watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8778 Lượt

là hoạt động dân gian nên giới quan chức chính quyền đến rất ít, chủ yếu chỉ có mấy lãnh đạo hội đồng nhân dân và mặt trận tổ quốc đã về hưu nên cũng không có quá nhiều khuôn phép.

Anh em Cơ Quân Đào đến chào hỏi Hội trưởng Uông trước, ông già hết sức vui vẻ mời hai người ngồi trên một lễ đài ngay cạnh lễ đài khách quý có mái che. Cơ Quân Đào nhìn ra sông, xa xa có thuyền rồng đang rẽ sóng mà đi, tiếng hoan hô của đám người vang tận mây xanh nhưng anh ta lại chỉ cảm thấy chán ngắt.

Anh ta nghĩ nhất định là mình đã phát điên rồi nên mới cùng Tiểu Dã đến xem cuộc đua thuyền rồng hỗn loạn này. Hôm qua nhà bên cạnh không có ai, anh ta tới vườn hoa mấy lần nhưng cánh cửa nhà hàng xóm vẫn đóng im ỉm. Anh ta lại đi lên ban công, thậm chí đi lên sân thượng với Tiểu Dã. Cầu thang inox nối hai sân thượng với nhau đã được làm xong từ lâu, Tiểu Dã hưng phấn đi sang vườn hoa sân thượng nhà bên cạnh nói với anh ta: “Anh, chúng ta cũng làm một vườn hoa thế này đi, Hoài Nguyệt nói vừa có thể chống nắng vừa có thể trồng cây được”.

“Em không ở đây thì có trồng cũng sẽ chết khô hết”. Anh ta vừa nói vừa chỉ mấy cây héo rũ dưới chân. Anh ta cảm thấy hơi tức giận, sao có thể vô trách nhiệm như vậy? Mặc dù chỉ là một cây rau non nhưng nó cũng có tính mạng mà.

“Không phải ngày nào anh cũng ở nhà à? Anh cũng có thể lên tưới nước mà”. Cơ Quân Dã nói bất mãn rồi cầm vòi nước cao su Thương Hoài Nguyệt treo trên sân thượng, vặn vòi nước bắt đầu tưới cây, “Cái cô nàng Hoài Nguyệt này làm trò gì không biết, tại sao còn chưa về, rau dưa sắp chết hết cả rồi”.

Nhưng đến tối hai anh em cũng không thấy Hoài Nguyệt, nếu Đậu Đậu về thì nhất định sẽ chạy tới gõ cửa sau đó sẽ cất tiếng gọi “chú Cơ” nũng nịu ai nghe cũng mềm lòng.

Anh ta ngượng không muốn đổi ý, sợ Tiểu Dã và A Thích nhận ra thực ra anh ta đi xem thi đấu thuyền rồng chỉ là vì em bé đáng yêu kia. Anh ta đã đồng ý sẽ dạy nó vẽ tranh nhưng vẫn không có cơ hội thực hiện lời hứa. Hiển nhiên em bé đáng thương này thiếu tình thương của bố, thiếu niềm vui được bố dẫn đi du lịch bốn phương, chỉ có mẹ không có bố giống hệt như anh ta thuở bé. Đối với một cậu bé thì đó là một mất mát rất lớn, anh ta hi vọng có thể giúp đỡ được cậu bé này.

“Anh xem kìa, đó có phải Đậu Đậu không?” Tiểu Dã kéo cánh tay anh ta nói hưng phấn, “Mau đưa ống nhòm cho em”.

Cơ Quân Đào giơ ống nhòm lên hướng về một bục khách quý khác, quả thật là Đậu

Đậu. Cậu bé đang ngồi trên vai một người đàn ông trẻ tuổi cao lớn hưng phấn hoa chân múa tay nhìn thuyền rồng xa xa. Người đàn ông trẻ tuổi kia cười ha ha ngẩng đầu nói gì với cậu bé, sau đó cậu bé liền reo hò rất to, có lẽ là đang cổ vũ cho các đội thi đấu.

Anh ta hạ uống nhòm xuống, không có gì bất ngờ, Hoài Nguyệt đang đứng bên cạnh ngẩng mặt nhìn Đậu Đậu, vẻ mặt tươi cười. Hôm nay cô mặc áo phông màu trắng, tóc buộc đuôi ngựa, kính đen đẩy lên trên trán, nhìn trẻ trung như một sinh viên vừa mới tốt nghiệp. Anh ta thấy cô lấy khăn giấy trong túi xách ra giơ tay đưa cho Đậu Đậu ra hiệu Đậu Đậu lau mặt, Đậu Đậu vặn vẹo tỏ vẻ không vui, người đàn ông đó đưa hai tay lên nhấc Đậu Đậu xuống, đợi Hoài Nguyệt lau mồ hôi cho con trai xong lại thoải mái nâng Đậu Đậu lên đặt trên vai. Hoài Nguyệt nói gì đó với anh ta, anh ta lắc đầu, ra hiệu cho cô nhìn về phía mặt sông.

“Anh, có phải Đậu Đậu không?” Thấy hồi lâu Cơ Quân Đào không lên tiếng, Cơ Quân Dã không nhịn được hỏi.

“Hình như đúng”. Cơ Quân Đào đưa ống nhòm cho em gái, “Cũng đủ rồi, anh muốn đi về. Nếu như hôm nay bọn em ở lại đây thì ngày mai anh quay lại đón”.

“Không ở đâu, đông người quá, lần sau quay lại sau”. Cơ Quân Dã vừa đáp vừa nhìn ống nhòm, “Ơ, người đàn ông này là ai?”

Cơ Quân Đào không nhịn được, nói: “Vậy thì về thôi, dài dòng gì nữa”.

Cơ Quân Dã cười nói: “Vừa rồi bác Uông nói để trưa cùng ăn cơm rồi hãy về, em đã nhận lời bác ấy rồi”.

Cơ Quân Đào đen mặt nhưng không làm gì được.

Không ngờ buổi trưa ăn cơm lại ngồi cùng bàn với Hoài Nguyệt, Cơ Quân Dã vừa bế Đậu Đậu thơm một chặp vừa nói: “Hoài Nguyệt, hôm qua chúng tôi đợi chị cả ngày định hẹn chị hôm nay cùng đi, không ngờ hôm nay lại gặp bọn chị ở đây”.

Hoài Nguyệt cũng rất vui vẻ, cô giới thiệu hai bên: “Kỳ tới chuyên mục của bọn tôi sẽ làm về chủ đề Đoan Ngọ, Hội trưởng Uông bảo tôi tới xem một chút. Đây là giám đốc Trần của chúng tôi. Đây là hàng xóm tôi, Cơ tiên sinh và Cơ tiểu thư, đây là bạn trai cô ấy, Thích tiên sinh”.

Trong mắt Trần Thụy Dương lóe lên một tia kinh ngạc nhưng lập tức biến mất, mọi người bắt đầu chào hỏi lẫn nhau. Cơ Quân Dã nói: “Thì ra Hoài Nguyệt làm biên tập, ở tạp chí nào?”

“Giao lưu văn hóa”. Đậu Đậu cướp lời đáp, “Mong mọi người ủng hộ!”

Mọi người cười vang, Trần Thụy Dương nói: “Hoài Nguyệt, xem ra anh thật sự phải phát tiền làm thêm cho Đậu Đậu rồi”.

Đậu Đậu nói: “Cháu không cần tiền làm thêm, cháu cần ăn cơm”.

Hoài Nguyệt trìu mến xoa đầu con trai, cười nói: “Biết làm thế nào được, cái thùng cơm nhà tôi mà. Tiền làm thêm sắp đến tay mẹ rồi mà con lại làm mất”.

Đậu Đậu nói với Trần Thụy Dương: “Chú Trần, chú trả tiền làm thêm của cháu cho mẹ cháu được không?”

“Được được được”, Trần Thụy Dương cười ha ha, “Tiền làm thêm trả mẹ, tối nay chú mời cháu đến nhà hàng lớn ăn cơm được không?”

“Được”, Đậu Đậu vui vẻ nói, “Cháu muốn ăn sườn xào chua ngọt, cà om tương, cả cơm nữa”.

Hoài Nguyệt nói nhỏ với Cơ Quân Dã bên cạnh: “Lần nào cũng có ba thứ này, còn nhất định không chịu đổi, đúng là ngốc thật”.

Cơ Quân Dã vừa gật đầu cười vừa lén nhìn sắc mặt anh trai, thấy Cơ Quân Đào ngồi đó không hề vui vẻ liền thầm sốt ruột, lại thấy sự lo lắng trong mắt A Thích, cô càng hối hận vì lần này đã tới xem thuyền rồng.

Bàn này vốn có có người của hiệp hội dân tộc và chính quyền huyện Ngô Giang ngồi cùng. Thấy hai bên đã biết nhau từ trước, Hội trưởng Uông nhiều lần nhắc không được câu nệ rồi sau đó vui vẻ đi sang bàn khác để mấy người này lại với nhau. Cuối cùng thì mỗi người một tâm trạng, Đậu Đậu vui vẻ hết cỡ, Hoài Nguyệt không rõ tình hình, Cơ Quân Dã thấp thỏm không yên, Cơ Quân Đào không nói câu nào, A Thích cố gắng chuyện trò vui vẻ với Trần Thụy Dương cho qua bữa cơm.

Chào Hội trưởng Uông rồi cùng đi ra bãi đỗ xe, Cơ Quân Dã nói với Hoài Nguyệt: “Đi cùng bọn tôi về nhà đi, ngày mai đằng nào cũng được nghỉ, hôm qua tôi đã tưới nước cho vườn rau trên sân thượng nhà chị rồi, chị còn không về thì rau dưa sẽ chết khô hết đấy”.

Hoài Nguyệt nói nhỏ: “Tôi đã nói với bố Đậu Đậu buổi chiều sẽ về rồi”, cô không hề biết Cơ Quân Dã đã biết chuyện mình li hôn nên cảm thấy rất khó xử.

Đậu Đậu chui vào trong lòng mẹ, nói: “Con muốn về với mẹ, con muốn về với mẹ”.

Trần Thụy Dương nói với Hoài Nguyệt: “Gọi điện cho bố cháu đi, dù sao hôm qua cũng đã đến đó rồi, sáng mai về sớm một chút cũng được mà”.

Hoài Nguyệt do dự một hồi, cuối cùng không đành lòng nhìn ánh mắt khẩn cầu của con trai nên lấy điện thoại ra gọi điện thoại cho Lỗ Phong. Ai biết vừa mở miệng đã bị Lỗ Phong lạnh lùng ngắt lời: “Hoài Nguyệt, em dẫn con đi chơi vui vẻ còn bố mẹ anh thì vẫn chờ cháu trai về ăn cơm, anh là bố nó mà từ 6 giờ sáng đến giờ em không thèm gọi cho anh lấy một lần”.

Lỗ Phong chưa bao giờ nói chuyện với cô bằng giọng điệu như vậy, Hoài Nguyệt nhất thời cảm thấy ngạt thở, ngẩn ra một hồi lâu rồi mới nói: “Được rồi, tôi đưa nó về”.

Lỗ Phong nhận ra mình nói chuyện hơi quá đáng, định nói vài câu hòa hoãn tình hình nhưng vừa nghĩ đến người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai bước từ trong xe ra lúc sáng lại buồn bực không nói nữa.

Hoài Nguyệt ổn định lại tâm tình, quay lại ngồi xuống bên cạnh Đậu Đậu nói với con trai: “Ông nội bà nội và bố đều ở nhà đợi Đậu Đậu về ăn cơm, tuần sau Đậu Đậu lại đến với mẹ được không?”

“Không được không được, con phải đi với mẹ”. Đậu Đậu mếu máo sắp khóc, “Con muốn ở với mẹ”.

Hoài Nguyệt lập tức đỏ vành mắt nhưng mọi người đều đang nhìn nên chỉ có thể miễn cưỡng ổn định lại tâm tình kéo tay Đậu Đậu đan ngón tay vào tay Đậu Đậu, nói: “Đậu Đậu ngoan, con xem hôm nay đã là thứ ba, ngày mai, ngày kia, buổi tối ba ngày sau mẹ tới đón con về nhà được không?”

Đậu Đậu ôm cổ mẹ khóc ròng nói: “Đậu Đậu không ngoan, Đậu Đậu phải về nhà với mẹ”.

Nước mắt Hoài Nguyệt lập tức rơi xuống, cô vừa luống cuống lau nước mắt vừa nói: “Đậu Đậu là em bé ngoan, ngày kia mẹ đến trường thăm con được không?”

Cơ Quân Dã tức giận nhỏ giọng thầm thì: “Cái loại đàn ông gì mà hẹp hòi như vậy, nhường có một ngày cũng không chịu!”

Trần Thụy Dương đi đến bế Đậu Đậu nói: “Đậu Đậu, đàn ông nói chuyện là phải giữ lời, xin phép một ngày chính là một ngày, lần sau nếu như không muốn xa mẹ thì xin phép cả hai ngày, bố không đồng ý cũng không được khóc. Cháu ăn cơm thật tốt vào để còn mau lớn, bao giờ cháu lớn thì có thể muốn ở với ai cũng được”.

“Có được ở với mẹ mãi không?” Đậu Đậu lo lắng hỏi, nước

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,64 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT