watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:00 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2421 Lượt

điện thoại, nhắn cho bn cái tin nhưng ko có lấy 1 dấu hiệu hồi âm. Gọi cho Linh thì cô nàng nói nó đã về cùng Trang làm hắn càng lóng ruột hơn. Hắn đã huy động ngưới lục tung cái thành phố này lên chỉ mong có chút tin tức của nó và rồi kết quả là con số 0 tròn trĩnh. Hãy Nắm Tay Tôi, Tôi Sẽ Cho Cậu Hạnh Phúc – Chương 12
Nghi ngờ

Sáng mùa đông có chút ánh nắng nhạt nhoà trải dài trên con đường dẫn Thư về nhà. Đường phố ngổn ngang với hàng tá xe cộ cũng giống như tâm trạng của nó bồn chồn, lo lắng đến đứng ngồi ko yên liên tục giục bác tài xế.

- Bác làm ơn cho xe chạy nhanh hơn chút được ko ạ?

Bác tài vẻ mặt khó chịu.

- Chỉ nhanh được thế thôi cô à.

Lam Vũ ngồi bên cạnh thấy nó cứ thấp thỏm bèn hỏi.

- Sao em phải vội vậy?

Cơ mặt nó co lại như thể đang khó chịu ở trong người cảm giác bức bối lắm.

- Em sợ mọi người ở nhà sẽ lo lắng.

“Kít” chiếc xe thắng lại trước nhà. Thư vội vàng mở toang cử xe lao xuống toan bỏ vào thì Lam Vũ gọi giật lại.

- Kim Thư! Em bỏ quên đồ này.

Lam Vũ dơ chiếc khăn ra tiến lại gần và tùy ý quàng lên cổ nó. Người khác nhìn vào dễ sinh hiểu lầm huống chi người đó lại là hắn. Hắn đứng cách nó khoảng 50m đủ gần để trông thấy hết cái cảnh tượng thân mật ấy.

Suốt đêm qua hắn đã thức trắng dong xe qua mọi ngõ ngách để tìm nó và rồi kết quả là tất cả những gì mà hắn trông thấy. Hắn ko thể tin vào mắt mình càng ko thể tin Thư là 1 người con gái bội bạc. Hắn ném ánh mắt u sầu buồn bã về phía khoảng ko trước mắt rồi bất chợt nhoẻn miệng cười đau đớn.

Tình yêu là thế này đây sao? Thật lực cười. Mới chỉ hôm qua thôi hắn còn nắm tay nó trao cho nhau cái tia nhìn chất ngất yêu thương vậy mà h đây hắn nhìn nó với ánh mắt hằn sâu chữ “HẬN”. Còn Thư, nó cũng đã trông thấy hắn từ phía xa. Trông hắn tiều tuỵ lắm. Hắn vẫn mặc đồng phục của trường. Tà áo trắng buông thõng ko được đóng âu cứ phập phồng trước cơn gió mùa đông lạnh lẽo. Hắn thậm chí còn ko mặc áo khoác cũng chỉ vì vội đi tìm nó lên quên. Thư nhìn hắn chợt thấy lòng chua xót vô cùng lập tức chạy đến mà rúc vào lòng hắn. Đáp lại nó là 1 sự lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn đẩy nó ngã xuống mặt đường mang 1 màu xám xịt, lạnh ngắt. Nó ngỡ ngàng trước hành động của hắn. Sao hắn lại đối sử lạnh nhạt như vậy? Đến 1 câu hỏi han cũng ko có. Nó nghĩ sau 1 đêm thất lạc gặp được nó hắn phải khác cơ. Hắn sẽ ôm xiết lấy nó rồi ân cần hỏi han chăm sóc nhưng mộng đã vỡ từ cái đẩy tay của hắn. Thư nhìn hắn với đôi mắt loang loáng tựa hồ như muốn khóc, giọng nói nó nghẹn lại nơi cuống họng.

- Lâm…Anh sao vậy?

Hắn nhoẻn miệng cười khinh bỉ.

- Cô chỉ được đến thế thôi sao?

- Sao cơ? – Nó tròn mắt chẳng hiểu hắn đang ám chỉ cái gì.

Hắn ngồi xuống xoáy sâu vào mắt Thư khiến toàn thân nó ớn lạnh. Hắn lại còn ngang nhiên đưa chiếc khăn lên mũi hít lấy, hít để như thể để cảm nhận được tận cùng mùi vị chua xót rồi hắn buông 1 câu xanh rờn.

- Cô đúng là loại đàn bà lòng bạc trắng như vôi.

Dứt lời hắn đứng lên ko quên gieo cho nó cái tia nhìn khinh bỉ trước khi bỏ đi. Hắn lướt qua Vũ nhưng bị Vũ kéo lại và nhận luôn cú đấm mãnh lực từ Vũ khiến dòng máu đỏ đặc quánh chảy dài trên khóe miệng y như mối tình vừa đi qua để lại vết thương hằn sâu trong trái tim hắn.

Vôi vàng chạy lại đỡ lấy hắn Thư dùng ngón tay mảnh dẻ lau đi vết máu rối rít hỏi han.

- Anh có sao ko? Có đau lắm ko?

Hắn lạnh lùng đến vô tình.

- Biến đi! Đi theo người mà cô đã chọn ấy.

Hắn gượng dậy bỏ đi. Cái nắng khô khốc của mùa đông dọi lên tấm lưng tao nhã của hắn 1 chút úa tàn

Nó trông theo ánh mắt nhạt nhòa. 2 dòng lệ chảy dài trên khóe mi. Nó chẳng buồn giải thích vì những lời biện minh tất cả chỉ là sự sáo rỗng. Ngay từ đầu hắn đã xem nó chỉ đến thế thôi thì hà cớ gì nó phải giải thích để rồi chẳng làm gì sai mà lại phải đi xin người ta tha thứ sao? – Thư là 1 đứa cứng đầu và có lập trường riêng. nó muốn khi yêu phải đặt niềm tin vào đối phương.

Thư thở hắt ngước lên nhìn bầu trời mang màu xám chì rồ quay sang Lam Vũ đang đứng yên lặng nhìn nó nãy h lên tiếng.

- Anh về đi!

Nó trở vào nhà ngay sau câu nói. Căn nhà thật lạnh lẽo và trống trải. Thư liếc nhìn cánh cửa gỗ sồi màu trắng đang đóng chặt rồi lẳng lặng đi lên phòng

Thư sửa soạn bài vở 1 chút rồi trở lên trường với ý định dạy cho Thiên Vân 1 bài học.

Hôm nay lớp nó và lớp Thiên Vân sẽ dùng chung sân vận động để học tiết ngoại khoá hứa hẹn 1 vụ tàn sát đẫm máu giữa các nàng tiểu thư.

Chập 12Đối với tôi cô chỉ là 1 món đồ chơi

Thư vừa bước chân đến trường mọi người đã vòng 3 vòng 7 vây lấy nó. Người thì xin làm quen, người thì mời nó uống nước, người thì tặng nó lắc tay và kẹp tóc chỉ mọng được kết giao với bạn gái của vị thiếu gia có quyền có thế. Nó chẳng hề muốn thế này 1 chút nào nên vội vàng bỏ ra SVĐ.

Nó đưa mắt tìm kiếm Trang thì thấy nhỏ đang ngồi ủ dột trên chiếc ghế đá, nó bèn chạy lại lay nhẹ vai Trang hỏi.

- Này! Mày lại có chuyện gì buồn nữa hả?

Trang bỗng dưng bật khóc tu tu ôm chầm lấy nó, giọng nghen ngào pha lẫn tiếng nấc.

- Hu…hu…mày ơi Thắng nói muốn chia tay với tao…hứt.

Lòng Thư chợt đau quặn, chính nó cũng đang bị người mình yêu hiểu lầm đó thôi nhưng nó vẫn cố tỏ ra bình thường vì ko muốn ai được phép trông thấy bộ dạng yếu đuối của mình. 1 lần đã là quá đủ. Nó hít thở thật sâu kìm nén giọt nước mắt ko cho nó chảy ra xoa xoa tấm lưng của Trang.

- Nín đi mày, sao phải vì loại đàn ông bội bạc ấy mà khóc chứ. Ko đáng đâu.

Trang buông nó ra quẹt đi nước mắt miễn cưỡng nở 1 nụ cười.

- Đúng vậy! Sao tao phải khóc chứ? Phải mạnh mẽ để lũ đàn ông thấy mình ko yếu đuối chứ.

Thư cắn môi, nét mặt sa sầm, ánh mắt nhuốm màu bi thương khi cùng 1 lúc nó trông thấy 2 sự phản bội.

- Thư! Mày sao vậy?

Trang lắc lắc tay Thư hỏi ko thấy nó phản ứng bèn nhìn theo hướng nó đang nhìn.

Trong cái bình minh le lói dọi xuống khoảng ko lạnh ngắt 2 đôi tình nhân đang sánh vai bên nhau trao cho nhau ánh mắt tình tứ. Họ bỗng khựng lại khi phát hiện ra nó và Trang đang đứng trước mặt.

Thắng ngẩn người nhìn Trang ánh mắt thoáng chút bối rối. Hắn thì vẫn vậy lạnh lùng như 1 tảng băng nghìn năm ko nói mà chỉ nhìn nó bằng ánh mắt thương hại.

Ánh mắt Trịnh Thiên Vân và Dương Tuyền nhìn nó đắc chí đầy vẻ tự đắc nhuốm màu khiêu khích. Nó dĩ nhiên chưa quên chuyện hôm qua nhưng nó ko phải là người hành động ngu ngốc. Nó khoanh 2 tay trước ngực giọng nói bình thản đến ko ngờ.

- Vui nhỉ?

Thiên Vân nhún vai theo thói quen ngửa tay ra.

- Đương nhiên!

- “BỐP” Ko phải nó cũng chẳng phải Thiên Vân nhận lấy cái tát mà là chính Trang đã cho Thắng 1 bạt tai, nhỏ nhạt giọng cười bạc bẽo.

- Chả lại anh, chả hết tất cả những tổn thương mà anh đã gây ra cho tôi đó.

“Bốp” Thiên Vân thẳng tay tát lại Trang khiến nhỏ ko kịp phản ứng lãnh chọn cú tát mà chỉ biết đơ ra. Nó thấy bạn mình như thế thì tức giận túm cổ áo Thiên Vân sô nhỏ ngã

rồi ngồi đè lên người Vân dùng tay xiết chặt cổ nhỏ.

- Mày đừng tưởng có người trống lưng thì tao ko giám làm gì mày.

- Bóp chết tao đi! Có gan thì làm đi.

Đừng thách thức nó. Đó là lời cảnh cáo dành cho Thiên Vân vì chỉ và giây sau đó Vân gần như nghẹt thở vì nó đã ko lương tay. Thắng và hắn từ đằng sau kéo nó ra và cái tát thứ 3 là của hắn dành cho nó. Nó tròn mắt nhìn hắn đưa tay sờ má, ánh mắt cứng cỏi chợt trở nên yếu đuối. Nó ko khóc đơn giản là vì nó ko thể khóc thay vào đó nó cười cho mối tình 24 h của nó. Cuối cùng cũng chỉ được đến thế thôi ngay từ đầu nó ko nên ngỏ cửa trái tim mình để mặc cho nỗi đau tràn vào. Thư cắn môi kiến bờ môi gần như bật máu rồi khó khăn lắm nó mới dặn ra được 1 câu.

- Thì ra là vậy. Tình yêu của anh chỉ được có vậy thôi à? Anh xem tôi là gì đây chứ?

Hắn lãnh nhạt

- Đối với tôi cô chỉ là 1 món đồ chơi thôi.

Mặt Thư co rúm lại, trái tim như có hàng ngàn cây kim nhỏ chích vào. Đau lắm! Thực sự là rất đau. Lúc này thứ mà nó nhận được là những ánh mắt thương hại từ đám sinh viên cùng lời an ui bạc phần là giả tao từ Dương Tuyền.

- Cậu đừng buồn. Anh Lâm tức giận nên mới nói vậy thôi mà.

Lần cuối nó ném cho hắn cái nhìn đầy uất hận rồi kéo tay Trang.

- Đi thôi mày!

Trang khựng lại 1 chút nhìn Thắng rồi lại nhìn hắn.

- Rồi các người sẽ phải hối hận…

Giờ này 2 chúng nó lại lang thang trên phố nhặt lá đá ống bơ.

- Buồn nhỉ?- Nó bỗng dưng hỏi.

Trang vặn vọ ngón tay

- Ừ! Buồn thật đấy. Hay tụi mình đi đâu chơi đi rủ cả con Linh nữa dù gì chiều nay nó cũng bay rồi.

- Được đấy rủ nó ra biển đi!

***

Bãi biển đầu mùa đông ko có lấy 1 bóng người. Những đợt sóng sô đẩy nhau lúc lên lúc xuống như đang dạo lên 1 vũ khúc đậm chất tươi vui. Thư tháo giầy lẳng trên bãi cát rồi leo lên mỏm đá ngồi thừ người ngắm nhìn bọt biển vỡ oà trên vách đá. Trang và Linh cùng làm theo. Cả 3 ngồi trầm tư hướng mắt về phía xa như đang chờ đợi chút nắng ấm cuốn đi những đợt rét mướt đầu đông.

Linh thả chân xuống dòng nước lạnh ngắt khua khoắng

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT