|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
sâu.
*
Tiểu Đào nói muốn ăn cá nướng tự mình nướng, Lục Nhược liền mang con vào quán cá nướng. Trả tiền nhưng muốn tự mình câu cá ở ao sau, cửa hàng chỉ chuẩn bị sẵn dụng cụ nướng cùng với muối, tương, gia vị. Tình cảnh này làm Mộ Tây nhớ đến tuần trăng mật ở Địa Trung Hải.
Tiểu Đào đi chơi đã mệt, ngồi bên canh Lục Nhược chăm chăm xem câu cá. Mộ Tây nhìn cái người trầm ổn ngồi bên cạnh ao, liên tiếp câu được cá, trong lòng không khỏi cảm khái. Anh quả nhiên thay đổi, cô làm sao không biết.
Cá nước ngọt hương vị sao bằng cá biển. Bất quá, sau khi Lục Nhược nướng xong thì cũng không chê vào đâu được.
Đồ ăn do bố làm Tiểu Đào ăn một miếng lại một miếng, Lục Nhược cẩn thận đem tách cá ra lại chấm nước tương rồi mới đút cho cậu bé.
Mộ Tây kinh ngạc nhìn vào mặt anh, thái dương có một vết sẹo dài mảnh, là vết sẹo để lại do vụ tai nạn đó. Lúc trước tuy rằng nói là ra ở riêng nhưng cô ở lại bệnh viện ở cũ còn anh ở lại dưỡng thương nên vẫn thường xuyên gặp nhau. Sau khi Lục Nhược cắt chỉ ở trán xong liền ra sức che dấu vết sẹo kia trước mặt Mộ Tây, tuy là không nhìn thấy nhưng lại càng khiến cô đau lòng hơn.
Đã từng ở trong lòng anh nay không còn ở bên cạnh nhưng vẫn lưu lại dấu vết không thể xóa mờ. Vết thương trong lòng còn có thể che dấu nhưng vết thương kia lấy gì che lại đây? Cô càng nhìn càng cảm thấy thật bất lực.
“Đau?” Lục Nhược đút cho cô một miếng thịt bò lại bị cô cắn phải vào tay. Đầu ngón tay bị lưỡi cô đảo qua có chút phản ứng không nhịn được nghiêng đầu muốn hôn cô nhưng vẫn rơi vào khoảng không.
“Để em đi lấy thêm gừng.” Mộ Tây vội vàng rời đi.
Tiểu Đào ăn hết cá nướng lại thỏa mãn chậc lưỡi với bố.
Jumbo said: Thằng nhỏ gian gớm!
*
Buổi tối ba người đi tắm nước nóng. Tiểu Đào vui sướng được đi với bố, Mộ Tây tắm bên nữ lại thấy thật nhàm chán. Không có Tiểu Đào ở bên cạnh huyên náo, cô đi tắm cũng cảm thấy không được vui vẻ. Cách một vách tường chỉ có thể nghe thấy âm thanh vui vẻ của Tiểu Đào.
Tắm một lúc cô cảm thấy hơi buồn ngủ, giọng của Tiểu Đào không biết từ lúc nào biến mất lại chỉ nghe thấy tiếng ho khan với một vài tiếng kêu dâm mĩ.
Mộ Tây lập tức tỉnh lại, mờ mịt nhìn một vòng chỉ thấy mình mình ở đây, âm thanh kia…
“Các người làm cái gì vậy? Không thấy ở nơi này còn có trẻ con sao?” Lục Nhược một tay che mắt Tiểu Đào lại, một tay chặn lỗ tai con, quát đôi uyên ương không biết lựa chỗ mà yêu nhau kia.
Cô gái bị chàng trai từ sau lưng tiến vào, xem chừng đã chẳng còn vài phần tỉnh táo. Đầu vai mượt mà theo từng động tác lên xuống ẩn hiện trên mặt nước. “Thật xin lỗi người anh em!” Chàng trai mặt đầy xin lỗi nói nhưng lại không có dừng lại động tác.
“Tiểu Đào, Lục Nhược hai người có ở bên trong không?” Mặc quần áo vội vàng Mộ Tây ở bên ngoài đang gõ cửa. Cô có chút hối hận, nói cái gì linh tinh dù sao cũng đã từng ở cùng anh dưới một mái nhà có cái gì chưa bị anh nhìn thấy. Hồ tắm công cộng này đại đa số là người trưởng thành, một chút ít cảnh hương diễm động lòng cũng không phải là hiếm.
“Không có việc gì!” Lục Nhược thu phao trong hồ lại sau giao Tiểu Đào cho Mộ Tây, đi ra sau khóa cửa phòng tắm lại. Thích như vậy thì ở một đêm bên trong chắc không sao đâu!
“Cái đó, Lục Nhược.” Mộ Tây cảm thấy mình có trách nhiệm phải nhắc nhở anh một chút “Anh còn chưa có mặc quần áo!”
Lục Nhược: …
Quần áo tắm ở làng du lịch này cũng không có gì đặc biệt vẫn là áo choàng tắm gồm hai loại: nam áo dài có buộc dây, nữ có kiểu sườn xám nhưng lại rộng thùng thình xẻ tà cao đến chân. Bọc khăn tắm xong đi ra, Lục Nhược nhìn thấy Mộ Tây ôm Tiểu Đào đi qua đi lại, chỉ thấy ánh mắt mình hơi hoảng hốt.
Tiểu Đào mệt mỏi, dỗ vài tiếng liền ngủ thật sự rất sâu, Mộ Tây xoay người, cẩn thận đem con đặt lên trên giường.
Ánh mắt Lục Nhược sâu thẳm, cô vừa như vậy bước dài, cúi người làn váy xẻ thẳng bên hông khẽ lay động, thấy được chiếc quần lót màu hồng nhạt bên trong…
Ba người trên một chiếc giường, Tiểu Đào nằm ở giữa, Lục Nhược cùng Mộ Tây mỗi người ngủ một bên.
Trong lúc Lục Nhược đi toilet, “Ào ào” tiếng nước dội lại làm Mộ Tây không ngủ đươc. Lục Nhược lại một lần nữa trở dậy, Mộ Tây rốt cuộc chịu không nổi, hạ giọng nói: “Anh, anh không thể yên tĩnh một lát sao? Trời đánh tránh lúc “ngủ””
Không nghĩ tời Lục Nhược lập tức tiến về phía cô, không đợi cô nằm xuống lại ấn cô xuống giường. Hơi thở mạnh mẽ dồn dập mang theo tình ý không che lấp. Cô nghe được âm thanh thô ráp của anh: “Nhị Tây, làm đi!” Khí Người Cũ, Đón Người Mới – Chương 38
Bảo không nghĩ tới có là gạt người, mặc kệ là tâm lí hay sinh lí.
Bởi vì vừa dội nước lạnh nên người anh hơi lạnh, ống tay áo dính nước cuốn lên, ẩm ướt dán lên trên ngực của cô.
Khi đi ngủ Mộ Tây đổi áo tắm trên người thành váy ngủ. Lục Nhược thấy cô không có ý phản đối lưu loát đem dây áo theo đầu vai kéo xuống dưới, hơi động vào làn váy một chút chiếc váy liền rơi ra khỏi cơ thể cô.
“Em không…”
Lục Nhược nằm trên người cô: “Em không cần cái gì?” Loại âm thanh trầm thấp này của anh thường ngày cô đã rất quen thuộc nhưng mỗi chữ lại đem theo ý muốn nồng nàn. Ánh mắt anh nóng rực nhìn chằm chằm vào cô.
Mộ Tây nhìn lên trên đầu giường, ánh trăng bị rèm cửa che lại nhưng ánh sáng vẫn len lỏi vào bên trong. Cô nhìn thấy yết hầu anh lay động. Anh đè nặng thêm xuống đem tay bao phủ nơi mềm mại của cô, thấy cô có ý muốn bỏ trốn, anh nhanh tay nắm lấy cằm cô, bắt cô nhìn thẳng và anh.
Da thịt gần gũi, tay chân không ngừng dây dưa, của anh cứng rắn để ở nơi mềm mại của cô, tại nơi sâu nhất ấy hình như nước triều bắt đầu dâng lên.
“Anh muốn em!” Anh nói kiên quyết, lại bất đắc dĩ bỏ thêm một câu: “Chỉ cần em không cự tuyệt!” Chỉ cần cô kháng cự, anh liền ngưng. Mộ Tây hiểu được ý tứ của anh.
“Trước thân thiết một chút!” Anh lầm bầm một chút đặt môi lên trên môi cô. Cách một lớp quần áo anh không ngừng ma sát chạm vào cô, đêm, dưới thân hai người không ngừng phát ra âm thanh rầu rĩ. Rốt cuộc Lục Nhược đứng dậy cởi quần, nhanh chóng bắt lấy hai chân Mộ Tây, một bàn tay ức chế cô run run từ phía bên sườn đi lên sờ soạng.
“Em không cần!” Mộ Tây hào hển ngồi dậy đẩy tay anh ra.
Lục Nhược ôm lấy cô không chịu buông tay, dùng bàn tay vừa mới hoạt động ở dười sườn cô nay đã ẩm ướt giơ lên, thấp giọng nói: “Như thế nào nói không cần? Rõ ràng đều ướt đẫm.”
Tiểu Đào ngủ trên giường chợt động chân.
Mộ Tây khẩn trương ngừng thở lại, Lục Nhược hôn thấy không thuận lại không buông tha, đem tay tiến vào giữa hai chân cô. Giọng nói cũng không còn cách nào khống chế, Mộ Tây cảm thấy bất lực chịu đựng anh tiến vào.
“Nơi này, anh còn nhớ rõ!” Anh mang theo hứng phẫn khẽ reo, ngón tay kia ấn vào bên trong không chịu buông tha. Mộ Tây không khống chế được muốn thét chói tai, cô bắt đầu điên cuồng đáp lại những cái hôn của anh, một lần lại một lần ngậm vào hai cánh môi của anh. Múi máu tươi dần dần lan vào khoang miệng, Lục Nhược kinh hỉ nhận lấy sự chủ động của cô, tay từ đằng sau chạm lên mặt cô muốn làm nụ hôn này thật nồng nàn.
Hơi thở của cô thoát ra nơi miệng anh, lưỡi anh ôm lấy lưỡi cô, không chịu thả lỏng, dùng răng nanh khẽ cắn nhẹ. Đầu lưỡi mềm dẻo của cô chủ động nhấm nháp từng chút một trong khoang miệng của anh. Chân tay cô vây lấy thân hình anh, hai người cuốn lây nhau quay cuồng, lại biến hóa đủ mọi tư thế, anh ở dưới cô ở trên.
Hôn xong, Lục Nhược thở phào nhẹ nhõm: “Thực điên cuồng!” Mộ Tây ghé lên trên người anh, giống như toàn bộ dịch trù của cô đều đã đi ra ngoài hết, ga giường thật là ẩm ướt.
Lục Nhược khẽ nâng mông của cô lên, dẫn đường từ phía sau đi vào.
Đang ngủ say Tiểu Đào bỗng ngồi dậy kinh ngạc nhìn Mộ Tây, sau đó nhanh chóng chạy xuống giường: “Con đau bụng quá!” Chạy nhanh vào phòng vệ sinh.
Mộ Tây sột ruột muốn chạy theo lại bị Lục Nhược kéo trở về: “Nó khi đi tắm đã uống nước đá, không sao đâu!” “Tiểu Đào nói nó bị đau bụng!” Mộ Tây tránh không được vội vàng quát: “Để em đi xem thế nào?”
Lục Nhược khó chịu muốn chết nhưng cũng đành nhịn xuống buông tay cô ra ai ngờ “Ba” một tiếng, Mộ Tây cho anh một cái tát.
“Anh đến tìm em vì loại chuyện này? Anh có phải bố của Tiểu Đào hay không? Nó nói nó khó chịu cũng không đến xem!” Mộ Tây lau nước mắt “Dù sao khi sinh Tiểu Đào
anh cũng đã hoài nghi nó. Nó nhỏ như vậy anh cho nói uống nước đá, anh có biết có bao nhiêu đứa trẻ chết vì bệnh dạ dày không hả?”
Lục Nhược sắc mặt khó tả nhìn Mộ Tây: “Nhị Tây, em sao lại có thể nói anh như vậy?” Mấy năm nay anh đem hết tâm huyết ra lấy lòng của con lại bị cô nói như vây.
Mộ Tây nhặt váy ngủ dưới sàn lên nhanh chóng chạy đến nhà vệ sinh.
“Lục Nhược, con nói nó vẫn đau!” Qua một lúc, Mộ Tây ôm Tiểu Đào đi a, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Đào trắng bệch.
Lục Nhược đã mặc quần áo đón lấy Tiểu Đào trong lòng Mộ Tây: “Dẫn nó đi phòng y tế.”
Bác sĩ kiểm tra qua nói không sao, chính là ăn nhiều không tiêu hóa hết.
“Em
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




