|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
tham lam của nó làm anh thấy khó chịu. Nhịn một lát liền muốn đem nó túm trở lại. Vợ anh còn đang truyền dịch có thể bị tiểu bảo bối này hút khô hay không? Vô lực phản kháng tiểu bảo bảo lại oa oa khóc lớn.
Trải qua mấy lần cố gắng không thành công Lục Nhược bất đắc dĩ nhận thua, đành phải nhăn mày nhìn tiểu tử kia chiếm lấy vòng tay Mộ Tây.
*
“Nhị Tây, em tỉnh rồi sao?”
Mộ Tây nhìn thấy trước mắt là một cái đầu được băng vảo trắng hếu, lại ngồi trên xe lăn nhất thời không phản ứng gì. Ở bên cạnh, cục cưng khẽ cọ quậy khẽ nhéo đầu vú một chút. Chỗ đó bị đứa nhỏ mút có chút đau. Nhưng mà Mộ Tây run run chạm nhẹ lên người đứa trẻ, đậy là đứa nhỏ của cô!
Trong phòng bệnh còn có những người khác, Mộ Tây có chút ngượng ngùng kéo chăn lên trên,lại sợ làm đứa trẻ bị nghẹt thở. Lục Nhược nhanh nhẹn đem chăn cô kéo xuống: “Đừng lộn xộn trên tay em bây giờ còn có kim truyền đó!”
“Anh như thế nào lại thành như vây?” Mộ Tây đặt tay, chạm lên mặt anh: “Có đau không?”
Lục Nhược nhăn mặt vẻ đau khổ nói: “Đau.”
“Đừng nói lăng nhăng như vậy khiến Tiểu Mộ lo lắng.” Lục mẹ tiến tới: “Mau nằm xuống. Không có việc gì rồi, trên đường bị người khác đâm phải. Muốn ăn cái gì để mẹ làm cho con.”
“Cái gì cũng được ạ.”
Lục mẹ vui vẻ chạy đi làm đồ ăn này nọ.
Ánh mắt Mộ Tây dừng ở trên người Lục Nhược, thấy thái dương bị khâu, lại nhìn thấy chân anh bó trắng toát, đôi mắt đỏ hồng: “Có bị thương nặng hay không?”
“Vết thương nhỏ ấy mà!” Anh thực sự không phải cậy mạnh, Nam gia làm giàu vốn xuất thân từ anh đạo, đến thời của Nam Tịch Tuyệt, tuy lấy kinh doanh làm gốc nhưng một chút chuyện linh tinh vẫn phải tự đi giải quyết. Năm anh mới gặp Nam Tịch Tuyệt cậy còn trẻ dư thừa sức khỏe cũng từng đi theo anh tham gia không ít vụ đánh lộn luôn không tránh được bị thương.
Lục Nhược chạm nhẹ vào tóc của Mộ Tây: “Nhị Tây thực xin lỗi!” Lúc cô ấy cần anh nhất anh lại không thể ở bên cô, khuyết điểm như vậy thật khiến cho Lục Nhược khó có thể tha thứ cho chính mình được.
Mộ Tây lắc đầu lại hơi nâng đầu lên gật gật: “Lục Nhược anh bị như vậy còn làm sao đến bên cạnh em được!”
Lục Nhược dùng hành động thực tế trả lời cô, đem môi anh gắn lên môi cô, Mộ Tây ôm lấy cổ anh, miệng nhanh nhẹn tranh công: “Anh quả nhiên rất lợi hại.” “Là anh thật mạnh mẽ.” Lục Nhược vuốt lên cơ thể cô, sinh xong cả người đều nhỏ lại thật nhiều. Hương trầm trong hơi thở của cô tiến thẳng vào mũi anh làm anh hận không thể ngay lập tức đem cô tiến vào trong cơ thể mình. Muốn mãi mãi cùng cô ở cùng một chỗ mãi mãi không tách rời, loại cảm giác này thật rõ ràng mãnh liệt.
Mọi người đều đi ra ngoài cho hai người có không gian riêng tư. Lại có người không vui dùng thanh âm ủy khuất làm Mộ Tây đẩy Lục Nhược ra, lại nhanh chóng chiếm lấy nơi mềm mại bố bé chưa kịp chạm vào.
Lục Nhược nhẫn nhịn nhìn cục cưng, Mộ Tây an ủi vỗ vỗ anh.
*
Ngoài hành lanh truyền tới thanh âm chạy lại vội vã. Cửa bị mở ra từ bên ngoài, là Lục Hi. Cô thoạt nhìn rất kích động.
Lục Hi chạy tới đem Lục Nhược nhìn kĩ một lượt: “Cậu không sao chứ?” Giọng nói âm run rẩy, Mộ Tây trong lòng trầm xuống.
“Hi Hi bình tĩnh lại đi.” Lục Nhược vỗ vào chân mình: “Thật không sao mà, lời của tôi có thể tin được mà!”
Lục Hi đột nhiên quỳ xuống vòng tay ôm lấy Lục Nhược gào khóc: “Cậu làm sao có thể ngu như vậy? Nếu cậu xảy ra chuyện gì bảo tôi phải làm sao bây giờ?” Cô tựa hồ hoàn toàn thất thố lại tụa hồ bị kìm nén lâu lắm rồi liền không khống chế được.
Mộ Tây nhìn cô cắn lên đầu vai anh lại dùng tay nện lên ngực anh. Lục Hi đang khóc: “Cậu chết thì tôi nên làm cái gì bây giờ?” Nhưng cô làm như vậy bảo Mộ Tây làm sao chịu nổi đây. Một người yêu thương một người khác, lại không có nghĩa là quên đi người yêu cũ của mình, có lẽ là như vậy chăng?
“Hi Hi con mau bình tĩnh lại!” Đem theo cháo Lục mẹ nhìn thấy Lục Hi rốt cục hoàn toàn yên tâm “A Triệt gọi điện thoại hỏi con đâu, ta sợ nó lo lắng nên nói con muốn ở lại đây hai ngày. Tiểu Mộ, A Triệt nói muốn chúc mừng con.”
“Cảm ơn mẹ!” Mộ Tây thấp giọng nói. Lục Hi còn nằm trong lòng anh khóc lóc, Lục Nhược thử đẩy Lục Hi ra cô lại ôm càng chặt.
Lục mẹ giúp Mộ Tây lấy cháo: “Tốt lắm, tốt lắm, Hi Hi, đều đã lớn như vậy rồi, đừng khóc như trẻ con trước mặt Mộ Tây như vậy nữa. Thật là nghe cảnh sát nói lại cũng là nhờ Lục Nhược che chở cho con, nếu không thương tích của con hẳn cũng không nhẹ. Bồ tát phù hộ may mắn không có chuyện gì. Con phải biết là mình có đứa em trai tốt thế nào! Lại đây xem đi, Tiểu Mộ sịnh cho Lục Nhược một đứa trẻ vô cùng bụ bẫm nha! Ha ha”
Lục mẹ tựa hồ không biết nói sai ở chỗ nào, có chút nghi hoặc nhìn ba người.
Rôt cuộc Lục Hi cũng buông Lục Nhược ra, mờ mịt nhìn lên đứa nhỏ trên gường, lại nhìn thấy ánh mắt Mộ Tây trong lòng không khỏi run lên, Lục Nhược không khỏi nắm lấy tay cô: “Nhị Tây, anh không phải…”
Mộ Tây mở tay ra chỉ là nhìn Lục Nhược: “Thương tích của anh đều nằm ở bên trái phải không?”
Lục Nhược sắc mặt cứng đờ gật đầu.
Mộ Tây cả người phát run, vừa tiếp nhận chén cháo không trụ được đem ném vỡ tan trên sàn: “Anh có nghĩ hay không, nếu anh thật sự, có cái gì, con của chúng ta làm sao bây giờ, em nên làm cái gì bây giờ?”
Lục mẹ vội vàng la lên: “Đây là làm sao vậy? Tiểu Mộ, con bình tĩnh lại, đứa nhỏ bị con dọa khóc rồi kìa.”
Người gây chuyện không có gì đáng trách nhưng vì sao lại là cô?
“Nhị Tây…”
“Đừng chạm vào em!” Mộ Tây đem toàn bộ sức mạnhc giáng xuống một cái tát: “Anh không xứng! Cho dù bị thương đổ máu cũng nên là vì em! Anh vì người con gái của anh bị thương, lại chạy đến đậy hưởng thụ tình yêu của em, anh thật tàn nhẫn!”
“Tiểu Mộ đừng như vậy, Hi Hi là chị gái của nó!” Lục mẹ nhìn thấy hành vi của con dâu tỏ vẻ khó hiểu.
Không phải chưa từng thấy cảnh hai người yêu nhau nhưng không thể ở cùng một chỗ nên đau lòng rơi lệ, nhưng tại sao người gặp sự tình này lại là cô? Hành động vừa rồi của Lục Hi nói cho cô biết rõ ràng Lục Hi còn yêu anh.
