biểu tình “Cái này thì có vấn đề gì sao?”.

An Tiểu Tâm khẽ cắn răng, một cỗ bướng bỉnh đi lên, nói một câu: “Ngượng ngùng a, Anh phó tổng tài, cà phê của tôi đã uống hết.”

“Ha ha” Anh Bồi nở nụ cười “Vậy mới vừa rồi cô uống là cái gì”

An Tiểu Tâm nuốt nước miếng một cái, nhắm mắt nói “Đó là cuối cùng một ly rồi.”

“Nha. . . . .” Anh Bồi kéo thật dài thanh âm, tu mi* giương lên: “Như vậy a, thật là đúng dịp.”

0

“Hắc hắc, đúng vậy a, thật là đúng dịp.” An Tiểu Tâm cười làm lành .

Anh Bồi cầm cặp mắt thâm thúy lên lên xuống xuống quan sát An Tiểu Tâm, trầm ngâm một chút mới nói: “Được, không sao, cô đi ra ngoài đi.”

“Vâng” An Tiểu Tâm như được đại xá bước nhanh đi ra khỏi phòng làm việc của Anh Bồi.

Cô vừa đi vừa oán giận mình, phạm cái tánh bướng bỉnh gì, không phải chỉ là một ly cà phê sao? Bởi vì việc làm nhỏ này liền đem hình tượng lương dân* an thuận làm hỏng như vậy thì không đáng giá. Nghĩ tới đây, cô lại vỗ ngực liên tục xung động. Chính xác mà nói, hình tượng của cô, cô tự nói: ở trước mặt “Tay ăn chơi siêu cấp vô địch Anh Bồi” sẽ phá hủy.

0
Anh Bồi nhìn chằm chằm bóng dáng An Tiểu Tâm đi ra, nhún vai một cái, không biết mình tại sao bởi vì một ly cà phê cùng An Tiểu Tâm nói dóc nửa ngày. Thật ra thì An Tiểu Tâm hắn sớm đã biết, khi đó hắn mới vừa trở về nước, An Tiểu Tâm mới vừa vào công ty bọn họ, ở bên trong trung tâm nhuyễn kiện (software) làm phụ tá. Sau đó An Tiểu Tâm được điều đến văn phòng tổng tài làm thư ký tổ tổng tài*, cách hắn khoảng cách càng gần. Cũng không phải là hắn cố ý chú ý nàng, dù sao, ở cùng một cái tầng lầu làm việc 3 năm, nói không biết đó là không thể nào. Theo hắn biết, so với những cái tranh kỳ đấu diễm, những thư ký nổi bậc khác, An Tiểu Tâm nhiều lắm được coi là một đóa hoa nhỏ bình thường. Trên công việc không quá xuất sắc, nhưng là cũng không làm sai việc. Dù sao buộc vào cùng một đống thư ký, một chút cũng không làm người khác chú ý.

0

Chỉ là, gần đây giống như cảm thấy cô có chút bất đồng.

Đầu tiên là ngày đó ở bên ngoài hội trường của dạ tiệc từ thiện, Anh Bồi nghe được An Tiểu Tâm dạy dỗ Bạch Khởi Vân cùng Đinh Phổ Nguyệt một số cao kiến, phân tích thật đúng là thấu đáo.

Sự kiện cà phê mấy ngày trước, hắn làm sao có thể không nhìn ra, An Tiểu Tâm là điển hình giả dối cười đối với hắn giả vờ tuân thủ. Buổi trưa tại phòng ăn của ngày hôm đó, mặc dù Anh Bồi chỉ nghe được An Tiểu Tâm nói một câu “AIDS”, nhưng hắn dám khẳng định An Tiểu Tâm là đang nói hắn.

Tối hôm qua ở nhà An Tiểu Tâm, cô đã thay đổi bình thường khác với hình tượng khi ở trên công việc, nhìn

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT