|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
cô đang im lặng nằm ngủ trong lòng thật không biết đó là cảm giác gì. Anh vòng tay ôm lấy bảo vật trân quý nhất của mình. Lúc trước Mộ Tây như con hổ cái giương nanh múa vuốt cãi nhau với anh mà bây giờ lại ngoan ngoãn như con mèo nhỏ nằm trong lòng của anh, cần anh an ủi. Thì ra cái cảm giác được người khác tin tưởng dựa vào lại ngọt ngào như vậy.
Mộ Nam nói: “ Phụ nữ có thai thân thể khỏe mạnh + Cảm xúc ổn định = tâm tình ngày càng tốt lên” điều này rất đúng với Mộ Tây. Đến hậu kì, Mộ Tây cũng dần dần thích ứng với những phản ứng bất tiện của việc mang thai, hơn nữa áp dụng tích cực phương pháp rèn luyện thân thể của Mộ Nam nên tình trạng ngày càng tiến triển tốt lên.
Mộ Nam cho cô tập một loạt các bài tập thể dục dành cho phụ nữ có thai có thể giảm bớt tình trạng đau lưng của phụ nữ có thai. Khi Lục Hi đến, Mộ Tây còn đang thực hiện bài tập nâng tay ngang ngực.
“Nhị Tây, thoạt nhìn trông em rất tốt!” Lục Hi cười nói.
“Chị Hi Hi.” Mộ Tây được Mộ Nam giúp đứng dậy thong thã xoay người lại.
Lục Hi đặt đồ ăn mới mua xuống: “Mẹ cùng Lục Nhược đang đi siêu thị, một lát nữa bọn họ nữa sẽ qua. Bao giờ thì đến ngày sinh?”
Trên mặt Mộ Tây có lộ chút cảm xúc vui sướng của người làm mẹ: “Vâng mấy ngày nữa.” Sau mấy tháng, tâm tình cô có vẻ sảng sủa hơn rất nhiều. Trong bụng cục cưng động đậy một chút, mỗi tối khi Lục Nhược ghé qua, đều ghé vào bụng nói chuyện với con một chút, làm Mộ Tây thấy vất vả mang thai con thật là đáng giá, hơn nữa lại còn có cảm giác rất hạnh phúc.
“Tiểu Nam em ra ngoài trước một chút có được không?” Mộ Tây sau khi rời khỏi tay Mộ Nam, do dự một chút nhưng vẫn ngồi đối diện với Lục Hi: “Chị Hi Hi, chuyện xảy ra giữa chị và Lục Nhược em đều biết cả.” Cô khẽ cắn môi: “Bây giờ chị còn thương anh ấy không? Là em nói chuyện nam nữ thương nhau đó.”
Lục Hi nhất thời có chút thương cảm, nhìn nước mắt Mộ Tây, quả nhiên cô ấy vẫn còn lưu luyến.
“Nhị Tây, lúc trước là do chị cố ý chia tay.” Lục Hi mở miệng nhưng lại thật bình tĩnh: “A Triệt là do người trong nhà giới thiệu. Chị thật rất có lỗi với anh ấy, lúc trước chị cùng A Triệt vốn là bạn tốt. Chị sợ nhịn không được lại đi tìm Lục Nhược nên mới nhờ A Triệt giúp đỡ. Đầu tiên là kết hôn giả sau diễn giả thành thật. Những năm gần đây, chị vẫn cố tình tránh nó… Chị kì thật ghen tị với em, trước khi em cùng nó kết hôn chị từng nghĩ em có thể cùng nó chẳng qua là vì không cùng chung huyết thống mà thôi. Đêm đó khi em cùng nó kết hôn chị tự nhốt mình trong phòng khóc để San San bỏ lại ngoài cửa suốt một đêm cho nên A Triệt mới tức giận như vậy. Con người ai cũng phải hướng về phía trước chị bây giờ quả thực rất yêu A Triệt.”
“Yên tâm đi.” Lục Hi nhìn Mộ Tây cười nói: “Hiện tại Lục Nhược đã trưởng thành nên không ít, ta có thể tìm được một cô gái tốt như vậy. Anh bây giờ còn sốt sắng hơn người khác nhiều lắm!”
Mộ Tây khẩu thị tâm phi: “Còn không phải vì em mang đứa nhỏ của anh ấy.” Nhíu nhíu mày: “Em cùng anh ấy kết hôn thật lâu sau anh ấy mới nói yêu em.”
Lúc trước Lục Nhược đối với cô như một món đồ chơi mà vần qua vần lại, bởi vì khó có thể chiếm được nên càng muốn có được. Lục Hì nhìn Mộ Tây ngồi trên giường trưng ra một vẻ mặt rối rắm, có thể làm cho một kẻ lông bông không dám yêu ai một cách chân tình có thể yêu như vậy có lẽ chỉ có một mình cô gái này mà thôi.
Lục Hi kể không biết bao nhiếu chuyện cũ, khúc mắc trong lòng Mộ Tây được cởi bỏ nên cô cũng thật hào phóng chỉ huy Lục Nhược đưa chị về nhà. Lục mẹ nhìn nhìn bên ngoài: “Hi Hi, không bằng để ngày mai hãy đi, thời tiết không được tốt lắm, mẹ thấy lo lo.”
“Không sao đâu mẹ, ngày mai là sinh nhật San San, con muốn ở bên cạnh nó. Lục Nhược chị tự lái xe ra sân bay được rồi, em ở lại với Mộ Tây đi!”
Lục Nhược nhìn vào đôi mắt hào phóng của vợ trên giường: “Quên đi, vẫn để tôi đưa đi thì hơn. Nhị Tây anh đi một chút rồi về.”
“Vâng anh đi đường cẩn thận một chút.”
Lục Nhược đi tới cửa, lại quay lại chạy đến bên giường hôn cô một cái: “Nhị Tây chờ anh về!”
Trong lòng Mộ Tây vui như mở hội.
Lục Nhược đi mãi không thấy về, Mộ Tây thấy trong lòng nóng như lửa đốt, nói với Lục mẹ: “Mẹ lấy giúp con cái di động được không? Sao Lục Nhược lại đi lâu như vậy chứ?”
“Nhị Tây con cứ nghỉ ngơi đi để mẹ gọi giúp con, cái này khẳng định trên đường đã gặp được ai nên mải nói chuyện quên mất đường về đây mà!”
Mộ Tây đột nhiên cảm thấy dưới bụng dội lên một trận đau thấu tận vào tim: “Mẹ bụng con đau quá!”
Lục mẹ sợ quá, ném điện thoại đi động xuống: “Nhị Tây không phải là con muốn sinh đấy chứ?!”
Mộ Tây bị một đoàn bác sĩ y tá giàu kinh nghiệm đẩy vào phòng hộ sinh, cô có chút sợ hãi: “Lục Nhược anh ấy đâu rồi? Anh ấy nói muốn ở cạnh con, gọi anh ấy đến đi!” Khí Người Cũ, Đón Người Mới – Chương 34
Lục Nhược xảy ra tai nạn xe cộ.
Mấy ngày gần đây thành phố M tuyết rơi rất nặng hạt, hơn nữa nhiệt độ liên tục hạ xuống thấp, mặt đường băng cũng không được dọn hoàn toàn sạch sẽ, có xe chạy trên đương cao tốc mất lái đâm vào xe Lục Nhược đang chạy hướng ngược lại.
Sau khi kiểm tra vết thương băng bó lại ổn thỏa, hơn nửa người trầy da nghiêm trọng, thái dương bị một vết thương rất lớn, cánh tay trái khuỷu tay bẩm tím một mảng lớn. Bởi vì có thiết bị an toàn khởi động kịp thời, não không bị làm sao. Chân trái bị gãy xem như là chấn thương lớn nhất.
Cố Lãng vội vàng chạy tới miêu tả lại một hồi, nhưng thật nhìn thấy mới thấy rất kinh khủng.
Thấy bác sĩ đem nẹp buộc chắc canh mới nói cho anh nghe điện thoại: “Vợ anh ở phòng sinh bên kia đã sinh rồi…” Anh nhận được điện thoại khẩn cấp của Tần Tiểu Mạn, nghe xong xuôi hướng anh cười nói: “Chúc mừng Tiểu Tam, mẹ tròn con vuông!”
*
Từ trong phòng sinh đi ra Mộ Tây tuy đã rất yếu nhưng vẫn kiên cường không chịu nhắm mắt. Thẳng đến khi nghe được thanh âm kia gọi: “Nhị Tây!” Cô mới an tâm đem mình giao cho Chu Công.
Lục mẹ nhìn thấy bộ dạng của anh, đã sớm đứng một bên nước mắt lưng tròng. Mộ Tây bị đẩy mạnh đi vẫn nháo muốn anh đến, thật vất vả gọi được điện thoại mới chịu nghe. Đứa con bảo bối của bà xảy ra tai nạn xe cộ, con dâu lại sinh, Lục mẹ thiếu chút nữa muốn ngất đi luôn. Cũng may hai người họ bị thương không nặng.
“Nếu , nếu Tiểu Mộ không có việc gì thì con cũng nên đi nghỉ ngơi một chút đi”
“Mẹ con không sao. Mẹ cùng bố nhanh đi nghỉ ngơi đi!” Lục Nhược nắm tay Mộ Tây rơi ra khỏi chăn đặt lại vào trong. Dừng lại một chút anh lại đem chính tay của mình nắm tay của cô ở trong chăn. Bị anh nắm chặt trong tay, Mộ Tây sau khi sinh trong mắt có tia vui vẻ. Anh kìm lòng không được, rướn mình, hôn lên đôi môi nhợn nhạt của cô. Vết thương ở thái dương bởi vì bị động mạnh nên lại chảy máu nhuộm đỏ cả gạc.
Lục mẹ khuyên can anh: “Miệng vết thương còn chưa liền, đừng có lộn xôn. May mắn anh không có việc gì bằng không anh bảo nó với con làm sao mà sống đây?”
“Mẹ.” Lục Nhược nhìn Mộ Tây đang ngủ say, đột nhiên nhớ ra một việc gì đó: “Nhị Tây cô ấy mổ bụng sinh hay …”
“Thuận sản.” Lục mẹ vui mứng nói: “Mấy đứa trẻ bây giờ đều mảnh mai lại sợ đau. Tiểu Mộ tuy còn nhỏ nhưng biết thuận sản tốt hơn cho đứa bé. Thật sự là vất vả cho nó, sinh đẻ với người phụ nữ đúng là đi qua quỷ môn quan rồi lại quay về?”
Khi đang nói chuyện, Mộ Nam ôm cục cưng mới sinh đi vào, tiểu bảo bảo sau khi sinh xong liền được đem đi vào phòng trẻ em. Từ lúc sinh, trừ lúc lọt lòng khóc một chút, lúc này nằm trong tã lại thật im lặng, cuộn tròn trong chăn ngủ thật ngoan.
“Anh rể, mau đến nhìn cục cưng của anh này!” Mộ Nam cẩn thận đặt đứa bé vào trong khuỷu tay của anh.
Lục mẹ thật khẩn trương đứng một bên che chở, sợ Lục Nhược đón không được: “Cẩn thận một chút, tay kia nâng đầu nó lên, đừng dùng nhiều sức quá!”
Lục Nhược càng khẩn trương đem tay gồng lên bế lấy đứa bé nhỏ xíu nằm trong lòng mình. Hồng hồng, lại thật nhiều nếp nhăn, chỗ nào cũng nhỏ xíu. Anh cẩn thận chạm nhẹ vào đầu nó, vẫn còn ẩm ướt. Lục Nhược trông ngốc nghếch nói: “Đây là đứa nhỏ Nhi Tây sinh cho anh, là nó đây!” Anh cẩn thận đánh giá khuôn mặt nhỏ nhắn của nó: “Lớn lên không biết sẽ giống ai đây?”
“Quá hai ngày mới có thể đoán được.” Mộ Nam cũng cúi đầu xem xét : “Bất quá, bình thường sẽ là con gái giống cha con trai giống mẹ.”
Mẹ con bình an, bố của đứa nhỏ lại nhất quyết không chịu rời đi, mọi người xác định không có việc gì cũng nhanh chóng tản ra. Mộ Nam cùng Mộ Bắc lưu lại chăm sóc, trong lúc đó Aron trốn trốn lấp lấp nhìn lại đây một lúc lâu.
Mộ Tây cảm thấy mình đã ngủ lâu thật là lâu, trong lòng cục cưng vặn vẹo muốn ăn sữa Lục Nhược tỏ vẻ không đồng ý. Kết quả bị Lục mẹ đứng bên cạnh nhỏ giọng quát lớn đem đứa trẻ bất mãn đặt vào trong lòng Mộ Tây. Đang khóc nháo nhưng đứa trẻ được đặt vào lòng mẹ lại ngay lập tức yên tĩnh lại, nhắm mắt tìm loạn, tìm được đầu vú lại cấp tốc đem ngậm vào ra sức mút sữa.
Tiếng tiểu bảo bảo táp sữa vang lên liên hồi, dáng điệu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