Lục Nhược, khi anh xoay người ôm chị ấy sâu vào trong lòng có phải hay không trong lòng một tia do dự cũng không có. Trong lúc ấy, anh có thật không biết cô đang chờ anh. Anh đã nói muốn cùng cô sinh đứa nhỏ, xương cốt cũng đau nhưng chỉ cần nghĩ anh nguyện ý ở bên cạnh cô, cô nguyện ý chịu được.
Thân thể lại đau, trải qua đều đã trải qua rồi. Trong lòng tại sao miệng vết thương vẫn không thể khép lại?
Anh xem, không có anh cô vẫn có thể tự bước tiếp, không có anh cô vẫn có thể sống rất tốt.
Bất quá, cô chỉ muốn một cuộc sống yên ổn, được anh hoàn toàn yêu cô, tại sao lại luôn khó đến vậy?
Anh làm tổn thương cô, lại thích cô, lại cùng cô ước hẹn, làm cho cô càng thêm hạnh phúc nhưng lại đâm cô một nhát càng thêm đau. Cô đối với anh chờ mong tín nhiệm, yêu say đắm, rốt cuộc có đáng giá hay không?
Như vậy thích anh yêu anh tận đến khi gả cho anh chỉ ngắn ngủi trong vài tháng. Bởi vì từng bỏ qua nên đặc biệt quý trọng, tuy đã đi qua nhưng lại như bóng với hình, bởi vì cùng chung huyết thống nên liên lụy không ngừng, cô nên làm sao bây giờ, muốn ngăn cản anh và cô ấy vĩnh viễn không gặp lại… vẫn là trao anh cho cô ấy…
Mộ Tây đẩy tất cả mọi người đi ra ngoài, bảo bối bị dọa sợ đã được Mộ Nam bế đi.
Từ ngoài cửa, Mộ Bắc nghe thấy tiếng cô khóc lóc liền tiến vào. Mộ Bắc đem chiếc chăn bỏ ra khỏi người Mộ Tây, nhíu mày nói: “Nói thật cho chị nghe, Lục Nhược cùng chị nó đã xảy ra chuyện gì?” Khí Người Cũ, Đón Người Mới – Chương 35
Một buổi sáng sớm ba năm sau, thành phố M, trong khu văn phòng của Công ty truyền thông Mộ thị.
Di động không ngừng rung lên, một bàn tay thon dài với những ngón tay màu nguyệt sắc cầm lên, nhấn tại nút nghe: “Vâng”
“Tối hôm qua mẹ lại uống rượu nữa có phải không?” Nghe được giọng nói nhỏ nhẹ, mềm mại kia Mộ Tây lập tức tỉnh, xoa xoa đầu đau lập tức đứng lên, làm rơi xuống dưới chân phải cô một đôi giày cao gót, thuận tiện đem tay vỗ vỗ cái đầu: “Làm gì có, bảo bối có nhớ mẹ hay không?”
Bên kia không hề do dự một chút nào trả lời: “Nhớ!” làm cho Mộ Tây rất vui mừng.
“Mẹ, hôm nay là thứ năm, ngày mai Đào Đào có thể gặp mẹ rồi phải không?” Tiểu Đào rất hưng phấn. Bây giờ nó ba tuổi, đang học tại nhà trẻ tốt nhất gần đây. Mặc dù có rất nhiều bạn bè chơi cùng nhưng buổi tối, nó vẫn rất nhớ mẹ, muốn được ôm ấp.
“Đương nhiên rồi bảo bối. Thơm mẹ cái nào!” Mộ Tây dịu dàng nói.
Đầu dây bên kia truyền đến “Ba” một tiếng, Mộ Tây còn nghe rất rõ giọng cười nho nhỏ.
Lộ Dao đẩy cửa ra liền nhìn thấy Mộ Tây đang ngồi trên sô pha cười ngây ngô, cô cau mày nhìn qua văn phòng. Tốt lắm, hai chiếc giày cao gót lệch qua một bên, khăn trải bàn rơi xuống một đống, trên bàn trà còn bày bừa một ít văn kiện. Tách cà phê đổ còn lại cặn nhiễm bẩn vài tờ giấy.
“Làm phiền chị có chút ít bộ dáng của quản lý được không?” Làm trợ lý của Mộ Tây đã hai năm, Lộ Dao đã không còn gì để nói về vị quản lý này.
Mộ Tây đứng lên, chế
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




