|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
linh tinh rồi hỏi.
- Tụi mày lại có chuyện gì nữa à?
Đúng là chỉ có 3 đứa nó hiểu nhau. Trang duỗi dài chân trên mỏm đá.
- Ừ nhiều chuyện buồn lắm.
Linh dùng mũi bàn chân hắt nước về phía xa tạo thành những giọt nước cầu vồng trong suốt.
- Kể tao nghe đi?
Thư thở dài thiểu lão nhảy xuống vách đá chạy về phía bãi biển ngâm đôi chân trong dòng nước mát lạnh. Nó hét thật to cho mọi uất hận đều tan biến. Phòng tuyến băng giá cuối cùng cũng bị phá vỡ, giọt nước mắt rớt xuống hoà vào với vị nồng mặn của mùi biển. Lại 1 mối tình đi qua để lại 1 vết sẹo vô hình hằn sâu trong trái tim nó.
Luồng sóng lạnh câm cứ vô tình sô đẩy khiến nó ngã quỵ trong dòng nước. Mái tóc đen mượt buông xõa dài đến thắt lưng cũng dần ướt át. Nó ngồi đó như thể nó thuộc về thế giới của nỗi đau, của những mối tình đầy vết thương.
Trên kia mỏm đá Linh được Trang kể rõ đầu đuôi, nhỏ cũng ko cầm được nước mắt. 1 lần tan vỡ đã là quá đủ với Thư vậy mà ai kia lại vẽ lên trái tim non nớt của nó 1 chữ “ĐAU”. Chẳng biết nó có thể vực dậy góp nhặt những mảnh vỡ của trái tim để thêm 1 lần yêu nữa ko.
Linh đứng dậy toan chạy về phía bãi biển thì bất chợt
Trang ngăn lại.
- Đừng đi! Cứ để nó 1 mình sẽ tốt hơn.
Linh lại ngồi xuống chờ đợi nó đứng dậy và bước tiếp. 1 lúc sau nó trở lên với gương mặt xám ngắt và nụ cười ngàn phần là giả tao.
***
Chúng trở về thành phố thay đồ rồi đưa Linh ra sân bay. Trước h chia tay chúng ôm nhau khóc thút thít như 1 đám con nít. Linh xoa xoa lưng 2 con bạn.
- Thôi đi nào! Có phải tao đi luôn ko về đâu mà chúng mày khóc như đưa đám thế. Chỉ 1 năm thui mà.
Thư và Trang dùng khăn quàng cổ lau đi nước mắt.
- Nhớ giữ gìn sức khỏe và phải thường xuyên gọi điện, gửi mail cho tụi tao đó nghe. Còn nữa nhớ phải chinh phục được trái tim Nam đó biết chưa.
Linh đỏ mặt cằm quyển hộ chiếu gõ đầu 2 con bạn.
- Lo cho cái thân của tụi mày đi kìa. À mà quên thi thoảng tụi mày qua thăm ngoại dùm tao nhe. Mẹ tao hay phải đi công tác tao ko yên tâm.
Nó vỗ vai Linh.
- Cái đó mày yên tâm ko khéo tao sẽ dọn qua đó ở nhờ 1 thời gian.
- Mày định chốn Lâm à? Ko phải cách hay đâu. Thôi tao phải đi rồi. Bye ở lại mạnh khoẻ nhé.
Trang và nó vẫn cố đi theo Linh đến khi chỉ có thể nhì thấy cánh tay nhỏ vẫy vẫy chào tạm biệt dần khuất. Chúng đứng lán lại 1 lúc đang tính quay đi thì có ai đó nắm lấy tay nó lại giật nó vào lòng rối rít xin lỗi.
- Xin lỗi! Xin em đừng đi.
Nó cố đẩy cái người mà nó và tất cả mọi người cũng biết là ai đấy rồi.
- Tránh ra! Điên à? Tôi có đi đâu đâu mà ko đi với chả đi.
Hắn gãi đầu gãi tai ra chiều khó hiểu.
- Chẳng phải Linh nói em sắp bay sang Mĩ sao?
Nó cong môi chọc khoáy vào lỗi lầm của hắn.
- Đúng là tôi sắp sang nước ngoài nhưng ko phải đi Mĩ mà bị người ta xem như 1 món đồ xuất khẩu sang Trung Quốc kia kìa.
Cơ mặt hắn co lại đầy vẻ hối hận nhưng nó chẳng thèm để ý đánh mặt về phía Trang tính kéo nó đi thì nhỏ đã biến đâu mất tiêu rùj. Nó nhìn ngược ngó xuôi thấy vậy hắn bèn cho nó lời giải thích.
- Trang đi cùng Thắng rồi.
Nó quay lại nhìn hắn quát.
- Sao lại đi cùng thằng đó?
- Thực ra Thắng làm vậy chỉ là muốn bảo vệ Trang khỏ thủ đoạn của Thiên Vân thôi.
Nó gật đầu.
- À ra vậy
nói có thế nó xoay gót bỏ đi hắn chạy cuống cuồng xin tha thứ.
- Nhóc con đừng giận anh nữa mà. Em muốn anh làm gì anh cũng chiều hết đo.
Nghe đến đây nó chợt khựnh lại.
- Thật ko?
Hắn gật đầu trắc lịc dù biết có hàng ngàn âm mưu trong đó. Khi đã nhận được câu xác nhận của hắn nó ngoắc ngoắc đầu ngón tay ra hiệu cho hắn.
- Vậy thì đi theo tôi.
……..
Nó kéo hắn tới siêu thị với mục đích biến hắn thành bà nội trợ đảm đang.
Vừa bước chân vào trong siêu thị, nó dúi cho hắn 1 chiếc giỏ nhất quyết ko cho dùng xe đẩy báo hại hắn sách đồ đến nỗi tay muốn dã rời luôn. Dù vậy nó cũng chưa thể bỏ qua cho hắn vụ này.
Về tới nhà hắn vội ném mình xuống ghế sôfa nhưng chưa kịp để cái lưng mỏi nhừ được nghỉ ngơi nó đã túm áo hắn nôi dậy cho bằng được.
- Dậy! Có dậy ko thì bảo đây.
Hắn bật dậy nắm cổ tay nó kéo nó ngã xuống sôfa.
- Này! Nhóc con định biến anh thành nô lệ của em đó hả.
Nó nhìn hắn bằng ánh mắt y trang thẩm phán nhìn phạm nhân.
- Anh nói là sẽ chiều theo ý tôi vậy mà mấy có thế thôi đã kêu mệt. Haizz…bỏ đi dù gì đối với anh tôi chỉ là 1 món đồ chơi thôi mà.
Hắn mệt mỏi day day sống mũi.
- Anh xin lỗi rồi mà. Anh cũng nói với hiệu trưởng đuổi học Trịnh Thiên Vân lẽ nào em chưa vừa lòng?
Nó rướn mày đôi mắt chớp chớp để lộ hàng mi cong đen láy.
- Chưa đâu! Tôi nổi tiếng là người thù dai đó.
- Vậy anh phải làm gì tiếp theo đây?
Nó đưa tay lên cằm suy nghĩ 1 chút liền nói.
- Anh phải nấu cơm, lau dọn nhà cửa còn nữa cọ luôn toa lét nhé!
Giao nhiệm vụ cho hắn xong nó dong lên phòng bỏ mặc hắn chết lâm sàn tại chỗ. Đường đường là 1 vị thiếu gia tương lai sau này sẽ quản lí 1 tập đoàn lớn nhất nhì châu Á vậy mà phải nấu cơm lau dọn nhà cửa. Âu cũng là cái số ai bảo đại thiếu gia nhà ta chọc phải tỏ ong.
Nó tắm giặt thay đồ xong trở xuống nhà thì thấy hắn đang cặm cụi lau nhà. Mặc dù căn nhà rất sạch vì ngày nào cũng có người giúp việc đến lau dọn vào mỗi buổi sáng nhưng hôm nay thì khác vì muốn gây khó dễ cho hắn, nó đã cố tình đánh đổ cả 1 bịch bắp giang bơ hại hắn chỉ còn nước khóc ko ra nước mắt.
Bữa tối hắn chuẩn bị đến cả tiếng đồng hồ ko xong. Nó sót ruột ngồi trên ghế sôfa nói vọng vào.
- Xong chưa? Tôi sắp chết vì đói rồi đây này.
Ánh đèn bếp vẫn sáng trưng. Hắn đang rửa hoa quả thấy nó hỏi liền nói vọng ra.
- Sắp xong rồi! 1 chút nữa thôi.
Nó nghe vậy thì khóc thầm, ko biết hắn đã nói câu này bn lần rồi. Chán nản, nó nằm phủ xuống ghế. Mùi thơm của thức ăn kéo nó vào giấc ngủ quên lãng.
Hắn kết thúc món cuối cùng trở ra thì đã thấy nó cuộn tròn trên chiếc ghế sôfa. Trông nó thật đáng yêu! Ánh đèn điện vàng nhạt phủ lên người nó 1 nét dịu dàng, yếu đuối. Hắn tiến lại gần lấy mềnh phủ lên người nó, toan vụng trộm đặt lên môi nó 1 nụ hôn thì nó khẽ cựa mình tỉnh dậy. Hắn ngượng ngùng, bối rối chỉ về phía bàn ăn.
- Anh nấu xong rồi. Mau dạy ăn thôi.
Nó lật chăn vùng dậy vươn vai ngáp ngắn, ngáp dài rồi lẽo đẽo theo hắn ra bàn ăn. Mùi thức ăn thơm nức mũi khiến nó ko thể cưỡng lại nhuốt nước bọt ừng ực. Nó vớ lấy cái muỗng nhiệt tình xúc
đồ ăn bỏ vào miệng, hắn hồi hộp hỏi.
- Thế nào có ngon ko?
Nó nhai thật kĩ rồi nuốt ực xuống dạ dạy nhìn hắn gật đầu.
- Ko tệ! Thật ko thể tin anh cũng biết nấu ăn.
Hắn trống cằm nhìn nó ăn 1 cách ngon lành bỗng dưng lại cảm thấy lòng hạnh phúc. Nó biết hắn đang nhìn mình chằm chằm liền ngẩng cao đầu hỏi.
- Sao anh ko ăn?
Hắn nheo mắt mỉm cười.
- Chỉ cần nhìn em ăn là anh cũng đủ no rồi.
Nó hếch môi đặt đũa xuống.
- Anh đừng tưởng dùng mấy món này thì mua chuộc được tôi nha.
Hắn thở dài buồn rầu nắm lấy đôi tay đang nắm hờ đặt trên mặt kính của nó.
- Anh thật sự xin lỗi! Tha nỗi cho anh lần này được ko nhóc con?
“Ù…Ùùùùùù” tiếng điện thoại rung cắt đứt cuộc nói chuyện. Nó đứng dậy bỏ lên phòng nghe máy.
- Alô! Linh à? Sao h mày mới gọi cho tao?
- Ờ tại tao mệt quá. Mà này mày làm lành với Lâm chưa?
Nó thở hắt qua điện thoại.
- Tao cũng chẳng biết phải làm gì bây h. Câu nói của Lâm làm tao tổn thương nhiều lắm.
- Bỏ qua đi mày à! Chỉ tại Lâm quá yêu mày thôi. Làm gì mà phải giận dai thế.
Nó im lặng chừng vài giây rồi nói tiếp.
- Tao biết rồi! À mà h này mày đang làm gì vậy? Có phải đang ở cạnh Nam ko?
Giọng Linh trầm khàn có vẻ hơi bối rối khi bị nó đoán trúng tim đen.
- À! Ừm thì tao đang ngồi cùng Nam lè. Mày có muốn nói chuyện với Nam ko?
- Thôi tao đâu giám làm phiền tụi mày tậm sự. Thôi nhé Hà Nội h đang là đêm đó bà tao phải đi vào cõi mộng đây. Bye hen.
- Ừ! Bye.
Nó cúp máy lẳng con dế yêu xuống nệm rồi cũng thả mình xuống giường. Từ ngoài cửa phòng tiếng hắn vọng vào.
- Thư! Em ngủ chưa? Anh vào được ko?
Nó im lặng vờ như đã ngủ. Hắn ko thấy nó trả lời thì tùy ý đẩy cửa bước vào. Hắn đắp lại mềnh và đặt 1 nụ hôn lên môi nó.
- Ngủ ngon nhé! Nhóc con. Anh yêu em nhiều lắm. Xin lỗi vì đã làm nhóc con tổn thương.
Hắn vuốt ve lọn tóc phủ dài trên trán nó rồi xoay người bỏ đi nhưng bất chợt vòng tay nhỏ nhắn ấy lại xiết chặt eo hắn. Nước mắt nóng hổi rớt trên vai hắn.
- Đồ đáng ghét! Nói yêu người ta mà sao cứ làm người ta khóc hoài vậy?
Hắn nhất thời vui mừng nên chẳng kịp phản ứng. Toàn thân hắn nóng ran như có hàng ngàn, hàng vạn tia nắng xuyên qua từng lớp tế bào. Sau vài giây hoá đá hắn xoay người lại kéo nó vào lòng. Tựa cằm lên đỉnh đầu nó mà mỉm cười hạnh phúc.
Ngoài cửa sổ ánh trăng tao nhã hắt 1 đường sáng trong suốt vào căn phòng mang theo lời thì thầm của gió và lời chúc tốt đẹp nhất từ vị thần tình yêu Cupid Hãy Nắm Tay Tôi, Tôi Sẽ Cho Cậu Hạnh Phúc – Chương 13
Lạnh ~ Anh sẽ là hơi ấm của em!
Sáng hôm sau cái nắng sớm mai
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




