watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8766 Lượt

ấy rất có thiện cảm với tiểu thư Thương, lần trước lúc tiểu thư Thương bị Leshy làm cho sợ quá chạy mất anh đã thấy anh ấy đứng cười nhìn cô ấy, đây là chuyện chưa từng xảy ra bao giờ”.

“Hoài Nguyệt?” Cơ Quân Dã giật mình hỏi, “Anh trai em thích cô ấy à?”

“Có thể còn không phải là thích nhưng chắc chắn là không bài xích, hai mẹ con đang làm anh ấy thay đổi, anh có thể thấy điều đó. Cho nên, Tiểu Dã à, em cố gắng tìm cơ hội để Quân Đào tiếp xúc với họ nhiều một chút, việc này cực kì có lợi cho quá trình bình phục bệnh tình của anh ấy”.

Cơ Quân Dã từ chối cho ý kiến. Hoài Nguyệt và anh mình? Không phải chứ?

Theo cô được biết thì hai người này cũng chưa nói với nhau được mấy câu, anh trai mình còn chưa nhìn người ta mấy lần. Chính mình còn phải nhắc nhở anh ấy vì cái thái độ lạnh như băng đó, một người không bao giờ động lòng với phụ nữ như anh ấy làm sao có thể thoáng cái đã thích Hoài Nguyệt được? Mặc dù ngoại hình Hoài Nguyệt rất đẹp, tính cách cũng dịu dàng tốt bụng, nhưng trước kia trong cuộc sống của anh trai mình cũng đã từng xuất hiện quá nhiều người như vậy…

Bác sĩ tâm lý lúc nào cũng thích chuyện bé xé ra to, Cơ Quân Dã kết luận, cô quyết định ngày mai phải thăm dò anh trai một chút mới được.

Hôm sau, Cơ Quân Dã đến căn nhà liền kề từ sớm, Cơ Quân Đào đang đi từ quán mì về nhà nhìn thấy cô liền hỏi với vẻ kì lạ: “Em đến sớm thế làm gì? Không phải em thích ngủ nướng lắm à?”

Cơ Quân Dã kéo tay anh ta, nói: “Ngày mai là tết Đoan Ngọ, em đến tìm Hoài Nguyệt để hỏi xem cô ấy định làm gì. Không phải cô ấy rất thích cho Đậu Đậu ăn tết sao, chúng ta cùng ăn tết với cô ấy”.

Cơ Quân Đào nhìn thoáng qua vườn hoa nhà bên cạnh, hầu như cuối tuần nào Hoài Nguyệt cũng ở đây, vừa đến đã bắt đầu nhổ cỏ tưới nước cho vườn hoa. Trời đã nóng rồi, đất vườn sẽ mất nước rất nhanh, không biết cô ấy có đến đây ở luôn để chăm sóc đám rau dưa này hay không. “Người ta chăm sóc một đứa con đã đủ bận rộn rồi, em còn muốn đến quấy rầy người ta nữa à? Bao giờ thì em mới lớn được?” Dù là trách móc nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa ý cười.

Cơ Quân Dã âm thầm chú ý quan sát vẻ mặt anh ta, trong lòng cảm thấy rất ngạc nhiên.

“Ngày mai hiệp hội dân tộc của bác Uông tổ chức thi đấu thuyền rồng tại huyện Ngô Giang, bác ấy gọi điện thoại mời chúng ta đến dự. Huyện Ngô Giang làm công tác bảo vệ môi trường rất tốt, sông núi hầu như vẫn còn nguyên vẹn. Em nghĩ không thể không nể mặt bác ấy được nên quyết định đến bảo Hoài Nguyệt dẫn Đậu Đậu đi chơi một ngày, lần trước anh em mình đã ăn cơm ở nhà người ta, lần này phải có qua có lại mới được”.

Thấy hồi lâu Cơ Quân Đào không lên tiếng, Cơ Quân Dã đành phải nói tiếp: “Biết anh ghét nhất là những chỗ đông người nên em đã bảo A Thích lái xe tới đón rồi, 4 người đi là vừa đẹp. Lát nữa em đi nói với Hoài Nguyệt”.

Cơ Quân Đào vừa đi lên phòng vẽ trên tầng vừa nói: “Để anh lái xe, xe anh ngồi 5 người cũng không thành vấn đề. Đậu Đậu thì ngồi mất bao nhiêu chỗ chứ. Đã lâu anh không đến Ngô Giang, mấy hôm trước anh lôi một bức tranh vẽ dở ra, đang muốn vẽ thêm vài nét bút nữa”.

Cơ Quân Dã vui vẻ nói: “Vậy thì tốt quá, chúng ta ở luôn một buổi tối ở đó đi. Buổi tối ngồi hóng gió sông, ăn cá sông tươi, thêm ít rượu Thổ Thiêu nữa thì còn gì bằng”.

Nhìn vẻ chờ mong của em gái, Cơ Quân Đào không nhịn được cười nói: “Nếu em định qua đêm ở đó thật thì phải thông báo cho mọi người để chuẩn bị trước, nếu không đến lúc đó cái gì cũng phải tạm thời đi mua thì phiền phức lắm”.

Cơ Quân Dã nghĩ bụng, thông báo cho mọi người? Trừ Hoài Nguyệt thì còn phải thông báo cho ai nữa chứ? Đây vẫn là anh trai mình sao, sao hôm nay lại dễ nói chuyện thế? Chẳng lẽ A Thích nói đúng thật? Anh ấy đi là vì Đậu Đậu hay là vì Hoài Nguyệt? Hay là tâm bệnh của anh ấy đã thật sự biến mất hoàn toàn, bắt đầu hướng tới cuộc sống xã giao bình thường rồi?

Chương 13

Ngày Đoan Ngọ, Lỗ Phong về nhà mẹ từ sớm. Sau khi li hôn với Hoài Nguyệt, tuần nào đến phiên Đậu Đậu về nhà bà nội hắn luôn cố hết sức sắp xếp thời gian để ở bên Đậu Đậu, mặc dù rất ít khi làm được điều này. Buổi tối, Đậu Đậu ngủ với bà nội, mẹ hắn không muốn hắn mang con về nhà mình. Đương nhiên Viên Thanh rất vui vẻ, không nhìn thấy thì càng đỡ ngứa mắt, còn hắn thì vẫn cảm thấy có lỗi với Đậu Đậu, hắn vô thức không muốn để Đậu Đậu nhìn thấy Viên Thanh.

Lúc đầu, hắn với Viên Thanh chẳng qua chỉ là gặp dịp thì chơi mà thôi, nào biết lại tạo thành kết quả như vậy. Nếu biết trước thì kiểu gì hắn cũng không chịu day dưa chút xíu nào với người phụ nữ này.

Nói thật lòng Viên Thanh làm sao mà xinh đẹp bằng Hoài Nguyệt được. Hắn là kẻ từng đi qua vạn khóm hoa, ai xinh đẹp thật ai đẹp nhờ trang điểm chỉ cần liếc qua là biết. Năm đó mẹ mời một đám sinh viên đến nhà ăn cơm, hắn chỉ vừa đi ra đã động lòng với Hoài Nguyệt rồi. Cô ấy ngồi ở đó, tươi sáng như một bức tranh, mấy chàng trai bên cạnh cô đều cố gắng lấy lòng người đẹp nhưng cô ấy vẫn e thẹn như một nụ hoa chưa nở khiến trái tim hắn ngứa ngáy khó chịu.

Hắn là người đàn ông đầu tiên của cô ấy, cái cầm tay đầu tiên, nụ hôn đầu tiên của cô ấy cũng cho hắn nốt, điều này làm lòng hắn tràn ngập thương yêu với cô ấy. Ngày cưới, hắn đã thề sẽ tốt với cô ấy cả đời, để cô ấy có thể vui vẻ hạnh phúc cả đời không phải lo nghĩ. Hắn cảm thấy mình đã làm được, gương mặt ngày càng xinh tươi của cô ấy nói rõ cô ấy hài lòng với hắn, cô ấy cũng chưa bao giờ hỏi hắn làm gì ở bên ngoài. Là luật sư, loại người nào cũng phải tiếp xúc, môi trường nào cũng phải trải qua, gặp dịp thì chơi là chuyện thường ngày ở huyện, chính hắn cũng không biết là mình đang đứng trong hay đứng ngoài những cuộc chơi đó nữa.

Có một lần hắn giúp một công ty thắng vụ kiện bồi thường, ông chủ công ty đó mời khách, dẫn theo chủ nhiệm văn phòng công ty, chính là Viên Thanh. Ngoại hình cô ta bình thường, dáng người không tồi, có thể thấy là một phụ nữ rất hiểu quy tắc trò chơi, hắn thích cùng chơi với người hiểu chuyện như vậy. Viên Thanh nói với hắn là mình có bạn trai đang làm việc ở nước ngoài, khi về nước sẽ cưới, hắn càng yên tâm đến 120%. Hắn đến chỗ ở của cô ta, trong tủ quần áo quả nhiên có treo quần áo đàn ông. Viên Thanh rất chủ động, buổi tối hôm đó hắn rất hưởng thụ, có thể thấy cô ta cũng rất hài lòng.

