watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8800 Lượt

à!”

Đậu Đậu nói với Hoài Nguyệt: “Mẹ, con muốn đi chơi với Leshy một lát, vừa rồi ăn cơm no quá, mãi chưa tiêu cơm”.

Hoài Nguyệt lui lại hai bước, cố nén sợ hãi nói: “Cô chú còn phải nghỉ ngơi, để ngày mai đến chơi với Leshy sau”.

Đậu Đậu ngẩng đầu nhìn Cơ Quân Đào, Cơ Quân Đào hiểu ý, mỉm cười đỡ lời: “Mới hơn 8 giờ, Leshy đều không ngủ sớm như vậy”. Vừa nói vừa đưa sợi dây xích Leshy cho Đậu Đậu, “Cô Cơ chú Thích đều ở trong nhà, mọi người đang nhớ cháu đây, cháu vào chơi một lát. Leshy, đi từ từ thôi!”

Quả nhiên Leshy liền cọ sát vào bên người Đậu Đậu từ từ đi vào nhà, Hoài Nguyệt cảm thấy thú vị, cười nói: “Nó nghe lời thật, Leshy đúng là rất thông minh!”

Cơ Quân Đào nói: “Đừng sợ, cùng Đậu Đậu vào nhà chơi một lát đi!”

Hoài Nguyệt lắc đầu, “Thôi, lát nữa tôi quay lại gọi Đậu Đậu. Cái thằng này thấy Leshy là không cần mẹ nữa, tôi đang thấy tủi thân quá đây”.

Cơ Quân Đào lắc đầu than nhẹ, “Đúng là một bà mẹ nhát gan”.

Hai người nhìn nhau cười. Hoài Nguyệt cảm thấy tối nay Cơ Quân Đào hết sức hòa ái dễ gần, đây là lần thái độ của Cơ Quân Đào tốt nhất từ khi hai người quen biết tới nay, thoạt nhìn không giống có bệnh một chút nào. Có lẽ bệnh tình của anh ta đang đỡ dần, nhớ tới vẻ háo sắc của Đặng Duyên Duyên, nụ cười trên mặt cô càng trở nên rõ ràng hơn.

Lỗ Phong ngồi trong xe lặng lẽ nhìn tất cả những gì diễn ra trước mắt, trong lòng càng ngày càng căng thẳng. Nếu như mình không giữ chắc thì có lẽ Hoài Nguyệt thật sự sẽ vĩnh viễn không còn thuộc về mình nữa. Không biết tại sao tự nhiên lại có một đám đàn ông đột nhiên mọc ra để tranh giành vầng trăng sáng của hắn như vậy chứ?Tên em là bệnh của anh – Trang 4

Chương 16

Cơ Quân Dã và A Thích từ trên tầng đi xuống, phát hiện Cơ Quân Đào lại bất ngờ đang nấu bữa sáng trong bếp Cơ Quân Đào không khỏi cực kì kinh ngạc quay sang nhìn A Thích, A Thích lộ ra vẻ mặt ‘anh đã nói rồi mà lại’, trong lòng lập tức cảm thấy rất vui vẻ. Cơ Quân Đào mới rán được một quả trứng ốp, thấy em gái xuống, anh ta quay lại nói: “Em rán đi, anh rán không tốt”.

Cơ Quân Dã nhìn quả trứng anh ta vừa rán xong, màu sắc đã hơi đen, may là đã rán cả hai mặt nên chắc cũng chín rồi, liền nói: “Quả này để em ăn, đây chính là quả trứng xử nữ Quân Đào công tử của chúng ta rán cơ đấy!”

Cơ Quân Đào cảm thấy hơi xấu hổ, xách máy nướng bánh và một túi bánh mì đặt lên trên bàn ăn nói với A Thích: “Tự nướng đi”. Nói rồi liền mở tủ lạnh rót một cốc sữa lạnh định uống.

A Thích đưa tay giành lấy cốc sữa của anh ta, “Lạnh quá, không tốt cho dạ dày”, nói xong mang đi dùng lò vi sóng hâm nóng cho anh ta. A Thích vừa đợi hâm nóng sữa vừa thì thầm gì đó vào tai Cơ Quân Dã đang rán trứng bên cạnh, Cơ Quân Dã bật cười đấm anh ta một đấm.

Đã vô số lần thấy hai người bọn họ cãi nhau ầm ĩ nhưng lúc này Cơ Quân Đào lại đột nhiên cảm thấy hâm mộ, anh đứng nhìn mà xuất thần.

Ba người vừa ăn sáng vừa tán gẫu, thực ra là chỉ có hai người thích ồn ào trò chuyện với nhau còn Cơ Quân Đào thì trước sau như một vẫn yên lặng không nói.

“Anh, hai ngày trước con Mực nhà Vân Vân đã đẻ một đàn Mực con, em thấy đáng yêu quá nên dặn cô ấy để dành cho em một con”, Cơ Quân Dã nói, “Em muốn cho Đậu Đậu, thằng nhóc đó nhất định sẽ rất vui vẻ”.

A Thích lắc đầu thở dài nói: “Anh thật sự hâm mộ Đậu Đậu, có chuyện tốt gì em không bao giờ nghĩ đến anh cả”.

“Không nên, mẹ nó sợ chó lắm”. Cơ Quân Đào đang uống sữa chợt nói chen vào mà không thèm ngẩng đầu lên, “Bình thường Đậu Đậu đi học, cô ấy đi làm, vậy ai chăm sóc chó được? Lúc về đây thì vừa phải chăm con vừa phải chăm chó, em đừng làm người ta phải vất vả thêm nữa”.

“Em lại không nghĩ tới chuyện này”, Cơ Quân Dã nhụt chí nói, “Mà cái cô Hoài Nguyệt này nữa, chó thì có gì phải sợ chứ, con Mực đó có lớn hết cỡ cũng không to bằng một nửa Leshy của chúng ta, chắc không thành vấn đề nhỉ!”

A Thích nói: “Để Đậu Đậu thuyết phục mẹ nó, nếu mẹ nó mềm lòng thì nói không chừng sẽ vượt qua được sợ hãi”, nói xong lại lén nháy mắt với Cơ Quân Dã.

Cơ Quân Đào không vui, nói: “Đừng làm khó người ta, Đậu Đậu thích cho thì có thể đến chơi với Leshy, cần gì làm cho người ta khó xử”.

Cơ Quân Dã cười hì hì nói: “Vẫn là anh suy nghĩ chu đáo nhất, toàn bộ chuyện Hoài Nguyệt đi làm, đi làm về, trong tuần hay cuối tuần đều suy nghĩ giúp cô ấy cả”.

Vẻ mặt Cơ Quân Đào chợt đông cứng lại, sau đó lập tức nghiêm mặt không nói gì nữa.

Thấy tình thế không ổn, A Thích vội kéo Cơ Quân Dã đứng dậy, nói: “Quân Đào, hai đứa tôi đi mua thức ăn đây, mấy hôm trước Tiểu Dã học được vài chiêu trên TV, hôm nay phải biểu diễn tài nghệ. Anh muốn ăn món gì nào?”

“Tùy!” Cơ Quân Đào vẫn sầm mặt, suy nghĩ một chút rồi nói thêm, “Mua một ít bí xanh với cà”.

A Thích vội kéo Cơ Quân Dã ra cửa, Cơ Quân Dã không vui nói: “Anh kéo em làm gì, không phải em đang nói chuyện đàng hoàng sao? Anh trai em đã để ý Hoài Nguyệt thì em nhân tiện mượn cơ hội chỉ điểm cho anh ấy, nếu không chính anh ấy sẽ không nghĩ đến vấn đề này đâu”.

“Đại tiểu thư của anh, em còn chưa học được mấy chiêu bề ngoài của anh mà đã dám mở phòng khám rồi à?” A Thích khoác eo cô dở khóc dở cười, “Anh chỉ nói Quân Đào không bài xích Hoài Nguyệt, có lẽ loại không bài xích này từ từ sẽ phát triển thành thích, nhưng cũng có lẽ sẽ phát triển thành không bài xích người khác. Tại sao em lại nói trắng ra như vậy, xem xem em làm anh ấy sợ rồi kia kìa, tác dụng ngược rồi”.

“Nhưng rõ ràng anh ấy quan tâm người ta mà, anh đã thấy anh ấy nghĩ trước nghĩ sau cho người phụ nữ nào như vậy chưa? Vân Vân hay là tiểu Cẩm? Đó đều là những người cực kì yêu anh ấy cơ đấy. Ngay cả em cũng chưa bao giờ được anh ấy quan tâm như vậy”. Cơ Quân Dã không phục, giọng nói tỏ vẻ không cam lòng.

“Em?” A Thích cười nói, “Em chăm sóc anh ấy giống như con trai mình, anh thấy anh ấy nhìn em không khác gì nhìn mẹ em thì có”.

“Nếu thật sự như vậy cũng tốt. Nếu như mẹ vẫn còn thì anh ấy cũng sẽ không trở thành như bây giờ”. Cơ Quân Dã buồn bã nói, “Có lúc em thật sự sợ mình vừa quay đi thì anh ấy cũng sẽ bỏ đi như mẹ em. Anh cũng biết mà, từ bé anh ấy đã không chịu nói ra tâm sự trong lòng với người khác giống hệt mẹ em. Ngay trước lúc đi mẹ còn nói với em là muốn thay rèm cửa sổ mới, muốn dùng rèm cửa bằng sa mỏng”.

A Thích cầm tay Cơ Quân Dã, “Đừng buồn nữa, anh bảo đảm Quân Đào chắc chắn sẽ không giống mẹ, bệnh của anh ấy đã gần khỏi hẳn rồi, từ khi anh ấy chịu nhận lời mời của viện mỹ thuật là đã không có vấn đề gì rồi. Nếu không em cho rằng anh ấy lên lớp cho sinh viên kiểu gì? Cho dù có lãnh đạm đến mấy thì cũng vẫn phải giảng bài với trả lời thắc mắc cho sinh viên chứ. Hai năm nay các tác phẩm anh ấy vẽ rõ ràng đã rất nhiều, mặc dù đa só là hoàn thiện các bức dang dở trước kia nhưng em phải biết là người bệnh trầm cảm nghiêm trọng làm chuyện gì cũng đều sẽ bỏ dở nửa chừng, rất khó có thể kiên trì hoàn thành một tác phẩm lớn. Cho nên anh bảo đảm bây giờ anh ấy đã khỏi bệnh rồi, chỉ còn chưa hoàn toàn vượt qua chướng ngại tâm lý khi giao tiếp với người khác thôi. Chỉ mong Hoài Nguyệt và Đậu Đậu có thể giúp đỡ được anh ấy”.

Cơ Quân Dã nói: “Em thích Hoài Nguyệt, tính cách tốt, có tri thức, hiểu lễ nghĩa, nếu như cô ấy thật sự có thể thành đôi với anh trai em thì tốt quá, lúc đó mọi người ở cùng một chỗ nhất định sẽ vui lắm. Em cũng thích Đậu Đậu, chúng ta giúp Hoài Nguyệt cướp nó về từ trong tay bố nó, chúng ta sinh một đứa con gái, tuyển Đậu Đậu làm con rể, được vậy thì đúng là tuyệt thật”.

A Thích trêu chọc: “Đó không phải kết hôn họ hàng gần, vi phạm luật hôn nhân à?”

Cơ Quân Dã đắc ý nói: “Bọn nó mà có con với nhau thì nhất định sẽ Đậu Đậu, Đậu Đậu đẹp thật! Đậu Đậu!”

A Thích nhìn lại theo ánh mắt cô, thấy Hoài Nguyệt và Đậu Đậu đang đi trên con đường có bóng cây trong tiểu khu về phía này, Đậu Đậu đang cầm một chiếc bánh vừa đi vừa ăn. Tay Hoài Nguyệt xách một con cá, một túi cà và một túi bí xanh.

“Đậu Đậu ăn gì ngon thế? Cho cô một miếng được không?” Cơ Quân Dã ngồi xuống vừa bẹo má cậu bé vừa trêu đùa.

Đậu Đậu đưa chiếc bánh tới gần miệng Cơ Quân Dã, “Cho cô này, bánh nhiều lớp, ngon lắm”.

“Đậu Đậu thảo quá, Đậu Đậu ăn đi”. Cơ Quân Dã xoa đầu cậu bé rồi đứng dậy, nhìn thấy Hoài Nguyệt đang xách thức ăn liền nói: “Hôm nay tôi cũng muốn làm hai món này, lát nữa chị dạy tôi được không?”

Hoài Nguyệt gật đầu nói: “Chị đừng làm nữa, lúc mua thức ăn Đậu Đậu cứ đòi mua thật nhiều, để lát nữa tôi nấu luôn một mâm cho chị”.

Cơ Quân Dã thấy quả thật cô đã mua rất nhiều liền nói: “Thì ra Đậu Đậu thích ăn hai món này. Vậy tốt, tôi không mua nữa, mua về cũng nấu không ngon, ăn đồ chị nấu vậy. Đậu Đậu, lát nữa sang chơi với Leshy đi!”

Đậu Đậu khó xử nói: “Hôm nay cháu phải làm bài tập, phải vẽ tranh với mẹ!”

Mắt Cơ Quân Dã sáng lên, “Tranh gì? Lát nữa để chú Cơ dạy cháu”.

Đậu Đậu lập tức hớn hở gật đầu: “Vâng, để lát nữa cháu đi tìm chú Cơ”.

Hoài Nguyệt cúi xuống

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,64 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT