|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
nhớ rõ con không ăn nhiều lắm!” Mộ Tây đau lòng vuốt ve tóc con, dưới mông Tiểu Đào đã tiêm thuốc kích thích đi ị bậy giờ đã thoải mái hơn, yên lặng nằm trong lòng mẹ.
Lục Nhược ho nhẹ một tiếng: “Buổi tối anh có mua thịt dê xiên cho nó.”
Tiểu Đào nhỏ giọng nói: “Là tại con nói với bố con chưa ăn no!”
“Ăn nhiều thịt cá như vậy còn dám nói con chưa ăn no!” Mộ Tây tức giận nói “Khó chịu cũng là tự gây chuyện.” Nước mắt Tiểu Đào rơi như mưa dụi dụi vào lòng cô.
Về lại phòng chân trời đã phiếm hồng. Sau khi trở về Tiểu Đào đã lại nằm trên giường ngủ, nó không vui, cau mày nắm chặt tay áo Lục Nhược không buông.
Lục Nhược nhìn đôi mắt đen lại của Mộ Tây thở dài: “Anh ôm con ngủ, em ngủ đi.” Mộ Tây nhìn vết tát còn lại trên mặt anh, tự thấy lúc nãy mình cũng có hơi quá đáng, ngập ngừng cũng chưa nói được gì, đành chậm rãi trở lại giường nằm xuống.
Tâm tình hai người từ lúc đó cũng có chút thay đổi. Sau khi trở về, Mộ Tây cũng để ý hơn tới quan hệ hai người, mà Lục Nhược tuy mặt dày nhưng cũng không giấu được có chút đau thương. Thứ hai đưa Tiểu Đào trở lại trường xong. Lục Nhược cũng không quay về nữa. Mộ Tây lại bắt đầu lăn qua lộn lại mất ngủ.
“Suy nghĩ cái gì vậy?”
Hạng Vị Ương ghé sát mặt anh đến gần mặt cô. Mộ Tây hoàn hồn, đẩy anh một cái: “Tránh ra, đừng có tiến sát lại như vậy!”
“Thật là đau lòng!” Hạng Vị Ương vô lại ngồi xuống bàn công tác của cô, ném cho cô một cái thiệp mời: “Đây là thiệp mời khai trương chi nhánh của Lăng Hiên, nhất định phải có mặt.”
Mộ Tây quét mắt xuống nhìn thiệp mời một chút lại đem nó ném qua một bên: “Tôi không đi!”
“Chậc chậc, thật là không hiểu chuyện!”. Hạng Vị Ương trách cứ: “Lăng Hiên là công ty lớn hai năm nay không ngừng mở chi nhánh, lần này chi nhánh đặt tại đây là cơ hội tốt để làm quen không thể
bỏ qua! Hiện tại mặt hàng kinh doanh chủ lực là búp bê mặc quần áo Kimomo. Nếu có thể tạo mối quan hệ với hạng đồ chơi này thì sách cho thiếu nhi của chúng ta cũng có thể có được hình ảnh tốt!”
“Làm sao anh biết bọn họ sẽ thành công!” Mộ Tây châm chọc nói.
Hạng Vị Ương nhìn cô không nói gì: “Lăng Hiên chỉ cung cấp tiền vốn cho công ty này mà thôi nhưng hai năm nay công ty này lại quảng cáo rất rầm rộ trên các phương tiện truyền thông, chủ yếu nhắm vào phân khúc khách hang ở nhà trẻ. Hiện tại chẳng phải đứa nhỏ nhà em cũng đang chơi người máy do công ty này làm đó sao? Em dám không đi tôi liền mách Mộ Bắc!”
“Biết rồi, tôi đi mà còn không được việc sao?” Mộ Tây vẫy tay đuổi khách, “Không có việc gì thì bước đi tôi còn phải làm việc!”
Hạng Vị Ương nhìn đồng hồ đánh giá: “Không phải em phải đi kí hợp đồng với Hoàng Thế An hay sao? Buổi tối nhớ mời anh đi ăn cơm chớ có quên đó!” Nhìn thấy bộ dạng muốn phản bác của Mộ Tây anh chua them một câu: “Nếu có thể anh sẽ giúp em thúc đẩy một chút nhưng dù sao cũng là việc giao cho người, người không tự đi thì làm sao đàm phán nổi!”
Giờ tan tầm buổi tối, Mộ Tây thu dọn đồ đạc đi xuống, còn chưa đi tới gara, một chiếc xe liền phanh trước mặt cô “Đi lên anh cũng đi!”
Đến nơi, Mộ Tây nhìn anh nói: “Anh không cần chờ, tối em tự đi xe về!”
Người đối diện sửa lại caravat sửa sang một chút, khóe miệng Lục Nhược mang theo một chút châm chọc: “Em thật xem anh như là lái xe?”
Mộ Tây đỏ mặt, giọng nói khô khan đáp: “Không phải như vậy sao?”
Lục Nhược đi xuống giúp cô mở cửa xe: “Mời”
Vào phòng, Mộ Tây càng xấu hổ, Hoàng Thế An có thể hào sảng kí hợp đồng như vậy thật sự rất quái dị.
Hoàng Thế An nghênh ngang tiến vào phòng đặt trước, lại nhìn thấy Mộ Tây ngồi chung với Lục Nhược, ánh mặt hình quả đào lạnh lung nhìn lên trên vạt áo của Hoàng Thế An, Hoàng Thế An nhanh chóng đem nút thắt caravat đem thắt chặt tới tận đỉnh.
Một chén lại một chén, Hoàng Thế An cuối cùng cũng quá chén. Ngày đó bị Lục Nhược đánh cho một quyền sau lại ra mặt yêu cầu anh cùng Mộ thị kí hiệp ước, đem lợi nhuận của anh ép tới mức thấp nhất, bị bố mắng cho một trận, liền tìm cách muốn xả giận.
“Lục tổng chúng ta xem ra cũng là bằng hữu tốt. Lúc này cậu ra mặt, cái gì cũng tốt đẹp cả rồi, cậu nên cạn chén này đi không?” Hoàng Thế An đem chai rượu mới mở đến trước trước ly của Lục Nhược: “Mộ tiểu thư, Lục Tổng đây cũng là vì cô đấy. Còn không mau kính Lục tổng hai chén!” Nói xong liền đem một cái chén uống trà rót đầy rượu đưa cho Mộ Tây.
Nhìn Lục Nhược không đáp lại, Hoàng Thế An sắc mặt không tốt lắm: “Nghe nói mấy năm nay Lục tổng kiêng rượu nhưng chắc vẫn phải giữ lại chút mặt mũi cho cánh đàn ông chứ!”
Nhân viên Mộ thị trên bàn ăn nghe thấy tên của lái xe của Mộ Tây mới biết cũng là thần thánh một phương. Thấy Hoàng Thế An nắm lấy tay của Mộ Tây đều nhất loạt nhăn mặt lo thay cho anh.
Mộ Tây nhìn Lục Nhược liếc mắt một cái, Lục Nhược gật gật đâu, ý bảo cô cứ bình tĩnh.
“Được đủ sảng khoái!” Nhìn Lục Nhược ngưởng cổ uống một hơi cạn sạch, Hoàng Thế An hưng phấn mà vỗ tay. Anh lại không biết sống chết mà đem rót cho Mộ Tây đầy một chén: “Mộ Tây để chúc cho hợp tác lần này thành công không bằng cạn chén này!”
“Để anh!” Lục Nhược đưa bàn tay về phía cô.
Hoàng Thế An sửng sốt, lập tức cười đến gian sảo: “Thật là ai uống đều như nhau cả mà!”
“Không giống. Anh ấy là anh ấy, tôi là tôi.” Mộ Tây nói xong nâng chén uống hết. Chén của cô là chén nhỏ tưởng cũng chỉ bình thương nhưng độ rượu cũng thật là mạnh.
Hoàng Thế An sau khi uống say lại nghêu ngao hát. Mộ Tây vẫn coi như còn tỉnh, cô tự biết tửu lượng của mình không cao, lại được Lục Nhược canh rượu cho, lúc sau cũng coi như dựa vào anh.
Lục Nhược trông rất ổn nhưng Mộ Tây biết anh bên trong cũng không khác Hoàng Thế An là mấy. Quả nhiên lúc sau anh đứng lên đi đến toilet.
Mộ Tây đem một chén nước đến cho anh, nhìn anh phun ra sạch sẽ, đem nước cho anh uống: “Uống đi!”
Lục Nhược đứng một chút cũng không được yên, hai tay bám vào bệ rửa mặt nói: “Em giúp anh!”
Mộ Tây đỡ cằm anh, đem chén nước giúp anh uống hết: “Anh uống nhiều rồi, để em giúp anh đặt phòng, đêm nay ở lại đây thôi!”
Lục Nhược đứng dậy, ánh mắt dọa người: “Em có phải vợ anh không, còn không đưa anh về nhà!”
Mộ Tây trầm mặc: “Về sau… không cần anh giúp em. Em có thể tự làm được!”
“Làm sao được?” Lục Nhược nâng cằm cô lên: “Dùng sắc đẹp?”
Mộ Tây đem gạt bỏ tay anh: “Anh đừng quá đáng, anh là anh, em là em, không cần anh phải giúp. Uống nhiều như vậy cũng là anh tự nguyện, không ai ép anh uống!”
Lục Nhược bị cô hờn lẫy, tựa vào bồn rửa mặt bất đắc dĩ nói: “Em muốn chọc giận anh có phải không?” Từ sau lần uống rượu lại bắt nạt Mộ Tây, vài năm nay anh rất ít uống rượu, đây là lần đầu tiên uống nhiều như vậy thân thể có chút khó chịu.
Mộ Tây cúi đầu nhìn chằm chằm vào mũi giày: “Em nào có!”
“Chính là có, còn nữa…” Lục Nhược thì thào đem cô ép vào trong lòng: “Chưa từng có ai làm anh giận như vậy!”
“Khụ, quản lí, quấy rầy một chút!” Lộ Dao trấn tĩnh gõ cửa: “Nhân viên ở Hoàng thị muốn đi rồi. Nhân viên của chúng ta cũng uống không ít, tôi phải lái xe đưa người khác về. Lục tổng đành phải phiền quản lí vậy?”
“Biết rồi, đi đường cẩn thận.” Mộ Tây có chút xấu hổ, Lục Nhược đang ngửi tới ngửi lui trên tóc cô, bất mãn cất lời: “Vì sao cắt tóc? Anh thích tóc xoăn dài hơn?”
Sau khi sinh con xong, cô phát hiện tóc của mình bị chẻ ngọn không ít, đơn giản cắt thành tóc ngắn. Sau hai năm, tóc dài tới ngang vai lại được cô ép thẳng tóc mái cũng vén lên, trông giống một người phụ nữ thành đạt. Hạng Vị Ương có lần phê phán ngoại hình của cô, trông như một phu nhân dịu dàng. Sau hai năm trải qua nhiều chuyện,cô cũng đã trở nên trưởng thành không ít, có đôi khi Hạng Vị Ương nói cô có nét hung ác giống Mộ Bắc mất rồi!
Mộ Tây lôi lôi kéo kéo thật vất vả mới kéo được Lục Nhược vào trong thanh máy. Lục Nhược ôm cô không chịu buông tay: “Bảo bối, chúng ta đi lên lấy phòng sao?”
Mộ Tây hối hận, cô nên sớm ném anh cho nhân viên phục vụ phòng đưa lên. Đi cùng anh như vậy sợ không sớm thì muộn cũng xảy ra chuyện. Đi đến trên lầu cô đem Lục Nhược ném cho phục vụ phòng rồi chạy trốn. Khí Người Cũ, Đón Người Mới – Chương 39
Ngày hôm sau, Lục Nhược tỉnh dậy một mình trên giường lớn trong khách sạn, buồn bực một hồi lâu.
Rửa mặt xong, nhìn thấy trên sô pha có một bộ quần áo mới, trong lòng mới thư thái một chút. Tuy đem bỏ anh lại nơi này nhưng rốt cuộc vẫn lo lắng cho anh giúp anh chuẩn bị quần áo.
Quản lí khách sạn thấy anh đi ra từ thang máy vội vàng chạy lại chào hỏi, Lục Nhược cười đáp lại. Quản lí không khỏi thụ sủng nhược kinh, đem thứ trong tay đưa cho anh xem.
“Đây là…?” Lục Nhược nhìn chằm chằm vào vật trong tay viên quản lí là một cuốn sổ màu xanh, sắc mặt trầm xuống.
“Mộ quản lí phân phó, khi nào ngài tỉnh thì đem thứ này đưa cho ngài, ngài sẽ trả!” Quản lí mắt chạm đất, tình nguyện muốn trốn tránh trách nhiệm, trong lòng không yên nên nói năng cũng không được lưu loát: “Hóa đơn đã được khấu trừ như thường lệ,… Đương nhiên chúng tôi biết
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