Hai người duy trì liên lạc kiểu đứt quãng. Một thời gian sau khi sinh Đậu Đậu thân thể Hoài Nguyệt tương đối yếu, hắn không thể muốn làm gì thì làm được. Sau khi bồi dưỡng một thời gian than thể Hoài Nguyệt đã khỏe lại nhưng tối nào Đậu Đậu cũng nhất quyết phải ngủ với mẹ, ai bế đi cũng lập tức khóc như xé vải, vì vậy chuyện vợ chồng cũng bị ảnh hưởng rất nhiều. Rồi sau đó nữa Hoài Nguyệt vừa đi làm vừa chăm con, cô ấy là một người mẹ hết sức tận tâm, mặc dù có bảo mẫu nhưng cô ấy vẫn thích tự lo mọi chuyện ăn uống tắm rửa của con, hắn không nỡ để cô ấy phải vất vả mệt mỏi hơn nữa. Tóm lại là hắn không ngừng tìm lý do bào chữa cho việc ngoại tình của chính mình cho đến một ngày Viên Thanh tìm tới gặp Hoài Nguyệt nói mình đã mang thai con của hắn.

Hoài Nguyệt bế Đậu Đậu khóc lớn, Đậu Đậu trong lòng mẹ cũng hoảng sợ khóc lớn, tiếng khóc thê thảm tuyệt vọng đó làm hắn tan nát cõi lòng. Hắn quỳ trước mặt Hoài Nguyệt xin cô tha thứ, thề rằng mình sẽ không bao giờ làm chuyện có lỗi với cô nữa, nhưng Hoài Nguyệt vẫn lau khô nước mắt nói phải li hôn.

Lỗ Phong dùng tay xoa mặt, lúc có thai được 6 tháng Viên Thanh bị cảm lạnh một trận rất nặng, sốt cao mấy ngày không đỡ, truyền không biết bao nhiêu thuốc kháng sinh. Bác sĩ nói em bé trong bụng có thể sẽ bị ảnh hưởng, vì vậy buộc phải bỏ đứa con. Đây là số mệnh, hắn nghĩ, nếu như trận cảm lạnh này tới sớm một chút thì phải chăng tất cả đều đã khác rồi?

“Còn chưa tới 6 giờ, con đến sớm như vậy làm gì?” Giáo sư Tần kì lạ nhìn con trai, “Hôm nay, Hoài Nguyệt phải mang Đậu Đậu đến Ngô Giang xem thi đấu thuyền rồng, con quên rồi à?”

“Con muốn tự lái xe đưa hai mẹ con đi, 6 giờ đã gọi Đậu Đậu dậy thì sớm quá”. Lỗ Phong nói, “Mẹ, mẹ cũng đi cùng đi”.

Giáo sư Tần liếc mắt nhìn hắn: “Hoài Nguyệt không nói với con à? Mẹ con nó đã đi nhờ xe giám đốc rồi, 7 giờ 15 đến đây đón Đậu Đậu”.

“Không”, Lỗ Phong kinh ngạc, “Giám đốc cô ấy cũng đi xem thi đấu thuyền rồng à? Loại hoạt động trẻ con mới thích này thì có người lớn nào thích đi chứ?”

Mẹ hắn không quan tâm, quay người vào bếp nấu bữa sáng. Không lẽ bà còn không nhìn ra tâm tư của con trai mình? Có điều, chưa nói đến việc

Hoài Nguyệt không chịu quay lại, kể cả có chịu thì há có thể đuổi Viên Thanh đi dễ như vậy sao? Người đã 37 tuổi rồi mà vẫn còn suy nghĩ non nớt thế. Viên Thanh là một người phụ nữ lợi hại khác hẳn Hoài Nguyệt. Mình và chồng đều đã nghỉ hưu, mặc dù trường học đều mời quay lại giảng dạy nhưng ngoài chuyện tiền nong thì ông bà không thể giúp gì được con trai nữa.

Hiện trường đua thuyền rồng vô cùng náo nhiệt, một lễ đài với mái che nắng đã được dựng lên bên bờ sông Ngô xem như khu khách quý. Vì

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,64 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT